MỘT VỆT XANH - 10

Cập nhật lúc: 2025-07-09 00:07:32
Lượt xem: 11,490

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Di mẫu , như thấy khuất trong .

 

Giọng nghèn nghẹn mà vẫn cố gắng nở nụ :

 

“Di mẫu vụng về, chẳng thể giúp con cưới công t.ử nhà quyền quý. con là nữ nhi của tỷ tỷ , chắc chắn cũng yêu tự do. Theo di mẫu phiêu bạt giang hồ, ngao du bốn bể, tuy chẳng vinh hoa lộc quý, nhưng cũng đủ để con sống thỏa lòng thỏa .”

 

Nghe , nở nụ đầu tiên trong suốt mười mấy ngày qua.

 

Ngửa mặt nhắm mắt, mặc cho gió sông cuốn tóc tung bay, buồm đơn lặng lẽ rời bến.

 

18

 

Mở mắt nữa, vẫn là thuyền.

 

Khói thu lượn lờ, cảnh vật vẫn như xưa.

 

gọi :

 

“Cô nương, đại đương gia truyền tin, bảo chúng mang lô hàng đến kinh thành hội hợp.”

 

Ta xoay , thanh kiếm trong tay phản chiếu ánh sáng, gió thu cuốn dải lụa tóc tung bay. Ta mỉm đáp:

 

“Được.”

 

Đã bốn năm .

 

Nơi từng vội vã trốn chạy năm xưa, giờ thể ung dung đặt chân trở .

 

Lần , tiêu cục áp giải lễ vật Trung Thu của lão Vương gia họ Trung Hằng. Vị lão Vương gia vốn là cố giao của ngoại tổ mẫu, tin tưởng di mẫu .

 

Di mẫu cũng ý rèn luyện , để mặt bà lộ diện trong phủ Vương gia .

 

Quản gia dẫn thư phòng khách. Bước qua một bức màn hoa, đập mắt là những kệ sách cổ với đủ loại cổ vật, hai bức thư họa treo nghiêng, hai chậu cúc lớn nở rộ, bàn thư bày một lư hương đang tỏa khói nhẹ.

 

Ta đang đảo mắt quan sát thì chợt phát giác, dường như bóng song cửa đang lén .

 

Ta cau mày bước tới, kịp rõ, quản gia cất tiếng lưng:

 

“Vương gia đến.”

 

Ta vội xoay hành lễ, trông thấy một vị lão nhân mặc áo bào đen, râu dài, ánh mắt tinh tường mà ôn hòa. Ông thoáng , mỉm :

 

“Miễn lễ. Ngồi .”

 

Quản gia dâng , Vương gia lên tiếng:

 

“Hiện nay thổ phỉ hoành hành, vận chuyển đồ quý thể thiếu tiêu cục các con. Lần con và hàng hóa đều đến nơi an , di mẫu con quả thực gửi nhầm .”

 

Ta cúi đầu đáp, giọng khiêm nhường:

 

“Vãn bối võ nghệ còn kém cỏi, chỉ là nửa đường bái sư, tất cả nhờ sự tin tưởng của Vương gia và dì, cũng là công lao của tiêu cục.”

 

Vương gia khẽ , nhiều lời hoài niệm chuyện cũ, cũng tỏ vẻ xa cách, mà thái độ như đối đãi nhà.

 

Một lát , quản gia bước , báo ngoài tiền sảnh khách tới bái phỏng.

 

Ta ý, liền dậy cáo từ.

 

Vương gia đưa tay khẽ ấn xuống:

 

“Cứ ở đây.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-vet-xanh/10.html.]

Ta đây di mẫu khi kinh cũng từng tạm trú trong phủ Vương gia. Trong thư bà cũng dặn cần quá khách khí, đành mỉm gật đầu, cúi tạ lễ.

 

Sau khi Vương gia và quản gia rời , uống , chờ mụ quản sự đến đưa về phòng khách.

 

Chén chạm môi, cảm giác dòm ngó quen thuộc ập tới.

 

Một ánh nóng rực, tham lam, tựa như xuyên qua lớp giấy cửa sổ mà bám lấy da thịt , khiến rợn cả sống lưng.

 

Ta đặt mạnh chén xuống, sắc mặt nghiêm , chậm rãi bước tới gần cửa sổ:

 

“Ai đó?”

 

Quả nhiên, bên ngoài thấp thoáng một bóng cao gầy. khi tới gần, bóng biến mất trong làn gió, chỉ để tiếng xào xạc của rừng trúc lay động.

 

Ta nhíu mày, trong lòng dấy lên nghi hoặc.

 

Vài hôm , di mẫu kinh, liền kể chuyện .

 

Di mẫu trầm ngâm, đôi mày khẽ nhíu:

 

“Vương gia xưa nay giao hảo rộng rãi với giới giang hồ. Người khinh công cao đến thế… chỉ e là của Thiên Ưng Các.”

 

Thiên Ưng Các?

 

19

 

Ta từng về họ.

 

Môn phái giang hồ thần bí bậc nhất, từ khi trẻ con còn bé xíu tuyển chọn những đứa căn cốt xuất chúng đem về bồi dưỡng. Có kẻ lớn lên trở thành t.ử sĩ phục vụ quyền quý, kẻ hóa thành ưng khuyển, chạy khắp thiên hạ bốn phương gián điệp, thu thập tin tức, bán cho kẻ cần với giá trời.

 

Tin tức về ở Bạch gia, cũng là di mẫu từ một rời khỏi Thiên Ưng Các.

 

Di mẫu kể:

 

“Người đó lạ, lấy một xu, còn dặn rằng Bạch gia chốn yên , nên sớm đưa con rời .”

 

Ta khẽ rũ mắt, trong lòng như một bóng đen lướt qua, nắm lấy mà , chỉ đành gạt , tiên hỏi một việc quan trọng hơn:

 

“Bạch gia… xảy chuyện gì?”

 

Suốt mấy năm cùng phiêu bạt phương Nam, di mẫu rõ lắm tình hình trong kinh. Mãi đến chạng vạng, từ miệng Vương gia, chúng mới tin.

 

— Cả nhà Bạch gia giam ngục!

 

Tim thắt , vội nghiêng , lắng từng lời Vương gia kể.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Những ngày qua, bạn bè cũ của Bạch gia liên tục tìm đến , hy vọng thể đỡ đôi lời. …”

 

Vương gia khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm xuống:

 

“Từ khi Đại Nương Nương trả quyền bính, chúng – những lão thần tông thất – càng tiếng mặt bệ hạ.”

 

Bệ hạ tuổi còn trẻ, độ cường thịnh, tâm tư sâu kín. Khi mới đăng cơ, ngài trọng dụng Tân Đảng, dốc sức cải cách. Về chịu áp lực từ Thái hậu, buộc ẩn nhẫn, giả bệnh lui về hậu cung. Mấy năm gần đây mới dần bộc lộ mũi nhọn trở .

 

Bạch gia vốn theo sát Thích gia, từng là tâm phúc của Thái hậu. Sau khi Thích Định Ngôn mất, quân phòng tuyến biên cương rơi tay Bạch tướng quân, bệ hạ sinh nghi?

 

Lần Bạch gia ngục, bởi tung tin rằng Bạch phu nhân lén cung thăm Thái hậu, nhận lệnh đem binh quyền giao cho An Vương – con trai ruột của Thái hậu.

 

Bệ hạ vốn ngờ vực, lời đồn như đổ thêm dầu lửa. Lại kẻ lục thư từ qua giữa Bạch tướng quân và An Vương, tuy chỉ chuyện thường ngày, nhắc gì đến chính sự, nhưng đủ để định tội “ thiết bất thường”.

 

Huống hồ, Bạch tướng quân còn ý định gả biểu tiểu thư của Thích gia cho An Vương.

 

Loading...