MỘT VỆT XANH - 12

Cập nhật lúc: 2025-07-09 00:11:05
Lượt xem: 11,062

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn dường như đang dùng điều gì đó để trao đổi với nàng.

 

Ta nhíu mày, cố áp tai lắng .

 

Khi hiểu rõ đầu đuôi, một cơn giận sôi sục đến mức chỉ lao c.ắ.n nát cổ .

 

Tên khốn kiếp !

Hắn dám uy h.i.ế.p tỷ tỷ gả , còn nàng tiết lộ tung tích của , để một cưới cả hai tỷ , hòng khiến chúng "vĩnh viễn ở bên ".

 

Giọng trầm tối, âm độc như rắn độc bò trong cống rãnh, vì với tới ánh trăng cao vợi nên kéo trăng rơi xuống bùn để giẫm nát.

 

“Ngọc Quan, là tự nàng tới bước . Khi còn thể t.ử tế cầu hôn, nàng khinh thường vợ . Đến hôm nay… nàng còn đường chọn lựa.”

 

Tỷ tỷ nhắm mắt , sắc mặt bình tĩnh như nước.

 

Thôi Hà Châu thấy ai trả lời, chỉ khẽ , đến chỗ góc tường nơi một nữ t.ử tiều tụy đang co .

 

“Tam tiểu thư Bạch gia, cô là thông minh, chắc vì sự cao ngạo vô ích của họ mà c.h.ế.t chung chứ?”

 

Hóa là Bạch Vận. Suýt chút nữa nhận nàng – khuôn mặt gầy gò dơ bẩn, chỉ còn đôi môi nhếch lên khinh khỉnh vẫn mang chút dáng vẻ quen thuộc thuở nào.

 

Giọng nàng khẽ như thì thầm, nhưng mỗi chữ đều lạnh lẽo như d.a.o:

 

“Tất nhiên . Bọn họ sợ c.h.ế.t, thì sợ lắm. Biểu tỷ cứng đầu chịu gả cho đại nhân, cũng hết cách.”

 

… đại nhân tung tích Chân Chân, tự nhiên là đôi chút.”

 

Câu dứt, tỷ tỷ và Bạch phu nhân đồng loạt căng thẳng, ánh mắt b.ắ.n về phía nàng.

 

“A Vận!” Bạch phu nhân hoảng hốt kêu lên, bảo vệ , để Bạch Vận .

 

Thôi Hà Châu mãn nguyện, chống một gối xuống đất, cúi ghé sát:

 

“Ta rửa tai lắng .”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Bạch Vận cũng , từng chữ như đinh đóng cột:

 

“Chốn giang hồ, đao kiếm mắt. Con ngốc đó theo di mẫu nó lang bạt bốn phương, e là kẻ khác c.h.é.m c.h.ế.t từ lâu .”

 

“Đại nhân tìm nàng… xuống âm tào địa phủ mà tìm .”

 

“Ngươi—” Thôi Hà Châu lập tức nổi giận, đưa tay xuyên qua song sắt định bóp cổ nàng.

 

Bạch Vận loại dễ bắt nạt. Từ nhỏ nàng thuần phục đủ loại mãnh thú, nắm lấy cơ hội liền vung mạnh xích sắt cổ tay, quất thẳng sống mũi .

 

“Rầm!” Một tiếng nặng nề, mũi đ.á.n.h nứt, m.á.u b.ắ.n như suối.

 

“Thứ cóc nhái từ bùn lầy chui , giẫm lên ân nhân để leo lên cao, còn vọng tưởng nuốt cả phượng hoàng! Nuốt ngươi !”

 

Nàng mắng một tràng sảng khoái, khiến thiếu chút nữa bật , Bạch phu nhân và tỷ tỷ vội kéo che chắn.

 

Qua song sắt, Thôi Hà Châu nắm mũi, đôi mắt tối tăm rực lên tơ m.á.u, giọng lạnh lẽo:

 

“Rất … Rất .”

 

“Vậy thì, gặp ở pháp trường.”

 

Cơn phẫn nộ bùng lên, vung tay áo rời .

 

Đợi tiếng bước chân tan hẳn trong hành lang âm u, mới từ bóng tối phía bên lặng lẽ đẩy xe cơm bước .

 

Mặt vẫn che kín. Trước khi nghĩ cách cứu họ, thể để tỷ tỷ nhận mà lo lắng.

 

Tỷ tỷ nhẹ gật đầu nhận lấy phần cơm, dù giam hãm trong ngục tối vẫn giữ giọng ôn hòa:

 

“Đa tạ.”

 

Nhìn đôi tay gầy guộc của nàng, từng ngón xinh xắn nay chi chít vết thương, mắt cay xè, gắng cúi thấp để giấu đôi môi đang run rẩy.

 

Tỷ tỷ phát hiện điều lạ. Ta định rời thì nàng mở nắp hộp cơm, ánh mắt chợt khựng .

 

Nàng đột ngột đầu, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang rụt về.

 

22

 

“Muội—”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-vet-xanh/12.html.]

 

Tỷ tỷ sững , hốt hoảng đảo mắt quanh, giọng gấp gáp đến run, hạ thấp thanh âm:

 

“Muội đến đây gì? Mau rời , !”

 

Bạch phu nhân và ở góc phòng, Bạch Vận đang buồn chán vung xích trêu đuổi chuột, cùng đồng loạt ngoảnh .

 

Hai họ mắt , đều khựng .

 

“Muội c.h.ế.t ? Cái nơi thế cũng dám mò đến chơi!” Bạch Vận trân trối khẩy, giọng cảm thán như về kẻ ngốc.

 

Ta mím c.h.ặ.t môi, thẳng dậy:

 

“Muội sẽ cứu các .”

 

Tỷ tỷ liền vỗ mạnh tay , sức đẩy:

 

“Đồ ngốc! Mau , ngay!”

 

Bạch phu nhân cũng hồn, gương mặt hiện rõ nét giận dỗi bất lực quen thuộc:

 

“Di mẫu con dạy dỗ thế nào mà vẫn cái tính hồ đồ ? Mau! Ngọc Quan, đuổi nó cho !”

 

Bị lộ , dứt khoát hỏi luôn:

 

“Có gì nhắn ngoài ? Để lo.”

 

“Ngươi lo cái đầu ngươi !” Bạch phu nhân giơ tay định đ.á.n.h .

 

Ngược , Bạch Vận thản nhiên ghé đến, giọng lười nhác như thể đùa:

 

“Rảnh thì nhớ tìm giúp con ch.ó của .”

 

“Còn nhớ đến con súc sinh đó hả!” Bạch phu nhân quát, thẳng tay gõ mạnh lên đầu nàng.

 

Ta thể nán , cố chấp lặp , giọng khàn khàn:

 

“Muội nhất định… sẽ cứu .”

 

Nói đẩy xe rời .

 

Khi bóng sắp khuất khúc quanh, từ lưng vang lên tiếng tỷ tỷ nghẹn ngào, nén gọi:

 

“Chân Nhi…”

 

Ta đầu.

 

Ánh mắt nàng như khắc sâu hình ảnh tận đáy tim, như thể lường đây là cuối cùng thấy.

 

Nụ dịu dàng chậm rãi nở đôi môi tái nhợt.

 

Môi nàng run run, bật thành tiếng. khẩu hình .

 

Nước mắt trào , kìm nổi, vội vã mặt , c.ắ.n răng bước nhanh hơn, sợ chỉ cần thêm một giây sẽ gục ngã.

 

Rời khỏi đại lao, lao một con hẻm vắng, tựa lưng tường, hai tay ôm mặt, tiếng nức nở trào cách nào kiềm chế.

 

Tỷ tỷ

 

“Muội… cao hơn .”

 

23

 

Ta lau khô nước mắt, đang định rời khỏi con hẻm để tìm đến những cố nhân của cữu cữu, bàn cách cứu .

 

ở lối hẻm… một bóng chờ.

 

Chu Khách.

 

Hắn giữ lời hứa— bắt trở , giam một tòa lầu gác ven hồ.

 

Bên ngoài vang lên tiếng xích sắt lạch cạch khóa c.h.ặ.t.

 

Ta đập mạnh cửa sổ, giọng khàn hẳn :

 

“Chu Khách! Ngươi thể đối xử với như ! Ta sẽ cảm kích , chỉ hận ngươi thôi! Ngươi thấy ?!”

Loading...