MỘT VỆT XANH - 14

Cập nhật lúc: 2025-07-09 00:12:05
Lượt xem: 9,964

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng ông, gia đình… quan trọng hơn tất thảy.

 

Ông thể buông quyền thế, bỏ sinh mạng, nhưng tuyệt đối sẽ để của c.h.ế.t cùng.

 

Di mẫu , mắt đỏ hoe, giọng nghẹn:

 

“Chân Chân…”

 

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cúi đầu thật thấp. Ông nuôi từng năm, mà gì cho ông.

 

Một bàn tay đặt nhẹ lên đỉnh đầu, dịu dàng xoa xoa. Tiếng khàn khàn của Chu Khách vang lên bên tai, tựa như thấu lời dám thành tiếng:

 

“Người giúp bảo vệ ông yêu quý… đó cũng là điều ông mong nhất.”

 

Ta sững , ngẩng lên .

 

Hắn nở nụ .

 

Ánh lửa hắt lên gương mặt gầy, mái tóc dài buộc đuôi sam khẽ lay động, viên châu lam nơi đuôi tóc phản chiếu lấp lánh như ngọn lửa nhỏ nhảy múa.

 

25

 

Hôm , ngày cướp ngục, gió lớn dữ dội.

 

Từng đợt gió mang theo cát bụi từ biên ải lùa qua Trường Thành, thổi tới tận kinh thành.

 

Ta trộn đám nghĩa sĩ giang hồ từ khắp nơi đổ về, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang rền, hỗn loạn xông thẳng Hình Bộ.

 

“Đánh một quen,” thứ hai nơi , bước chân cũng nhanh nhẹn hơn, nhanh tìm nơi giam giữ nữ quyến Bạch gia.

 

Tỷ tỷ và cữu mẫu trông đầy lo lắng, còn Bạch Vận thì hớn hở lạ thường, chẳng hề nhận đây là một hành động liều lĩnh đến mức nào. Nàng mừng rỡ lao ôm chầm lấy :

 

“Giỏi lắm, Chân Chân! Muội đúng là bản lĩnh !”

 

Ta gượng gạo , vội giục họ:

 

“Đi thôi, mau lên!”

 

“Khoan ! Phụ và các ca ca còn ở bên !” Bạch Vận kéo tay chạy, tiện tay lục một tên lính gác mê hương ngất, lấy chìa khóa và thanh đao.

 

Đám khói đen đặc cuồn cuộn bốc lên, lửa đỏ rực nuốt chửng lối . Chúng thuận lợi cứu cữu cữu và hai biểu ca khỏi ngục tối.

 

Đi cạnh , cữu mẫu dường như nhận điều gì, viền mắt đỏ hoe, chỉ lặng lẽ siết c.h.ặ.t t.a.y tỷ tỷ. Còn tỷ tỷ suốt dọc đường lấy một lời.

 

Chỉ Bạch Vận vẫn ngây thơ, còn hỏi :

 

“À, con ch.ó của tìm ?”

 

Cửa ngục ở ngay mắt. Phía , ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, tiếng gỗ sập rền vang, cả tòa ngục dường như sắp đổ.

 

Bạch Vận bất giác ngoảnh , kinh ngạc khi thấy phụ nàng vẫn nơi tận cùng ngục tối, hề bước theo .

 

“Cha ngẩn gì thế? Mau đây !”

 

Trong biển lửa, cữu cữu mặc một vải thô, dáng vẻ tiều tụy, ông khẽ mỉm nàng.

 

Nụ khiến Bạch Vận bàng hoàng, sự thật khủng khiếp ập tới như b.úa bổ. Nàng vùng vẫy điên cuồng lao về phía ông, nhưng hai biểu ca giữ c.h.ặ.t:

 

“Đừng cản ! Đó cũng là cha của các ! Các điên ? Cha, đây ! Cùng lắm cả nhà tạo phản, cùng c.h.ế.t con cũng sợ! Cha—”

 

Một cột lửa đổ ập xuống.

 

Ngay khoảnh khắc sinh t.ử , cữu mẫu bất ngờ lao tới, sững , vươn tay nhưng kịp giữ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-vet-xanh/14.html.]

“Cữu mẫu!”

 

May , tỷ tỷ kịp ôm c.h.ặ.t bà.

 

Cữu mẫu từng nặng tay với tỷ tỷ dù chỉ một , nhưng giờ đây, trong cơn hoảng loạn tuyệt vọng, bàn tay run rẩy của bà lỡ đ.á.n.h nàng một cái tát:

 

“Để cùng ông … Ông … chỉ một …”

 

Hoàng Tuyền lộ, con đường xa xăm bao.

 

Cữu mẫu ngẩng đầu gào , tiếng nức nở xé nát trái tim .

 

Tỷ tỷ quỳ xuống, siết c.h.ặ.t lấy cữu mẫu, cả hình mảnh mai run rẩy mà vẫn ôm thật c.h.ặ.t, mặc bà giãy giụa, cào cấu:

 

“Cữu mẫu, xin … Đừng để ông cô độc…”

 

“Dù ông cũng sẽ để ai trong chúng theo ông .”

 

26

 

Rất nhanh, di mẫu dẫn theo của vương gia đến ứng cứu.

 

Chu Khách cùng hai biểu ca đoạn hậu, để chúng đưa tỷ tỷ và cữu mẫu rời .

 

Thuyền neo sẵn bên bờ, của tiêu cục phụ trách hộ tống.

 

Sự việc hề dễ dàng như . Cữu cữu chịu để kẻ giẫm lên xác Bạch gia mà thăng tiến yên . Ông lấy mạng đổi lấy sự bình an cho gia quyến, cũng dùng giây phút cuối cùng của đời để nhổ tận gốc hậu họa cho gia tộc.

 

Ông để một bức mật thư gửi cung Thái hậu— là lời nhắc nhở, cũng là cảnh cáo. Hoàng đế thể lấy binh quyền, lấy mạng ông, nhưng Thái hậu và An vương thì thể dễ dàng động tới. Ông thể c.h.ế.t, nhưng những kẻ mưu hại Bạch gia… một cũng tha.

 

Vậy nên, Thôi Hà Châu còn kịp đắc ý bao lâu, hoàng đế— kẻ vẫn lạnh lùng quan sát— đá văng khỏi vòng quyền lực.

 

thể cam tâm?

 

Hắn liều c.h.ế.t chạy khỏi trận càn quét trong ngày tịch biên Bạch phủ, ngay hôm nay, đúng lúc chúng chuẩn lên thuyền ở đất trống ngoài bờ, chặn đường.

 

“Chân Chân!”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Hắn gào gọi .

 

Hắn chúng là phu thê hai đời, vẫn luôn chờ về. Hắn bảo rõ lòng , giờ đây hối cải, chỉ mong trở bên .

 

Di mẫu cau mày, ánh mắt đầy chán ghét:

 

“Tên cóc ghẻ phát điên ?”

 

Người duy nhất hiểu đang gì— chỉ .

 

Hai đời lừa dối, mưu mô, đến tận phút cận kề cái c.h.ế.t, những giọt nước mắt hối hận mới khiến trông như thật lòng một .

 

thể vì thế mà mềm lòng?

 

Bạch Vận cạnh, lạnh nhạt tiếng lòng :

 

“Kẻ c.h.ế.t vạn cũng đáng tiếc.”

 

Nói nàng nâng tay, đặt lên môi, huýt một tiếng còi sắc nhọn.

 

Ba con hắc khuyển lực lưỡng từ ven sông lao v.út lên. Chính nhờ tiêu cục tìm chúng.

 

Bạch Vận xổm xuống, bàn tay vuốt nhẹ bộ lông thô ráp của chúng, trong mắt chứa đầy dịu dàng. Ba con ch.ó dữ khiến ngoài trông khiếp vía , tay nàng ngoan ngoãn như cừu non.

 

Nàng để chúng nhận diện Thôi Hà Châu, vỗ nhẹ đầu từng con, thì thầm như dặn dò:

 

“Đi thôi.”

Loading...