MỘT VỆT XANH - 3

Cập nhật lúc: 2025-07-08 23:25:20
Lượt xem: 9,294

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng lắc đầu, nhất quyết giữ lấy.

 

Ta nhíu mày dạy bảo:

 

“Đã bao nhiêu , tỷ tỷ xếp thứ nhất, ngươi đặt nàng .”

 

Ta bảo cất , xoay lảng tránh, tiếp tục cầm đao khắc tượng, giọng ngắn gọn:

 

“Nàng , đối xử với nàng .”

 

đến Thôi Hà Châu ?

 

Ta khinh khỉnh bĩu môi:

 

“Hắn thì tính là gì? Ngươi còn hơn gấp trăm ngàn . Sau ngươi sẽ đạp chân, khiến chỉ .”

 

Chu Khách khựng , ngẩng mắt, trong đáy mắt thoáng qua vẻ phức tạp.

 

“Người ghét ?”

 

Ta gật đầu.

 

Hắn nhếch môi, nở một nụ nhàn nhạt chút kỳ quái:

 

dường như thích . Thích đến mức hận thể g.i.ế.c .”

 

Nghe , cả nổi gai ốc, khó tin mà nghĩ quá .

 

Gió đông bên ngoài rít gào từng cơn, xe ngựa khẽ lắc lư, chuông xe ngân vang leng keng.

 

Sắp kinh thành.

 

Ta rúc tấm chăn nhỏ do tỷ tỷ đích thêu, mí mắt nặng trĩu, lẩm bẩm khi chìm giấc ngủ:

 

“Ngoài tỷ tỷ … sẽ chẳng ai thích …”

 

Không gian lặng ngắt thật lâu. Khi gần như , dường như một giọng trầm khàn khe khẽ vọng tới—

 

“Vậy ?”

 

cảm thấy, kẻ thích dường như nhiều… nhiều đến mức khiến g.i.ế.c sạch…”

 

Ta trở , cứ ngỡ bản nhầm.

 

05

 

Trời hửng sáng, xe ngựa lăn bánh qua cổng thành.

 

Người của Bạch gia sớm đợi.

 

“Cô nương rốt cuộc cũng kịp về ! Đại nhân và phu nhân nhắc tới cô bao , sợ cô mắc kẹt ở Tịnh Châu mà kịp về đón Tết.”

 

A Thu, nha cận của mợ, vội vàng bước tới, ân cần đỡ tỷ tỷ xuống xe.

 

Tỷ khẽ chỉnh vành mũ trùm, ngẩng đầu thở làn trắng lạnh:

 

“Không ngờ kinh thành cũng tuyết lớn đến thế…”

 

Nàng , vươn tay về phía , đang chậm rãi bước theo :

 

“Chân nhi, đây. Về nhà .”

 

Người Bạch gia lướt qua như gió, ánh mắt quét qua Thôi, Chu hai cạnh , thoáng lộ vẻ nghi hoặc.

 

Thấy vẫn nhúc nhích, tỷ tỷ đành bước tới kéo , giải thích nguyên do thu nhận hai họ.

 

Thôi Hà Châu là tỷ tỷ nhận về danh nghĩa, đám Bạch gia tự nhiên tiện gì thêm. khi sang Chu Khách bên cạnh , ánh mắt họ liền lạnh nhạt hẳn.

 

Thái độ phân biệt gần gũi – xa lạ , sớm quen.

 

Chỉ là…

 

Ta khẽ liếc Chu Khách. Hắn dường như chẳng để tâm đến bầu khí cố tình lạnh nhạt xung quanh, chỉ mỉm dịu dàng với .

 

Một đoàn vượt qua bức bình phong, qua mấy cổng vòm chạm trổ hoa lệ, mới tới nội viện – nơi đặt tòa ấm các.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-vet-xanh/3.html.]

Cữu mẫu đích đón, nắm lấy tay tỷ tỷ, âu yếm xoa xoa đôi bàn tay lạnh buốt của nàng:

 

“Đứa nhỏ ngoan, đường vất vả .”

 

Bà, như thường lệ, coi như hề trông thấy , chỉ sang tỷ tỷ, giọng nhẹ nhàng nhưng mang theo vài phần ẩn ý:

 

“Trước khi xuất môn, cữu cữu con còn dặn , đưa mộ cha con về quê, để lá rụng về cội. Năm nào cũng cực khổ Bắc tế bái thế , những mệt mà còn chẳng thể thống gì.”

 

Hai trong ấm các.

 

Ta phía , thấy tỷ tỷ khẽ lắc đầu, nhẹ giọng đáp:

 

“Phụ mẫu con nửa đời chinh chiến nơi biên ải, an táng tại phương Bắc vốn là tâm nguyện của hai . Làm con, khi họ còn sống thể phụng dưỡng trọn vẹn, nay há thể trái ý bậc tôn giả.”

 

Cữu mẫu kéo nàng xuống trường kỷ, khẽ thở dài, giọng chừng như khen ngợi:

 

“Vẫn là con hiểu chuyện…”

 

Ta bên, ánh mắt phiêu diêu vô định.

 

Bỗng xuống cạnh, cất tiếng gọi :

 

“Này, Thích Chân, cái tên tóc ngắn ngoài hành lang , trông kỳ quặc , là thứ ngươi nhặt về ?”

 

Ta nghiêng đầu , quả nhiên thấy Chu Khách đang yên ngoài hành lang, đó về Bạch Vận – tiểu nữ của mợ.

 

Nàng vốn ưa đối chọi với , thấy đáp liền hì hì, giơ tay :

 

“Đưa cho . Ta đổi bằng cặp vòng vàng .”

 

Ta thậm chí thèm nâng mắt:

 

“Không cho.”

 

Bạch Vận bật khẩy, giọng the thé:

 

“Ngươi tưởng bắt chước Thích Ngọc tỷ tỷ vẻ từ bi, nhặt khất cái về là cha sẽ liếc ngươi ?”

 

Nàng ghé sát, cong môi mỉa mai:

 

“Nghe đây, chỉ cần ngươi còn ở Bạch gia một ngày, sẽ chẳng ai để mắt tới ngươi cả.”

 

Nàng nhướng mắt, nhạt:

 

“Một thứ nhặt ngoài đường thì chứ? Ít còn đổi cho ngươi chút vàng thật, còn hơn ngày ngươi khúm núm khâu áo giày cho cha và các ca ca, kết quả họ ném thẳng cho bọn hạ nhân, chẳng buồn sờ đến.”

 

Lúc mới chậm rãi liếc nàng, nhạt đến đáy mắt:

 

“Được thôi. Chỉ cần ngươi thuần phục , khiến tình nguyện theo ngươi.”

 

“Chuyện nhỏ! Ngựa hoang còn trị , huống hồ !” Bạch Vận sảng khoái tháo cặp vòng vàng đặt tay .

 

Sau đó nàng kéo Chu Khách , còn cẩn thận lặp nguyên văn lời .

 

Chu Khách thoáng sững , tựa hồ chút đau lòng.

 

Ta cụp mắt, chẳng , chỉ nhàn nhạt xoay cặp vòng vàng trong tay.

 

06

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta quá tin tưởng Chu Khách.

 

Hắn ở mặt ngoan ngoãn đến lạ, khác xa dáng vẻ trong mộng – kẻ từng ngang nhiên đối đầu với Thôi Hà Châu.

 

Làm gì ai nhanh ch.óng dâng trọn lòng trung thành cho khác một cách vô điều kiện như thế?

 

Ta tin.

 

Hắn cần trải qua thử thách.

 

Tỷ tỷ đồng ý cách của :

 

“Hắn trao trọn bản cho , cũng nên hồi đáp bằng niềm tin tương xứng. Hắn chẳng là tiểu bằng hữu của ?”

 

Ta đáp: chờ đến khi vượt qua thử thách, mới thể đặt niềm tin nơi .

 

Tỷ tỷ áp tay lên đỉnh đầu , như thần nữ giáng thế khai ngộ cho kẻ phàm tục:

Loading...