MỘT VỆT XANH - 4

Cập nhật lúc: 2025-07-08 23:25:42
Lượt xem: 12,556

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

điều đó. Trong mắt , chỉ đang nuốt lời hứa, đang vứt bỏ . Chân nhi, đây thử thách, mà là tổn thương .”

 

Ta hiểu, nhưng lời tỷ tỷ xưa nay từng sai.

 

Hôm , khi trời sáng, vội vã chải chuốt, chạy đến viện của Bạch Vận.

 

Đường mòn tuyết phủ còn dọn sạch, từng bước đều khó nhọc, gấu váy ẩm sũng, lạnh buốt. Vừa qua khúc quanh, bắt gặp Thôi Hà Châu trong bộ trường sam gọn gàng.

 

“Chân…” Hắn thoáng dừng , đổi lời: “Tiểu thư.”

 

Ta đáp.

 

Hắn bước tới, đưa tay :

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Tuyết dày thế khó mà , nắm lấy tay .”

 

Bốp!

 

Ta hất phắt tay , căng như con nhím dựng lông:

 

“Tránh .”

 

Thôi Hà Châu khựng , ngón tay co rụt, buông xuống.

 

“…Ta khó chịu đến mức khiến tiểu thư chán ghét ? Không lỡ gì đắc tội…”

 

Ta dẫm mạnh lên lớp tuyết dày, lạnh buốt xuyên thấu gan bàn chân:

 

“Ngươi từ đầu đến chân chẳng chỗ nào khiến mắt! Tránh đường!”

 

Thôi Hà Châu cong môi, giọng nhẹ như gió:

 

“Vậy .”

 

Hắn chật vật lún sâu từng bước trong tuyết, bỗng vươn tay, một động tác nhanh gọn ôm lấy , bế ngang qua đường tuyết, bước dứt khoát, thả xuống hành lang mái che.

 

“Thả xuống!”

 

Ta giãy giụa, để mặt những vết đỏ do móng tay cào.

 

Đứng vững, hung hăng đẩy một cái, ánh mắt trừng trừng.

 

Không ngờ lạnh lùng chua cay như trong mộng, trái còn mỉm cúi , đôi mắt sâu như đáy hồ đêm:

 

“Ăn nhiều một chút , tiểu thư. Đợi khi lớn, sẽ thích thôi.”

 

Người điên mộng!

 

Nói xong, còn cúi xuống, lấy tay áo nhẹ nhàng lau sạch những bông tuyết ẩm mũi giày . Hành động quá đỗi quái dị, khiến sững sờ trong thoáng chốc.

 

Thôi Hà Châu nán lâu. Cữu cữu bắt đầu tuyển chọn lưu dân đội vệ dự ở trường thao luyện, nhanh ch.óng mặt.

 

Đây là cơ hội quan trọng, Chu Khách cũng thể bỏ lỡ, gọi .

 

Lắc đầu, gạt bỏ tạm những lời kỳ quái của Thôi Hà Châu sang một bên, xách váy ướt sũng chạy về phía viện của Bạch Vận, bên trái hoa viên.

 

Ta vốn tưởng con heo lười Bạch Vận hẳn vẫn còn ngủ say, khéo để lặng lẽ đưa Chu Khách .

 

Nào ngờ bước sân, tiếng nàng gào lên đầy phẫn nộ:

 

“Bổn tiểu thư bảo ngươi quỳ, ngươi dám phản kháng?!”

 

07

 

Tuyết mái hiên rơi xuống, rào rào phủ lên bờ vai gầy guộc của thiếu niên.

 

Hắn mấy gia đinh lực lưỡng ghì c.h.ặ.t, thế nhưng đầu gối còn vẫn kiên quyết chịu chạm đất. Kẽ ngón tay siết c.h.ặ.t cây roi sắt tua tủa móc ngược, m.á.u tươi chậm rãi rỉ , thấm ướt cổ tay áo.

 

Đôi mắt vốn luôn nhu thuận ôn hòa mặt , giờ tối đen đến đáng sợ.

 

“Ta chỉ quỳ c.h.ế.t.”

 

Bạch Vận tức giận đến bật . Nàng từ nhỏ theo cữu cữu học võ, nuông chiều thành tính, lúc phất tay lệnh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-vet-xanh/4.html.]

 

“Mang đao tới.”

 

“Tiện nhân thật giỏi, nhặt về một kẻ cứng đầu như thế. Được, bổn tiểu thư xem ngươi thể cứng rắn đến bao lâu.”

 

Người hầu dâng lên một thanh trọng đao – chính là v.ũ k.h.í cữu cữu từng dùng nơi chiến trường.

 

“Biểu tỷ!”

 

Ta vội bước , đầu tiên chịu xuống nước, gọi nàng:

 

“Ta hối hận , trả cho .”

 

Bạch Vận thoáng ngẩn , tưởng tai nhầm, ánh mắt đầy khó tin:

 

“Hả?”

 

Ta nhét cặp vòng vàng lòng nàng, để nàng phản ứng, liền đẩy phăng đám gia đinh bên cạnh Chu Khách, kéo dậy, che .

 

Để bịt miệng Bạch Vận, còn tặng thêm hai chiếc vòng ngọc, hạ giọng hứa sẽ giúp nàng chép bài học nữ phu t.ử suốt hai tháng.

 

Bạch Vận mới chịu buông tay, tiện miệng càu nhàu:

 

“Đồ ngốc, dễ dàng lấy hai chiếc vòng ngọc, còn sai khiến như phu t.ử nữa, chẳng đầu óc ngươi vấn đề ?”

 

Trên đường đưa Chu Khách tới thao trường, vẫn im lặng.

 

Ta nghĩ, tỷ tỷ đúng – tổn thương.

 

Xưa nay, kẻ tổn thương luôn là khác, , biến thành kẻ cao giáng uy, khiến khác ép quỳ. Cảm giác … chẳng dễ chịu chút nào.

 

Ta hứa sẽ đưa đôi cánh của , nhưng bảo vệ .

 

Giống như khi mẫu lâm chung, cữu cữu từng thề giường bệnh sẽ chăm sóc cho … nhưng ông . Và , cũng .

 

Đến cổng thao trường, Chu Khách cụp mắt, lướt qua bên , giọng cố ý cung kính xa cách:

 

“Đa tạ tiểu thư đưa tiễn. Thuộc hạ xin .”

 

Tim như một đám bông ướt sũng, nặng nề đè xuống.

 

Rõ ràng ban đầu chỉ định lợi dụng để khiến Thôi Hà Châu khó chịu, căn bản cần coi là bằng hữu thật sự.

 

Xét cho cùng, chỉ là một khất cái, một hầu.

 

Ta cho y phục, cho cơ hội tương lai, như còn đủ ?

 

lạ , trong lòng vẫn thoải mái.

 

Có lẽ… bởi ngoài tỷ tỷ , từng ai vô điều kiện với như , luôn đặt ở vị trí ưu tiên nhất.

 

Ta quá ích kỷ. Ta đ.á.n.h mất chút thiên vị hiếm hoi .

 

Nắng đông nhàn nhạt, gió lạnh gom thành từng cơn, uể oải quấn quanh bàn chân.

 

Chu Khách bước , bước chân chợt khựng . Hắn cúi xuống, thấy tay áo níu bởi hai ngón tay run rẩy.

 

“…Xin .”

 

Ta khẽ .

 

“Sau sẽ thế nữa.”

 

Gió sương xào xạc thổi qua, im ắng đến lạ.

 

Thiếu niên, chỉ một đêm, dường như gầy hơn. Xương mày sắc nét, hàng mi dày đổ bóng xuống mí mắt. Trong khoảnh khắc cúi đầu , rõ ánh mắt , chỉ giọng khàn khàn khe khẽ:

 

“Đây thứ hai . Nếu còn đẩy nữa, sẽ thực sự nổi giận.”

 

Hắn cúi , nâng mắt thẳng .

 

“Mà , khi nổi giận, sẽ đáng sợ đấy, tiểu thư… sẽ ăn tươi nuốt sống .”

 

 

Loading...