Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu? - Chương 176: Động phòng hoa chúc (Chính văn hoàn)

Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:05:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu Minh An và Khương Ngưng mỗi cầm một đầu dải lụa đỏ, bốn nha theo hộ tống đưa về phía tân phòng.

Hành lang uốn lượn, Liễu Minh An nắm c.h.ặ.t dải lụa, cứ nhịn mà liếc bên cạnh.

Lọt mắt chính là khăn trùm đầu đầu Khương Ngưng.

Không giống với những mẫu Long Phụng Trình Tường Uyên Ương Hí Thủy thông thường, khăn trùm đầu của Khương Ngưng thêu hình những cành liễu quấn lấy hoa sơn .

Giây phút thấy hoa văn , Liễu Minh An lập tức nhận ngay, khăn trùm nhất định là do A Ngưng nhà tự chọn lựa.

Nghĩ đến ý nghĩa đằng hoa văn đó, ánh mắt Liễu Minh An mềm mại như nước mùa xuân.

Vừa một cơn gió nhẹ thổi qua, hất nhẹ góc khăn trùm, Liễu Minh An thấy chiếc cằm trắng ngần tinh tế và đôi môi đỏ mọng như cánh hoa rực rỡ, trong đầu bỗng hiện về những cảnh tượng từng vô hôn lên đó đây.

Gió ngừng, khăn trùm bay lên hạ xuống chỉ trong chớp mắt, nhưng Liễu Minh An cảm thấy mặt hồ tĩnh lặng trong lòng gió thổi lên từng đợt sóng lăn tăn, mãi chẳng thể bình lặng.

"Tân lang tân nương động phòng, con cháu đầy đàn hưởng thọ trường!"

Các nha bỗng nhiên đồng thanh xướng lời chúc mừng, Liễu Minh An bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ miên man, hóa đến cửa tân phòng.

Khi hai bước phòng, các nha : "Chân trái bước chân theo, ân ân ái ái mãi bên !"

Vào đến trong phòng, Liễu Minh An theo chỉ dẫn của mấy nha bên trái giường, Khương Ngưng bên , thấy họ tiếp tục hô: "Nam tả nữ hữu hai bên, phúc thọ song tình ngập thiên!"

Lại hai nha dìu một lão phụ nhân tóc bạc trắng . Đây là phu nhân của cựu quan Lại bộ Thị lang, năm nay tám mươi ba tuổi cao niên, cả đời sinh bốn nhi t.ử và hai nữ nhi, bầu bạn cùng phu quân trọn đời, tình cảm thắm thiết, là phúc nổi danh trong triều.

Lão phụ nhân mỉm tới, tay cầm một chiếc cân hỷ, tiên giơ tay gõ nhẹ lên đầu Liễu Minh An, miệng niệm: "Lang quân tuấn tú cùng mỹ nương, châu liên bích hợp tình trường!"

Nói xong xoay tới mặt Khương Ngưng, cũng giơ tay gõ nhẹ một cái, niệm rằng: "Giai nhân gả vợ , ân ái cùng trăm năm lộ!"

Một nha bưng khay tiến lên, lão phụ nhân đặt chiếc cân khay, nghi thức "Xứng tâm như ý" kết thúc.

Liễu Minh An những tiếng xướng chúc , nụ mặt từng tắt lịm.

Lão nhân dù cũng là từng trải, thấy ánh mắt Liễu Minh An gần như dính c.h.ặ.t lên Khương Ngưng, liền tâm lý sắp xếp: "Tất cả lui , để Phò mã và Công chúa chuyện."

Các nha nối đuôi , lão phụ nhân cuối cùng, lúc sắp khỏi cửa đầu dặn dò một câu: "Phò mã một lát thôi, đừng để lỡ mất yến tiệc."

"Được, đa tạ Lăng lão phu nhân!" Liễu Minh An trả lời.

Chờ khi cửa phòng đóng , Liễu Minh An dậy xuống bên cạnh Khương Ngưng, giơ tay kéo chiếc khăn trùm đang che khuất gương mặt nàng xuống.

Khương Ngưng từ sớm cảm nhận ánh mắt nóng rực của Liễu Minh An, đối với hành động của cũng thấy bất ngờ, chỉ mỉm nhẹ nhàng đối diện với .

Bộ giá y đỏ rực càng tôn lên dung mạo như họa, đến mức thể rời mắt. Liễu Minh An thậm chí kịp lời nào, cứ thế thuận theo lòng , đưa tay nâng cằm nàng lên hôn xuống.

Hai bờ môi chạm , vai truyền đến một lực đẩy, Khương Ngưng ngửa né tránh nụ hôn, đôi mắt rũ xuống lộ vẻ thẹn thùng, nhỏ giọng lầm bầm: "Thiếp thoa son, đắng lắm."

Liễu Minh An thấy lời , đầu tiên là ngẩn , đó "phì" một tiếng bật .

A Ngưng nhà thật đáng yêu !

"Chàng dám ?"

Khương Ngưng nhướn mày, giơ tay lau vệt son đỏ thẫm môi mu bàn tay, đó dứt khoát đẩy ngã Liễu Minh An xuống giường, khóe môi đang cong lên của , mạnh bạo hôn xuống.

Trong mắt Liễu Minh An bỗng chốc rưng rưng nước mắt, khiến Khương Ngưng hoảng hốt, vội vàng lùi hỏi: "Sao ? Hôn cũng ?"

"Không ", Liễu Minh An vòng tay ôm lấy eo thon của đang phủ lên , kéo sát về phía , một tay quờ gáy, lôi mấy hạt liên t.ử và lạc: "A Ngưng, nàng chạm trúng đầu , đau quá~"

Khương Ngưng nhất thời gì, chỉ thấy Liễu Minh An chớp chớp mắt, nước mắt tan biến, đó đưa tay ấn nhẹ gáy nàng, trân trọng hôn lên.

Liễu Minh An nhắm mắt , thành tâm hôn nồng cháy, mặt hồ trong lòng lúc còn là sóng lăn tăn do gió thổi nữa, mà là những đợt sóng cuộn trào mãnh liệt.

"A Ngưng, cuối cùng cũng cưới nàng ."

Liễu Minh An kiềm chế kết thúc nụ hôn, Khương Ngưng bằng ánh mắt tràn đầy thâm tình.

Khương Ngưng hôn đến mức choáng váng, gì, chỉ ánh mắt khiến đắm say của Liễu Minh An, chủ động hôn lên nữa.

"A Ngưng!"

Liễu Minh An đưa ngón trỏ chặn lên đôi môi mềm mại , ngăn cản động tác tiếp theo của Khương Ngưng, ánh mắt tối sầm : "Ngoan, đợi ."

"Ồ." Khương Ngưng ngoan ngoãn đáp lời.

Liễu Minh An đỡ dậy, giúp lấy chiếc phượng quán đầu Khương Ngưng đặt sang một bên, nhẹ nhàng dỗ dành: "Đói thì ăn chút gì đó, mệt thì ngủ, đừng bận tâm mấy cái quy củ , cho thoải mái là ."

"Chàng mau , kẻ ngốc ." Khương Ngưng đẩy phía cửa.

Liễu Minh An mỉm , mở cửa rời .

Đợi , Khương Ngưng cũng cởi bỏ bộ giá y nặng nề , túm lấy ga giường giũ một cái, hất hết đống nhãn, liên t.ử, lạc, hồng táo xuống đất, tháo hài tất trèo lên giường bắt đầu ngủ.

Sáng nay dậy quá sớm, buồn ngủ vô cùng, giờ mà ngủ thì tối nay e là tinh thần.

Đêm động phòng hoa chúc mà tinh thần thì ?

Khương Ngưng chìm giấc ngủ sâu, cho đến một lúc nào đó, bên tai vang lên tiếng gọi dịu dàng: "A Ngưng, A Ngưng, dậy uống rượu hợp cẩn thôi..."

Khương Ngưng mở mắt , Liễu Minh An đang nửa chống ở phía nàng, bên môi nở nụ đầy cưng chiều.

"Bên ngoài kết thúc ?" Khương Ngưng hỏi.

Thân phận hiện giờ của nàng giống như , một hôn lễ mà cả đống quen kẻ lạ kéo tới, may mà của Uất Trì Ngạn phái tới giúp lo liệu, nếu đúng là phiền phức vô cùng.

Khương Ngưng dậy giường. Thời tiết tháng tám chút nóng nực, lúc ngủ nàng cởi đến khi chỉ còn một chiếc áo lót, theo động tác dậy, vạt áo mở , để lộ vùng cổ trắng nõn và mảng da thịt mịn màng lọt mắt Liễu Minh An.

Liễu Minh An thấy vội vàng đưa tay giúp nàng chỉnh y phục, đồng thời đáp lời: "Cũng hòm hòm , Lật quản gia ở đó, ông sẽ thu xếp thỏa."

Khương Ngưng gật đầu, xỏ hài đến bên bàn, bưng hai chén rượu hợp cẩn mà Liễu Minh An rót lên, uống cạn sạch.

"A Ngưng!" Liễu Minh An hai chén , ngây : "Rượu là mỗi một chén mà..."

"Thiếp ", Khương Ngưng khẽ , kéo nam nhân đang ngây ngốc về phía giường: "Tửu lượng của kém quá, uống , cũng như cả thôi."

Liễu Minh An còn giải thích vài câu rằng uống một chén vẫn thể say , nhưng Khương Ngưng tay đẩy ngã xuống giường, từ cao xuống , giọng như mê hoặc, như mời gọi: "Ngày đại hỷ, chỉ uống rượu thôi ..."

Nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống đôi môi, Liễu Minh An Khương Ngưng trong dáng vẻ , trong mắt lan tỏa ý .

Đèn Long Phụng cháy suốt đêm dài, một phòng xuân tình vô hạn.

Chiếc khăn trùm hỷ đỏ rơi đất, lọt thỏm giữa đống y phục đỏ rực hỗn độn hề nổi bật, chỉ hình ảnh cành liễu quấn lấy hoa sơn trong bầu khí mờ ảo hiện rõ ý vị của lời thề non hẹn biển.

Ngoại truyện: Chu Dực X Nam Cung Mộc Nhan (Một)

Hôn sự của Nam Cung Mộc Nhan và Chu Dực định ngày hai mươi mốt tháng sáu, ngay lễ quốc tang trăm ngày vài hôm.

Sau khi thánh chỉ ban xuống, Thừa tướng phủ và Chu gia bắt đầu chuẩn các việc liên quan, sắm sửa hỷ phục, đóng kiệu hoa, chuẩn hồi môn và sính lễ... từng việc một, cả hai nhà đều dốc lòng lo liệu.

Còn Nam Cung Mộc Nhan thì La Tư Y ép đến t.ửu lầu Quân Duyệt tìm Chu Dực để "bồi dưỡng tình cảm".

"Nhan Nhi, con cũng thấy đấy, Chu Dực hiện giờ vẫn thích con. Tục ngữ câu, nam đuổi nữ cách một ngọn núi, nữ đuổi nam cách một dải lụa, là con thích , đó cưỡng ép , cũng là con đuối lý, cho nên con chủ động một chút, tìm gặp nhiều hơn, chung sống lâu dần để thấy điểm của con, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hiểu ..."

Nam Cung Mộc Nhan trong trướng phòng của t.ửu lầu Quân Duyệt, gương mặt ngẩn ngơ của Chu Dực, bên tai văng vẳng lời chỉ bảo tận tình của La Tư Y, chỉ cảm thấy cảm thán khôn cùng, mơ cũng ngờ ngày nàng theo đuổi nam nhân.

"Ngươi đến đây gì?"

Nhìn thấy Nam Cung Mộc Nhan bước , trong mắt Chu Dực hiện rõ vẻ đề phòng, vô thức đưa tay che c.h.ặ.t cổ áo của .

Thấy bộ dạng phòng như gặp giặc của Chu Dực, trong lòng Nam Cung Mộc Nhan bốc lên một ngọn lửa vô danh, nàng hít sâu một , cố gắng giữ bình tĩnh, đến bên bàn xuống, tự rót cho một chén nước, nhâm nhi uống hết nửa chén mới dịu lòng .

"Sao ngươi lời nào, đây." Chu Dực trong lòng hoảng hốt, dậy định bỏ chạy, để căn phòng cho Nam Cung Mộc Nhan.

Chỉ là mới đến cửa nắm lấy cổ áo lôi ngược trở .

Nam Cung Mộc Nhan ấn ghế, cái điệu bộ lánh như lánh tà của , khẽ một tiếng, đưa tay bóp lấy cằm Chu Dực, cúi xuống. Hai bốn mắt , cách chỉ trong gang tấc, là kiểu mà nàng chỉ cần cúi đầu là thể hôn lên.

Mấy ký ức mấy ùa về, Chu Dực động tác của nàng dọa cho mặt cắt còn giọt m.á.u. Hắn định đẩy , nhớ tới nàng đang mang thai, tay giơ lên nửa chừng ngại ngùng hạ xuống, đành mặt chỗ khác, cứng đờ như khúc gỗ, trông vẻ tội nghiệp vô cùng.

Nam Cung Mộc Nhan đằng chân lân đằng đầu, càng ép sát xuống cho đến khi hai thể cảm nhận thở của , lúc mới chậm rãi lên tiếng: "Nhớ , nên tới thăm chút thôi."

Dứt lời, vẻ mặt như nuốt ruồi của Chu Dực, Nam Cung Mộc Nhan nhịn mà bật thành tiếng, tâm trạng bỗng chốc lên nhiều.

Thấy Chu Dực nàng trêu cho tức đến đỏ cả mặt, Nam Cung Mộc Nhan liền điểm dừng, lui về chỗ của , thản nhiên : "Chàng cứ việc của , cần để ý đến , chỉ đây một lát, tới giờ sẽ thị vệ tới đón hồi phủ."

Chu Dực nửa tin nửa ngờ qua, Nam Cung Mộc Nhan bồi thêm một câu: " lo cho một bữa cơm."

"Ngươi định ở lâu ?"

Chu Dực kinh ngạc, cứ ngỡ nàng một lát chỉ là đôi chút, kết quả còn định ở dùng cơm nữa.

Nam Cung Mộc Nhan che miệng , gật đầu một cái. Sau đó nàng thấy sắc mặt Chu Dực đổi liên tục, cuối cùng như chấp nhận phận mà thu hồi ánh mắt, cúi đầu tiếp tục việc dang dở.

Trong phòng nhất thời trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng "tạch tạch" gảy bàn tính và tiếng lật giấy khe khẽ.

Ban đầu Chu Dực còn thỉnh thoảng liếc Nam Cung Mộc Nhan một cái, thấy nàng chỉ nhàn rỗi đông ngó tây chứ gây chuyện gì, dần dần cũng yên tâm, dồn hết tâm trí công việc, đến cùng thì quên bẵng mất trong phòng còn một sống sờ sờ.

Nam Cung Mộc Nhan bưng chén nước thong thả nhấp từng ngụm, khi chán nản quanh căn phòng một lượt, ánh mắt nàng dừng gương mặt Chu Dực.

Chu Dực khi tập trung đối soát sổ sách, một tay lật sổ, một tay gảy bàn tính, thần sắc chuyên chú, chút xao nhãng, điều khiến Nam Cung Mộc Nhan cảm thấy thuận mắt hơn nhiều.

Lúc đang là đầu xuân tháng tư, thời tiết ấm dần, gió nhẹ hiu hiu.

Nam Cung Mộc Nhan khi m.a.n.g t.h.a.i thì khá may mắn, nghén, điều khác biệt duy nhất so với là nàng buồn ngủ.

Lúc trong phòng tĩnh lặng, lòng bình an, Nam Cung Mộc Nhan chằm chằm một hồi thì cơn buồn ngủ ập tới. Tiếng bàn tính bên tai từ khi nào trở nên mờ mịt, giống như đang ở nước tiếng hát bờ, ngăn cách bởi một lớp màng hư ảo.

Chu Dực xem xong sổ sách tô thuế của các hộ ở ngoại ô kinh thành, định uống ngụm nước nghỉ ngơi, ngước mắt lên , thấy Nam Cung Mộc Nhan ở đầu đang gục xuống bàn, gối lên cánh tay ngủ say sưa.

Chu Dực bước nhẹ tới cạnh Nam Cung Mộc Nhan, ngần ngại một lát cúi gọi: "Này, đừng ngủ ở đây, dễ nhiễm lạnh đấy."

Không tiếng trả lời.

Chu Dực gọi thêm mấy tiếng, đang ngủ vẫn bất động. Hắn đưa tay đẩy nhẹ cánh tay nàng: "Nam Cung Mộc Nhan, đừng ngủ ở đây mà..."

Vẫn phản ứng.

"Sao ngủ như heo thế ..."

Chu Dực khẽ phàn nàn một câu, vẻ mặt thoáng chút do dự, nhưng chú ý thấy lông mi của đang gục bàn khẽ run lên.

Cuối cùng vẫn là nỡ, Chu Dực cúi , cẩn thận bế ngang nàng lên.

Chu Dực bế chắc nàng định sang phòng bên cạnh. Vừa bước khỏi cửa, thấy một điếm tiểu nhị chờ sẵn, tay cầm mấy cuốn sổ sách.

"Thiếu gia, Lý thúc bảo tiểu nhân mang sổ sách tới ạ, hì hì..."

Tên tiểu nhị Nam Cung Mộc Nhan trong lòng Chu Dực, đầy ẩn ý.

Giờ đây cả kinh thành ai mà chẳng thiếu đông gia của t.ửu lầu Quân Duyệt là con rể của Nam Cung Thừa tướng, còn Thánh chỉ ban hôn, vẻ vang vô cùng. Nhờ mà gần đây các việc kinh doanh của Chu gia đều khởi sắc hơn hẳn.

"Cứ để trong ." Chu Dực thuận miệng bước chân căn phòng gần đó nhất.

Hắn thỉnh thoảng lười về nhà cũng ngủ đây, nên cạnh trướng phòng chính là một gian phòng ngủ.

Chu Dực nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, còn chu đáo giúp nàng cởi giày, đắp chăn kỹ lưỡng, đó ma xui quỷ khiến thế nào lặng bên giường một lát.

Nam Cung Mộc Nhan nghi ngờ gì là một đại mỹ nhân, từ đầu gặp . Chỉ là con quá tính, khi những chuyện nàng với Khương Ngưng, dung nhan khuynh quốc khuynh thành đến mấy trong mắt Chu Dực cũng trở nên đáng ghét.

Càng cần đến những chuyện nàng với đó...

Nếu thể, Chu Dực chẳng nửa điểm quan hệ với nàng, nhưng đúng là tạo hóa trêu ngươi, giờ đây nàng đang ngủ yên tĩnh giường của , trong bụng còn mang cốt nhục của . Trong mắt , nàng chính là thê t.ử chính thức qua cửa của .

Hazzz...

Chu Dực thở dài trong lòng, cúi xuống vén góc chăn, tới khép cửa sổ về phòng bên cạnh.

Nghe tiếng bước chân xa dần, đang ngủ say liền mở mắt, đáy mắt vô cùng tỉnh táo. Nàng quanh một lượt, nhận đây là phòng của Chu Dực, trong mắt Nam Cung Mộc Nhan thoáng hiện ý .

Kẻ thật sự thú vị, tính tình thì bướng bỉnh, còn chút đáng yêu nữa chứ!

Nam Cung Mộc Nhan rúc chăn, nhắm mắt ngủ tiếp. Cho đến hơn một canh giờ , cửa phòng đẩy , Chu Dực đến bên giường, lay lay vai nàng gọi: "Đừng ngủ nữa, mau dậy dùng bữa thôi, đừng ngủ nữa..."

Để giữ vững thiết lập "ngủ như heo", Nam Cung Mộc Nhan cố ý đợi một lúc lâu mới giả vờ ngái ngủ tỉnh dậy.

"Chu Dực?" Người tỉnh dụi mắt, dậy cái chăn , đầu quan sát căn phòng một lượt, tò mò hỏi: "Đây là ? Sao ngủ ở đây?"

Chu Dực bực đáp: "Phòng của . Ngươi ngủ gục bàn gọi mãi tỉnh nên mới đưa ngươi đây."

"Ồ, thì là thế." Nam Cung Mộc Nhan tỏ vẻ hiểu , Chu Dực rạng rỡ, đáy mắt đầy vẻ giảo hoạt: "Đa tạ ngươi bế ."

Chữ "bế" nàng nhấn mạnh, chút tâm tư nhỏ mọn của Chu Dực vạch trần khiến mặt cứng đờ.

Nam Cung Mộc Nhan khẽ , bước xuống giường. Mái tóc b.úi kỹ giờ rối, nàng đưa tay rút trâm , nhanh ch.óng vấn tóc gọn gàng.

Chu Dực một bên chờ đợi. Thấy nàng vấn xong tóc, định dẫn nàng ăn, nhưng Nam Cung Mộc Nhan đột nhiên ghé sát , nhanh như chớp hôn nhẹ lên mặt một cái.

Cánh môi ấm áp chạm rời, như cánh hoa rụng rơi xuống dòng suối nhỏ đang trôi lững lờ.

"Ngươi cái gì thế!"

Chu Dực như con mèo giẫm đuôi, lập tức xù lông, mắt trợn tròn, lùi liên tiếp ba bốn bước về phía cửa, còn giơ tay áo sức lau chỗ hôn, như xóa sạch cảm giác kỳ lạ đó.

"Cảm ơn ngươi thôi mà, chỉ hôn ngươi một cái."

Nam Cung Mộc Nhan vẻ ghét bỏ lộ liễu , chẳng hề giận dữ mà trái còn nghiêng đầu, đầy vẻ thanh khiết và vô tội.

"Làm gì kiểu cảm ơn như thế! Ngươi đây mà gọi là cảm ơn ? Đây là lấy oán trả ơn, là lang tâm cẩu phế! Sớm chẳng thèm lo cho ngươi, cứ để ngươi ngủ bàn cho trúng gió luôn cho !" Chu Dực tức đến mức năng lộn xộn, chẳng đang gì nữa.

"Nghiêm trọng đến thế ? Chẳng chỉ hôn một cái thôi ..." Nam Cung Mộc Nhan chút hiểu nổi, ngủ cũng ngủ với , hôn một cái thì tính là gì?

"Ta là mà ngươi hôn là hôn ?"

Chu Dực cáu tiết, mạnh tay lau mặt mấy cái nữa.

Thấy Chu Dực sắp lau đỏ cả mặt , Nam Cung Mộc Nhan vội vàng tiến lên nắm lấy tay , hạ giọng dỗ dành: "Vậy thì cho xin ? Lần sẽ chào hỏi ngươi một tiếng, thế nào?"

"Không thế nào cả!" Chu Dực rút tay về, nghiến răng nghiến lợi : "Không , phép hôn nữa!"

"Được ! Lần sai, hôn nữa, đừng giận..." Nam Cung Mộc Nhan thuận theo ý mà dỗ dành, tiên cứ dịu , trêu chọc quá đà một lúc sẽ .

Thấy Nam Cung Mộc Nhan thái độ nhận tích cực, Chu Dực nguôi giận phần lớn. Đang định thêm vài điều cần lưu ý để dập tắt hậu họa, ví dụ như ôm , sờ , thì mặt cất giọng mềm mỏng: "Chu Dực, đói ."

"Vậy... thôi, dùng bữa."

Chu Dực khựng , nuốt ngược những điều ước thúc trong, định bụng ăn xong sẽ nhấn mạnh với Nam Cung Mộc Nhan nữa.

Chu Dực đưa nàng đến một gian bao sương, bàn bày sẵn thức ăn, món mặn món chay, sắc hương vị đều đủ cả, ngon miệng. Nam Cung Mộc Nhan ngửi thấy mùi là thấy đói .

"Không ngươi ăn gì..."

Chu Dực hết câu, Nam Cung Mộc Nhan xuống, rút đũa đáp: "Ta kén ăn, dễ nuôi lắm."

Sau khi mang thai, ngoài việc buồn ngủ, Nam Cung Mộc Nhan còn một tật sợ đói. Có lẽ liên quan đến lượng đường trong m.á.u, hễ nàng đói là tim sẽ đập nhanh kiểm soát , ăn ngay cái gì đó mới xong.

Vì thế Chu Dực xuống bưng bát lên, đầu thì Nam Cung Mộc Nhan ăn hết nửa bát .

Nửa bát cơm bụng, cảm giác như sắp c.h.ế.t đói tan biến, Nam Cung Mộc Nhan thở phào một , cuối cùng cũng thể ăn uống từ tốn.

" , Bá phụ Bá mẫu ? Sao thấy họ ?" Nam Cung Mộc Nhan hỏi bâng quơ như đang tán gẫu.

"Đến các cửa tiệm , mấy tiệm cần chưởng quỹ, đối soát sổ sách, bàn giao nhân sự nọ." Chu Dực thuận miệng đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mua-mot-sat-thu-ve-nha-ta-tro-thanh-tieu-kieu-phu/chuong-176-dong-phong-hoa-chuc-chinh-van-hoan.html.]

"Nhà ngươi còn cả cửa tiệm ?"

"Cũng nhiều, chỉ tầm ba bốn mươi cái thôi."

"Ở kinh thành mà ba bốn mươi cái còn chê ít? Bán những gì?"

"Cái gì cũng , lương thực, rượu, tơ lụa vải vóc, son phấn, trang sức vàng bạc, cả tiệm cầm đồ nữa. Ngoài còn mấy tiệm chỉ cho khác thuê để thu tiền thuê hàng tháng thôi."

"Ngươi đúng là phú nhị đại mà!"

Nam Cung Mộc Nhan bất ngờ. Trước đây nàng cứ tưởng Chu gia chỉ mở quán ăn, ai dè là một đại gia kinh doanh. Thảo nào Chu Dực với nàng nhà nhiều trạch viện, bảo nàng thích chỗ nào thì ở chỗ đó.

"Cái gì nhị đại?" Chu Dực thấy từ "phú nhị đại" bao giờ.

"Tức là khen nhà ngươi thật sự giàu ." Nam Cung Mộc Nhan giải thích một câu.

"Ồ."

Hai nhất thời gì, trong phòng chỉ còn tiếng bát đũa chạm .

Sau khi dùng bữa xong, Chu Dực gọi một điếm tiểu nhị dọn dẹp bàn ghế, bản về trướng phòng, Nam Cung Mộc Nhan dĩ nhiên cũng bám theo rời nửa bước.

Ăn no ngủ kỹ, tinh thần Nam Cung Mộc Nhan vô cùng sảng khoái. Nàng ghế chằm chằm Chu Dực chớp mắt, vẻ mặt đầy hứng khởi, tiếp tục câu chuyện dang dở: "Gia sản nhà ngươi nhiều như thế, mà Bá phụ Bá mẫu chỉ ngươi là độc đinh, thật là lạ."

"Lúc Mẫu sinh suýt nữa thì khó sản, Phụ thương xót bà chịu khổ nên chỉ sinh một thôi."

Chu Dực giải thích một câu, liếc bụng Nam Cung Mộc Nhan, tiếp: "Có gì mà lạ chứ, cũng chỉ một đứa con thôi."

Nam Cung Mộc Nhan hiểu ý tứ trong lời , vội vàng bày tỏ thái độ: "Ngươi thể nạp mà, sinh bao nhiêu thì sinh, tuyệt đối can thiệp."

"Đã , Chu gia chúng quy củ nạp ."

"Quy củ là c.h.ế.t, là sống. Chỉ cần ngươi thích thì nạp bao nhiêu-"

"Câm miệng! Ta thích, chỉ cưới một ngươi là đủ ."

Chu Dực mấy chuyện nhảm nhí , trừng mắt hung dữ với Nam Cung Mộc Nhan một cái, ngắt lời nàng.

Nam Cung Mộc Nhan ngoan ngoãn im lặng, đến híp cả mắt.

Chỉ cưới một ngươi gì đó, cứ như là lời đường mật .

Chu Dực đang tươi roi rói , cảm thấy vô cùng khó hiểu, chẳng nàng đang cái gì.

Một buổi chiều trôi qua trong yên bình. Đến giờ Dậu, Kim Huy và Lý Cửu tới đón Nam Cung Mộc Nhan.

Hai ngoài cửa, hết gọi Nam Cung Mộc Nhan một tiếng "Tiểu thư", đó sang Chu Dực, cung kính gọi một tiếng "Cô gia".

Sau khi Khương Ngưng trở thành Hách Ninh Công chúa, Thừa tướng phủ chỉ còn một vị tiểu thư thôi, vì cần thêm chữ "nhị" cách xưng hô của Nam Cung Mộc Nhan nữa.

Chu Dực thấy hai vị thị vệ còn vui mừng hơn thấy Thần Tài.

Tốt quá , Nam Cung Mộc Nhan cuối cùng cũng chịu !

Nam Cung Mộc Nhan thấy rõ vẻ mừng rỡ hớn hở mặt , nhếch môi nở nụ nhạt, đợi đến lúc đến cửa mới ngoảnh đầu : "Hôm nay cáo từ , ngày mai tới."

Vẻ hân hoan mặt Chu Dực trong nháy mắt biến mất còn tăm .

Ngoại truyện: Chu Dực X Nam Cung Mộc Nhan (Hai)

Nam Cung Mộc Nhan về đến Thừa tướng phủ Doanh cô gọi tới viện chính. La Tư Y đang sốt sắng chờ nàng, thấy nàng bước nhịn mà hỏi ngay: "Nhan nhi, thế nào ?"

Trên bàn bày sẵn điểm tâm, Nam Cung Mộc Nhan cầm lấy một miếng bánh hạt dẻ thong thả ăn, đồng thời trả lời: "Chỉ mới một ngày thì gì chứ? Lòng đổi nhanh thế , cứ từ từ mới thú vị."

La Tư Y mặt đầy vẻ đồng tình: "Làm mà từ từ , các con chỉ còn hai tháng nữa là thành , thấy con rể chẳng chút tình nguyện mà bái tế ."

"Nương, Người đừng vội, con còn vội mà..."

Hai mẫu t.ử kẻ tung hứng trò chuyện. Đến giờ cơm tối, nha bày sẵn thức ăn, Nam Cung Nhai bước , La Tư Y đầy vui mừng: "Tư Y, nhận thư hồi âm của Thần Phong , vài ngày nữa nó sẽ về tới."

"Tốt quá!" La Tư Y ba năm gặp nhi t.ử, liền thốt lên đầy kinh ngạc và vui sướng, sang Nam Cung Mộc Nhan: "Nhan nhi, con thấy ? Ca ca con sắp về , về để tham dự đại hôn của con đấy."

Nam Cung Mộc Nhan cũng giả vờ tỏ vui vẻ: "Con , con , Huynh trưởng sắp về thật là quá!"

Hazzz, phiền phức thật, về gì cơ chứ. Vai diễn con gái ngoan nàng diễn hỏng , giờ diễn thêm một em gái ngoan nữa ?

Nam Cung Mộc Nhan buồn rầu nghĩ thầm.

Vì tin Nam Cung Thần Phong sắp về nhà, Nam Cung Nhai và La Tư Y đều hớn hở mặt. Nam Cung Mộc Nhan gượng gạo ăn xong bữa cơm, đang định về viện của thì hai gọi dặn dò một tràng.

"Nhan nhi, ngày mai đừng quên tìm Chu Dực đấy nhé. Chuyện kiên trì bền bỉ, để thấy tâm ý của con." La Tư Y khổ tâm khuyên bảo.

" cũng chú ý chừng mực, sự rụt rè cần của nữ t.ử vẫn giữ lấy." Nam Cung Nhai bồi thêm một câu.

"Đừng mang cái vẻ đại tiểu thư mà đợi khác hầu hạ, thỉnh thoảng con cũng thể giúp rót chén , gắp miếng thức ăn, để thấy một mặt hiền thục dịu dàng, hiểu lòng của con..."

"Nhớ kỹ, thấy sắc nảy lòng tham nữa! Hiện tại con đang mang thai, ba tháng đầu t.h.a.i tượng định, một việc tuyệt đối !"

Những lời thẳng thừng của Nam Cung Nhai thốt , cả La Tư Y và Nam Cung Mộc Nhan đều ngẩn .

"Ông mấy thứ đó gì chứ? Nhan nhi ngốc!" La Tư Y thúc khuỷu tay Nam Cung Nhai, oán trách.

"Ta thấy nó thể loại chuyện đó đấy chứ..." Nam Cung Nhai biện bạch.

Thấy hai càng càng xa rời thực tế, Nam Cung Mộc Nhan vội vàng lên tiếng: "Ôi trời, Phụ , Mẫu , con buồn ngủ c.h.ế.t , con về ngủ đây."

Không đợi họ thêm gì, Nam Cung Mộc Nhan dẫn theo Tiếu Như thẳng về phía viện t.ử của .

Trời tối mịt, Tiếu Như xách đèn l.ồ.ng phía bên cạnh Nam Cung Mộc Nhan để soi đường cho nàng.

Sắp đến cửa phòng chính, Tiếu Như định mở cửa thắp đèn thì Nam Cung Mộc Nhan ngăn : "Ngươi về phòng nghỉ ngơi , nửa canh giờ bảo họ mang nước nóng đến là ."

Tiếu Như đáp một tiếng "Vâng", giao đèn l.ồ.ng cho Nam Cung Mộc Nhan xoay về phía căn phòng nhỏ bên cạnh.

Nam Cung Mộc Nhan liếc mấy chiếc lá rụng vương vãi bậc thềm, đẩy cửa bước , quả nhiên thấy Khương Ngưng đang trong phòng.

"Ký hiệu của ngươi tệ quá mất." Nam Cung Mộc Nhan thắp đèn buông lời chê bai.

"Không , dù chỉ cần ngươi hiểu là ." Khương Ngưng mấy bận tâm đáp .

"Tìm chuyện gì?" Sau khi thắp đèn xong, Nam Cung Mộc Nhan xuống cạnh bàn, Khương Ngưng hỏi.

Khương Ngưng cũng giấu giếm, trực tiếp thẳng vấn đề: "Ngươi gì Chu Dực ?"

"Cái gì mà gì?"

"Hắn tìm Liễu Minh An uống rượu giải sầu, còn mắng ngươi là đồ khốn, chắc chắn là ngươi gì đó."

Nam Cung Mộc Nhan bỗng bật thành tiếng, Chu Dực thú vị như , nàng chọc giận liền chạy tìm Liễu Minh An tìm kiếm an ủi.

"Còn ?" Khương Ngưng hiểu nổi: "Lúc chẳng ngươi với , sẽ cùng Chu Dực tương kính như tân, phu thê danh nghĩa để nuôi con thôi ? Giờ ngươi bắt nạt là thế nào?"

"Ta bắt nạt", Nam Cung Mộc Nhan nhớ phản ứng khi trêu ghẹo của Chu Dực, đến run rẩy cả : "Ta chỉ hôn một cái thôi mà."

Khương Ngưng nhíu mày, gần như thể đoán chuyện gì xảy : "Chu Dực là đơn thuần, ngươi thích thì đừng trêu chọc nữa, cứ bình yên vô sự ?"

"Đệ , đừng hung dữ như chứ~" Nam Cung Mộc Nhan hì hì rót cho Khương Ngưng một chén nước.

Kể từ khi Khương Ngưng từ bỏ phận Nam Cung Linh, nàng liền theo Chu Dực gọi nàng , từ tỷ tỷ biến thành tẩu t.ử, thật là thú vị.

"Ta đang chuyện nghiêm túc với ngươi đó." Khương Ngưng nhận chén nước uống vài hớp, thần sắc chút nghiêm nghị: "Chu Dực gặp ngươi vốn dĩ đủ đen đủi , ngươi thích trêu chọc khác thì cũng mức độ thôi."

Nam Cung Mộc Nhan chằm chằm Khương Ngưng một hồi, lát che miệng khẽ: "Trước dạy bảo ngươi, giảng đạo lý cho ngươi, ngờ khi đến thế giới , chúng đảo ngược vị trí cho , thật là thú vị!"

"Đừng lảng tránh sang chuyện khác, mấy cái chiêu trò thấp kém mà ngươi cũng dùng với , lẽ thật sự là m.a.n.g t.h.a.i thì đầu óc sẽ mụ mẫm ba năm ?"

"A..." Nam Cung Mộc Nhan nhất thời nghẹn lời.

Khương Ngưng thực cũng khuyên bảo Nam Cung Mộc Nhan thế nào, nàng vốn giỏi việc . Người bấy lâu nay vẫn luôn giữ cái vẻ bất cần đời, xem nhẹ nhân gian như , e là khó mà đổi tâm tính chỉ qua vài lời của nàng.

"Đừng tổn thương Chu Dực, cũng vô tội, từng với ngươi."

Cuối cùng, Khương Ngưng chỉ thể nhắc nhở một câu như .

Nam Cung Mộc Nhan gật đầu lia lịa, đợi Khương Ngưng đẩy cửa rời , nàng mới thở dài một tiếng gục xuống bàn.

Sao từng một đều bắt đầu dạy bảo nàng việc thế ? La Tư Y và Nam Cung Nhai thì , giờ đến cả Khương Ngưng cũng lên mặt dạy đời nàng vài câu, ngày tháng thật là...

Haizz~ vẫn là Chu Dực thú vị nhất.

Nhờ sự so sánh với ba , Nam Cung Mộc Nhan càng cảm thấy Chu Dực thật . Thế là sáng sớm hôm , dùng xong bữa sáng nàng nóng lòng chạy đến t.ửu lầu Quân Duyệt.

Chu Dực cũng dùng xong bữa sáng lâu, thấy nàng đến thì chút kinh ngạc: "Ngươi đến sớm như ?"

"Thật sự là quá nhớ ngươi mà."

Nam Cung Mộc Nhan hì hì chằm chằm , thành công khiến sắc mặt Chu Dực trở nên khó coi hơn một chút.

"Ngươi đừng ngày nào cũng mấy lời kỳ quái như , bình thường một chút ?"

Thấy Chu Dực chút tức giận, Nam Cung Mộc Nhan vội vàng chuyển chủ đề: "Bá phụ bá mẫu hôm nay cũng ở đây ?"

"Đi đến trang viên ."

"Nhà ngươi còn cả trang viên ?"

"Ừm, ở ngoại thành mấy cái", Chu Dực thấy nàng vẻ hứng thú nên thêm vài câu: "Những trang viên liên kết với các cửa tiệm, dùng để nấu rượu, dệt vải, trồng hoa quả rau củ, nuôi gà vịt cá heo bò dê các loại."

"Oa~ thật lợi hại!" Nam Cung Mộc Nhan thành tâm cảm thán, hèn gì mỗi ngày Chu Dực đều gảy bàn tính ngừng nghỉ.

Nghe lời khen ngợi , Chu Dực đôi mắt sáng lấp lánh của Nam Cung Mộc Nhan, tâm tình bỗng nhiên thấy vui vẻ: "Nếu ngươi thích thì thể đến đó chơi vài ngày, sẽ báo với họ một tiếng để họ đón tiếp ngươi chu đáo."

Sau đó thì đừng quấn lấy nữa. Chu Dực thầm bổ sung thêm một câu trong lòng.

Chút tâm tư nhỏ nhặt qua mắt Nam Cung Mộc Nhan?

Nàng chộp lấy tay áo của Chu Dực, đuôi lông mày ý đậm đà: "Vậy thì ngươi cùng với ."

"Ta bận lắm, ngươi tự ." Chu Dực giật tay áo.

"Có thật sự bận đến thế ?" Nam Cung Mộc Nhan tin.

"Phải, một chút cũng rời ."

"Ồ, một chút cũng rời ?" Nam Cung Mộc Nhan nhướng mày, chút nể tình vạch trần lời dối của : "Vậy ngươi thời gian rảnh rỗi câu cá?"

Người đang bình thường thấy lời bỗng nhiên sa sầm mặt mũi, giọng điệu cũng trở nên cứng nhắc: "Ngươi đừng nữa."

Chu Dực xong câu , mặc kệ Nam Cung Mộc Nhan bắt chuyện thế nào cũng thèm đáp , chỉ chuyên tâm tính toán sổ sách của .

Gà Mái Leo Núi

Haizz, thật là rầu rĩ mà, Nam Cung Mộc Nhan gương mặt lạnh lùng của Chu Dực mà lòng đầy sầu muộn, khiến thấy từ câu cá thấy sợ hãi , nàng đúng là tội đầy mà!

Ánh nắng đầu xuân chiếu xiên qua cửa sổ, Nam Cung Mộc Nhan chống cằm Chu Dực chằm chằm rời mắt, còn Chu Dực thì đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, hết lật sổ sách "lách cách" gảy bàn tính.

Nam Cung Mộc Nhan một hồi thì cơn buồn ngủ ập đến, nàng gối đầu lên cánh tay giống như ngày hôm qua.

Bị ánh mắt nóng rực chằm chằm suốt bấy lâu, Chu Dực đương nhiên là cảm giác, chỉ là để ý đến nữa, dứt khoát vùi đầu đống sổ sách bàn tính, coi như khuất mắt cho sạch lòng.

Mãi cho đến một lúc nào đó, Chu Dực dường như cảm nhận điều gì, ngẩng đầu lên thì thấy nàng đang gục bàn ngủ ngon lành.

Sau một chút do dự, Chu Dực vẫn dậy tới cạnh bàn, kinh nghiệm của ngày hôm qua nên từ bỏ ý định đ.á.n.h thức Nam Cung Mộc Nhan, trực tiếp bế nàng sang căn phòng bên cạnh.

Hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, Chu Dực còn kịp rút tay thì vạt áo n.g.ự.c đột nhiên truyền đến một lực kéo mạnh. Hắn kịp phòng , nửa đổ xuống theo, vặn đè lên Nam Cung Mộc Nhan, đôi môi lướt qua gò má nàng, cuối cùng áp sát bên tai.

Bên tai truyền đến tiếng "khúc khích" vui vẻ, Chu Dực dán sát hình mềm mại , thể cảm nhận cơ thể Nam Cung Mộc Nhan đang khẽ run lên theo từng tiếng .

Chu Dực luống cuống chống tay dậy, lùi xa giường tận năm bước chân, tưởng như đang ngủ mở mắt , nghiêng đầu , như một con mèo ăn vụng xong: "Chu Dực, đây là ngươi chủ động hôn đó nhé."

"Nam Cung Mộc Nhan! Ngươi, ngươi, ngươi thật là..."

Chu Dực tức c.h.ế.t, định mắng vài câu nhưng nghĩ đến việc nàng đang mang trong giọt m.á.u của , cuối cùng vẫn đành lòng mắng lời, chỉ thể tức tối đưa tay lau miệng.

"Ừm, là đồ khốn nạn."

Nam Cung Mộc Nhan hào phóng bổ sung nốt lời định , đưa tay sờ sờ lên vết tích mặt , tươi rói Chu Dực: "Ngươi thể mắng ngay mặt, để tâm , nhưng đừng tìm Liễu Minh An uống rượu nữa, uống nhiều hại lắm."

Chu Dực sững , nàng tìm Liễu Minh An? Còn câu cuối cùng nữa, là nàng đang quan tâm ?

Nam Cung Mộc Nhan ôm chăn ngáp một cái, trong mắt ngân ngấn nước, giọng cũng trở nên mơ hồ: "Ta ngủ đây, lát nữa đừng quên gọi dậy dùng bữa."

Lời định hỏi nghẹn nơi cổ họng, Chu Dực nhắm mắt , luôn cảm thấy cảm xúc của dễ nàng dẫn dắt. Nam Cung Mộc Nhan lúc nào cũng tự nhiên, dễ dàng khiến tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t.

Đứng ngây một lúc, Chu Dực bất lực ngoài, hai bước thấy cửa sổ đang mở toang, đóng cửa sổ, chỉ để một khe hở nhỏ.

thì ngày mai tuyệt đối sẽ bế nàng nữa.

Chu Dực phòng bên cạnh, gảy bàn tính thầm thề thốt trong lòng.

Đợi đến ngày hôm , Nam Cung Mộc Nhan bước chân phòng sổ sách, thấy giữa phòng bày một chiếc giường, nàng đến mức gập cả .

"Ha ha ha... Chu Dực, ngươi ... ha ha ha..."

Nam Cung Mộc Nhan đến đau cả bụng, nàng vịn cửa thụp xuống đất, ngay cả một câu chỉnh cũng .

Trên đời như Chu Dực chứ, thật là đáng yêu đến c.h.ế.t mất!

Chu Dực sa sầm mặt mũi im lặng nàng, trong lòng cũng tự hỏi đời kiểu như Nam Cung Mộc Nhan, lúc nào cũng thể phát điên như .

Trong phòng ngoài cái án thư Chu Dực việc, vốn dĩ còn đặt một chiếc bàn nữa để thuận tiện cho phụ mẫu thỉnh thoảng qua đây cùng đối chiếu sổ sách, hai ngày Nam Cung Mộc Nhan chính là gục đó mà ngủ.

Lúc chiếc bàn đó dời , đó là một chiếc giường, cả căn phòng bỗng chốc trở nên chật chội hơn hẳn. Đặc biệt là chiếc giường đó là một chiếc trường kỷ quý phi bằng gỗ ngọc đàn chạm trổ tinh xảo, buông rèm lụa màu hồng tím, giường trải chăn màu xanh nhạt in họa tiết dây leo, trông lạc quẻ với căn phòng .

Nam Cung Mộc Nhan đến chảy cả nước mắt, Chu Dực nhẫn nhịn hết đến khác, cuối cùng thể nhịn thêm nữa, dậy tới cửa, xốc nàng dậy khỏi mặt đất lôi đến bên giường, lạnh lùng : "Ngươi cứ ngủ ở đây ."

Nam Cung Mộc Nhan vội gật đầu, thể phụ lòng của .

"Yên phận một chút, đừng bày mấy trò quái đản nữa."

Nam Cung Mộc Nhan gật đầu, tháo hài vén chăn lên giường, tỏ vẻ ngoan ngoãn ngủ.

Chu Dực thấy nàng điều nên sắc mặt dịu , giọng điệu cũng ôn hòa hơn hẳn: "Ngủ , đến giờ dùng bữa sẽ gọi ngươi."

Nam Cung Mộc Nhan giường ngước , trong mắt tràn đầy ý : "Được mà, mà~"

Chu Dực đưa tay buông rèm lụa đang vén bên giường xuống, trở án thư, tiếp tục công việc của .

Hôm nay hiểu , giường Nam Cung Mộc Nhan chẳng ngủ . Trong lòng nàng cứ tràn ngập một chút hân hoan khó tả, cảm giác khiến nàng thấy hưng phấn, cứ thế nghiêng, lén lén vén một góc rèm, chớp mắt Chu Dực suốt nửa ngày trời, chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

Đợi đến khi giờ giấc gần điểm, Chu Dực đến gọi nàng dùng bữa trưa, nàng giả vờ như đang ngủ say để gọi tỉnh, ăn xong tiếp tục say mê chằm chằm .

Một ngày cứ thế bình an trôi qua, khi Nam Cung Mộc Nhan Lý Cửu và Kim Huy đón về, Chu Dực chiếc giường , thầm nghĩ bản đúng là quá đỗi thông minh.

Mặc dù lúc sắm sửa chiếc giường , đám tiểu nhị và chưởng quỹ Lý thúc ở t.ửu lầu Quân Duyệt bằng ánh mắt kỳ quái, đầy ẩn ý đến mức da đầu tê dại, nhưng cứ nghĩ đến một ngày thuận buồm xuôi gió , Chu Dực cảm thấy thật xứng đáng!

Tiễn Nam Cung Mộc Nhan xong, Chu Dực vui vẻ dùng bữa tối, mới phòng sổ sách thấy phụ và mẫu ở cửa, chằm chằm chiếc giường trong phòng, sắc mặt đổi thất thường khiến khỏi rùng .

"Phụ , mẫu , hai về , con giải thích..."

Chu Dực ngượng ngùng chào hỏi một tiếng, cảnh tượng đúng là dễ khiến hiểu lầm, định giải thích vài câu thì Chu Chí Lập vung tay vỗ mạnh một nhát lưng , trợn mắt quát mắng: "Cái thằng ranh con ! Con gấp gáp đến thế ? Bao nhiêu phòng ốc con thêm mấy bước? Cứ nhất quyết bày trò trong phòng sổ sách mới chịu ?"

Hồng Nguyện Bình cũng bồi thêm một cái đá chân : "Người còn đang mang thai, mà con ham mê nữ sắc đến mức cầm thú bằng thế ? Thật là đồ vô tích sự!"

Chu Dực tức khắc uất ức đến phát .

 

Loading...