Mưu Kế Của Chính Thê - 10

Cập nhật lúc: 2025-06-09 19:17:39
Lượt xem: 7,733

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13

 

Sau khi Tống Uyển Oánh hết kỳ cấm túc, chẳng bao lâu thai.

 

Các loại táo chua, ô mai đều ưu tiên đưa đến viện nàng , cứ như sợ khác nàng m.a.n.g t.h.a.i nam thai.

 

Dù chỉ bước khỏi viện một bước, cũng năm sáu nha hầu hạ kề cận.

 

Lan di nương thấy , nhịn nhạo lưng: “Dù mang long t.h.a.i cũng chẳng cần bày vẽ như thế. Quê vẫn , con mà chiều quá thì khó nuôi khôn lớn.”

 

Lời nhanh lọt tai Tống Uyển Oánh.

 

Nàng lao thẳng đến viện của Lan di nương, sai đè Lan di nương xuống đất tát mạnh mấy bạt tai.

 

“Tiện nhân ngươi, dám nguyền rủa con !”

 

Lan di nương ôm bụng ngã xuống đất, vẻ mặt đau đớn cùng cực.

 

Tống Uyển Oánh sững , hoảng loạn đầu chạy về viện .

 

Tối hôm đó, m.á.u Lan di nương chảy mãi ngừng, đứa trẻ trong bụng nàng giữ .

 

Tống Uyển Oánh quỳ mặt Thẩm Thanh Nghiễn, đôi mắt rưng rưng : “Thiếp dặn bọn họ nhẹ tay, đừng động t.h.a.i khí của Lan di nương mà…”

 

Hai nha tay khi còn nhỏ theo bên nàng, từ Tống phủ đến Hoài Nam, cùng nàng Hầu phủ, mà giờ nàng chẳng nghĩ gì, lập tức đem hết tội đổ lên đầu họ.

 

Thẩm Thanh Nghiễn giận dữ ném chén trong tay , nghiến răng quát lớn: “Lôi hết ngoài, đ.á.n.h c.h.ế.t!”

 

Ta đặt chén xuống, Tống Uyển Oánh đang quỳ đất, khẽ hỏi: “Nô tỳ nào dám to gan chuyện như thế nếu chủ t.ử sai bảo?”

 

“Nàng … nàng nguyền rủa đứa con trong bụng nuôi lớn …”

 

“Chỉ vì một hai câu lỡ lời, mà liền đoạt sinh mạng đứa nhỏ của ?”

 

Nàng vội vàng biện bạch: “Thiếp chỉ tát nàng mấy cái, ngờ nàng yếu ớt đến , động cả t.h.a.i khí.”

 

Ta lạnh giọng : “Nếu Lan di nương , xử phạt nàng là việc của , chính thất chủ mẫu. Muội , là vượt quyền đấy.”

 

Tống Uyển Oánh , gương mặt kiều diễm tràn đầy bướng bỉnh.

 

Ta bước đến mặt nàng , khi còn kịp phản ứng, vung tay tát cho nàng hai cái thật mạnh.

 

Âm thanh giòn giã vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của đêm khuya.

 

Thẩm Thanh Nghiễn hoảng hốt ôm nàng lòng, trong khoảnh khắc , ánh mắt , lạnh lẽo như băng.

 

Ta Tống Uyển Oánh trong lòng , đôi mắt đỏ hoe, hai má càng đỏ rực, lạnh lùng : “Quả nhiên sai, chỉ là vài cái tát, đúng là động nổi t.h.a.i khí.”

 

chuyện thể cho qua dễ dàng, dù hài t.ử của Hầu gia cũng hại c.h.ế.t. Muội đang mang thai, sẽ dùng hình.”

 

từ hôm nay trở , phần lệ trong viện đều giảm một nửa.”

 

Tống Uyển Oánh đến nấc nghẹn, nức nở : “Thiếp còn đang mang thai, chủ mẫu thể đối xử với như ?”

 

“Muội dựa cái t.h.a.i mà dám đ.á.n.h di nương, nếu hôm nay xử phạt, ngày mai chẳng sẽ đ.á.n.h luôn cả chủ mẫu Hầu phủ ?”

 

Ta về phía Thẩm Thanh Nghiễn, lạnh lùng : “Thiếp , phu quân sẽ đau lòng đấy chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/muu-ke-cua-chinh-the/10.html.]

 

Thẩm Thanh Nghiễn từ từ buông tay nàng : “Không ... chỉ là... Uyển di nương nàng…”

 

Ta cắt ngang lời : “Nàng chẳng qua chỉ là mang thai, yếu đuối đến mức chứ.”

 

Ánh mắt Thẩm Thanh Nghiễn bỗng trở nên xa lạ.

 

, từng thấy bộ dạng mạnh mẽ, quyết liệt đến .

 

Ta lười quan tâm đến , trực tiếp truyền lệnh xử phạt Tống Uyển Oánh.

 

14

 

Sau chuyện đó, phụ thư cho Tống Uyển Oánh, liên tục nhắc nhở nàng thu liễm, an phận sinh con mới là chính sự.

 

Thẩm Thanh Nghiễn cũng âm thầm chu cấp cho nàng, nên cuộc sống của nàng cũng đến nỗi khó khăn.

 

Nàng hiểu rõ đạo lý “mẫu dựa con mà tôn quý”, nên lâu gây chuyện nữa.

 

đúng lúc , chuyện nàng hại Lạn di nương sảy t.h.a.i âm thầm lan ngoài hầu phủ.

 

Những mệnh phụ Kinh thành lúc nhàn rỗi việc gì thì thích nhất là chuyện trò dưa lê, tới lui liền lôi cả mẫu của Tống Uyển Oánh bàn luận.

 

Không ai tung tin tức năm xưa mẫu nàng từng thông dâm, trầm xuống ao cho c.h.ế.t.

 

---

 

Đêm Trung Thu, các tiểu thư quý nữ trong kinh đều ngoài thả đèn cầu phúc.

 

Ta cũng đồng ý để các nữ quyến trong hầu phủ ngoài giải khuây.

 

Hàng ngàn hàng vạn đóa đăng hoa sen xuôi theo dòng chảy, ánh nến chiếu sáng hai bên bờ sông, cảnh tượng huy hoàng rực rỡ.

 

Ta cùng công chúa trong lâu, ngắm đêm hội phồn hoa phía , nhấm nháp điểm tâm.

 

“Nha đầu trong phủ ngươi mang thai, nếu đêm nay thả đèn…” nàng bất chợt hù : “ đồn sẽ chiêu mời thủy quỷ đoạt t.h.a.i đó.”

 

Ta ôm n.g.ự.c, trừng mắt nàng: “Nửa đêm nửa hôm còn hù dọa gì?”

 

“Ngươi tung mấy tin , thanh danh của nàng hủy. Bà bà ngươi xem trọng thể diện nhất, đợi nàng sinh xong chắc chắn sẽ đuổi khỏi phủ.”

 

Công chúa nhướng mày : “Đến lúc đó, đứa nhỏ chẳng sẽ ghi danh tên ngươi ?”

 

“Giữa và nàng thâm cừu đại hận, ngu ngốc đến mức nào mới dưỡng d.ụ.c hài t.ử của kẻ thù?” Ta lạnh: “Huống hồ trong phủ còn hai vị di nương đều điều. Nếu thật sự con, chỉ một nàng thể sinh.”

 

Công chúa xoay cây quạt xếp trong tay, ngẩng mắt .

 

“Ngươi thì đứa nhỏ ngay cả một con đường sống cũng còn. Vậy ngươi định xử trí nàng thế nào?”

 

“Xử trí gì chứ?” Ta khinh thường: “Ta đến tâm tư tranh đấu với nàng cũng chẳng buồn , chỉ việc ném nàng trang viên ngoại thành, để mặc nàng tự sinh tự diệt.”

 

Công chúa , nhoẻn miệng : “Bị bà bà phạt chép mấy năm kinh Phật, thủ đoạn của ngươi cũng còn cay nghiệt như nữa .”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Ta nâng chén , nhấp một ngụm nhàn nhạt.

 

“Đó là đương nhiên. Dù , trong mắt phu quân , cũng chỉ là một chính thê hiền lương dịu dàng mà thôi.”

 

Loading...