Mưu Kế Của Chính Thê - 4
Cập nhật lúc: 2025-06-09 19:14:08
Lượt xem: 6,004
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
04
Trời về đêm, uống chén canh an thần do a phòng bếp mang tới, dựa đầu giường ngủ mê man.
Chẳng bao lâu , một nam nhân nồng nặc mùi mồ hôi lén lút trèo cửa sổ khuê phòng của .
Nếu hủy hoại một cô nương xuất giá, thì chẳng cách nào hữu hiệu hơn việc bẩn thanh danh của nàng .
Tên nam nhân còn kịp chạm đến mặt , liền mở choàng mắt, rút chiếc trâm bạc giấu gối, đ.â.m thẳng cổ .
Hắn ngã xuống, dùng tay bịt vết thương đang tuôn m.á.u bên cổ, tay vẫn cố với đến chỗ .
lúc đó, Triệu nhũ mẫu từ bình phong lao , lấy bình hoa đập mạnh lên đầu .
Khi Liễu di nương dẫn theo một đám xông viện để bắt kẻ thông dâm, chỉ thấy tên nam nhân ngã gục đất, còn thở.
Xuân Lan bên cạnh Liễu di nương ban đầu ngẩn , lập tức hét lớn:
“Nửa đêm nửa hôm, Đại cô nương ở chung phòng với một nam nhân thế , e là miệng cũng khó mà biện minh…”
Triệu nhũ mẫu chắn mặt , phì một tiếng khinh miệt:
“Xì, thấy ngươi mắt mù , lão vẫn luôn ở trong phòng cô nương!”
Liễu di nương lúc mới hồn, thấy m.á.u còn dính mặt , đầu ngón tay run rẩy chỉ .
“Tống Chiêu Tịch, ngươi g.i.ế.c …”
Ta ném cây trâm bạc trong tay xuống, cố nén cơn run rẩy ở tay , bước từ lưng Triệu nhũ mẫu, thẳng đến mặt Liễu di nương.
Chạm ánh mắt lạnh như băng của , nàng vô thức lùi nửa bước.
“Di nương vì sợ ?” Ta lạnh một tiếng, hạ giọng : “Người thật sự g.i.ế.c … là ngươi đấy…”
Nàng cứng đờ , ánh mắt mờ mịt chẳng hiểu gì.
Đột nhiên, ngoài viện vang lên tiếng thông báo gấp gáp của tiểu đồng.
“Không ! Lão gia sùi bọt mép, ngất !”
Liễu di nương xong, hoảng hốt dẫn theo đám vốn định bắt kẻ thông dâm, vội vã chạy về phía thư phòng của phụ .
Ta đưa lệnh bài trong tay cho một tiểu đồng trong viện.
“Mau mời Thái y họ Diệp tới đây.”
05
Phủ Diệp và phủ Tống chỉ cách hai con phố, Thái y Diệp nhanh đến nơi trong bóng đêm.
Ông bắt mạch cho phụ , khi đổ cho ông một bát t.h.u.ố.c, châm vài huyệt vị, cuối cùng phụ cũng dần dần tỉnh .
Thái y Diệp nhúng kim bạc bát canh thừa đặt án thư, kim bạc lập tức chuyển sang màu đen.
Ta chằm chằm chén t.h.u.ố.c , mở miệng hỏi:
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Bát canh an thần mà phụ uống… cũng là do Di nương sai đưa đến?”
Sắc mặt Liễu di nương trắng bệch, vội lắc đầu:
“Không… , chỉ sai phòng bếp đưa một bát canh an thần cho Đại cô nương mà thôi…”
Khóe môi khẽ nhếch lên:
“Lời của Di nương, thật khó khiến khác tin . Cả phủ Tống ai ai cũng Di nương luôn xem như cái gai trong mắt, bụng đến mức sai đưa canh an thần cho , mà đưa cho phụ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/muu-ke-cua-chinh-the/4.html.]
Liễu di nương nhất thời á khẩu, vẻ mặt giấu nổi hoảng loạn.
Phụ yếu ớt phất tay, phân phó hạ nhân:
“Đi tra! Rốt cuộc là kẻ nào hạ thủ trong bát canh!”
Liễu di nương hồi thần, hung hăng lườm một cái, quỳ sụp xuống, nghẹn ngào mở miệng:
“Đại cô nương từ đến nay luôn ôm hận trong lòng với , mới thể vu hãm như thế, mong lão gia điều tra rõ ràng, trả sự trong sạch cho !”
Mỹ nhân rơi lệ, vốn là cảnh khiến đau lòng, nhưng lúc phụ đến cả liếc nàng cũng chẳng buồn.
Rất nhanh, điều tra .
Bọn họ tìm mê d.ư.ợ.c và thạch tín trong phòng Xuân Lan.
Chính là thứ hạ bát canh an thần mà phụ uống.
Đôi mắt Liễu di nương đầy tia m.á.u, chỉ tay hét lên:
“Là ngươi! Là ngươi bày mưu hãm hại ! Trước khi đến thư phòng, ngươi là g.i.ế.c ... Chính ngươi bỏ t.h.u.ố.c canh...”
Ta lạnh lùng nàng , cất giọng trầm :
“Chứng cứ rõ ràng, mà Di nương còn định vu oan cho ? Nếu thật sự hại c.h.ế.t phụ , thì cớ gì còn mời Thái y Diệp đến cứu ?”
Lời dứt, sắc mặt Liễu di nương trắng bệch như tờ giấy.
Thần sắc nàng lúc , quả thật là miệng cũng khó biện bạch.
Ta về phía tiểu đồng đang quỳ đất, hỏi:
“Xuân Lan ?”
Lúc Liễu di nương mới chợt nhận , suốt cả quãng đường nàng chỉ một mực lo lắng cuống cuồng, nhận Xuân Lan của bắt khi thư phòng.
Tiểu đồng bẩm báo:
“Xuân Lan áp giải dùng hình ạ.”
Liễu di nương thoáng thấy nét lướt qua trong mắt , lập tức gào lên:
“Kẻ nào dám động đến bên cạnh !”
Sau đó nàng sang phụ , rơi nước mắt đáng thương:
“Thiếp đang mang cốt nhục của phu quân, thể chuyện hạ độc phu quân chứ? Nhất định là kẻ hãm hại …”
Ánh mắt phụ nàng lúc chẳng còn chút xót thương như thuở , ông chỉ phất tay lạnh nhạt :
“Đỡ Di nương về nghỉ .”
Liễu di nương gần như kéo lê khỏi thư phòng.
Ta đến tiểu trù phòng, đích trông chừng việc sắc t.h.u.ố.c cho phụ .
Lúc bưng bát t.h.u.ố.c đến thư phòng, thì bản khẩu cung bê bết m.á.u của Xuân Lan trình đến mặt phụ .
Trong khẩu cung, nàng thú nhận tất cả, thừa nhận những thứ tìm trong phòng đều là nàng bỏ tiền đến chợ đen mua về.
Xuân Lan cùng Liễu di nương thư phòng, nàng còn tưởng phòng bếp đưa nhầm bát canh, khiến phụ uống canh an thần pha mê d.ư.ợ.c mà ngất .
Nàng thể ngờ, trong phòng chỉ tìm thấy mê d.ư.ợ.c, mà còn cả thạch tín.
Chỉ tiếc là, nàng cũng chẳng cần nữa, bởi chủ t.ử của nàng còn đường sống.