Mưu Kế Của Chính Thê - 5

Cập nhật lúc: 2025-06-09 19:14:22
Lượt xem: 7,801

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Xuân Lan khai chuyện, Liễu di nương giam phòng củi.

 

Người trông coi , nàng động t.h.a.i khí, đau bụng suốt cả một đêm.

 

Sáng sớm, đẩy cửa phòng củi , ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc.

 

Y phục Liễu di nương m.á.u tươi thấm đẫm.

 

Nàng , mặt trắng bệch, nghiến răng:

 

“Tống Chiêu Tịch, là ngươi hại c.h.ế.t con , bắt ngươi đền mạng!”

 

Ta lạnh:

 

“Người hại c.h.ế.t hài t.ử trong bụng ngươi là chính ngươi. Nếu ngươi chịu an phận dưỡng thai, tích đức cho đứa bé, mưu hại tính mạng , thì cũng sẽ tay phản kích.”

 

“Phu quân sủng ái như thế, còn đang mang cốt nhục của …”

 

Nàng gắng gượng chống dậy, hai mắt đỏ ngầu :

 

“Chàng chẳng bao lâu nữa sẽ mềm lòng thả thôi. Chàng sẽ bọn gác cửa ngươi mua chuộc, chính ngươi khiến mất đứa nhi t.ử. Đến lúc đó, phụ ngươi nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi…”

 

Ta gật đầu.

 

“Phụ vốn chẳng bao nhiêu tình cảm với . Bao năm nay ngươi ức h.i.ế.p, ông từng che chở.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Ông mong nhi t.ử nhiều năm, khổ sở lắm mới đứa con ở tuổi xế chiều.”

 

“Nếu khi ngươi thả tố cáo , e rằng phụ thật sự sẽ g.i.ế.c cũng nên.”

 

Ta dừng một chút, hỏi nàng :

 

Di nương từng nghĩ đến ? Phụ rõ ngươi đang mang cốt nhục của ông, đêm qua ngươi kêu suốt cả một đêm, ông vẫn hề mềm lòng?”

 

Nét đắc ý gương mặt Liễu di nương như thủy triều rút sạch, giọng bắt đầu run rẩy.

 

“Ngươi… ngươi gì?”

 

“Ngươi , thì giờ cũng y như thế với ngươi.”

 

Khóe môi dần dần hiện lên nụ lạnh lẽo:

 

“Gã nam nhân trèo cửa sổ phòng g.i.ế.c. Khi t.h.i t.h.ể đưa khỏi Tống phủ trong đêm, từ rơi … chính là chiếc yếm mà Di nương vẫn luôn mặc sát .”

 

Liễu di nương lắc đầu thể tin nổi.

 

“Phu quân sẽ tin , sẽ tin lời ngươi

 

“Chàng yêu đến , đến cả Tể tướng cũng sợ. Chàng từng chỉ cần sinh nhi t.ử thì sẽ lập chính thất.

 

“Chàng nhất định sẽ tin ngươi giở mấy trò vu hãm bỉ ổi thế …”

 

Ta bật khẽ:

 

“Phải, ông đúng là sẽ tin lời .

 

nếu là Thái y Diệp thì ?

 

“Hôm qua lúc Thái y Diệp trị bệnh cho phụ , ông chẩn rằng cơn hàn bệnh nhiều năm của ông tổn thương căn nguyên, cả đời thể con nữa.”

 

“Di nương còn nghĩ phụ sẽ nghi ngờ ngươi thông dâm với kẻ khác nữa ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/muu-ke-cua-chinh-the/5.html.]

 

Liễu di nương gắng gượng từ đất bò dậy, lao tới định bóp cổ .

 

Ta vỗ tay hai cái, canh ngoài cửa lập tức xông .

 

Nàng đè c.h.ặ.t xuống đất, nhúc nhích nổi, chỉ thể phát cuồng mắng c.h.ử.i ngừng.

 

Ta đưa tay hiệu im lặng, dặn dò đám hạ nhân:

 

“Bịt miệng nàng , lúc đưa trầm nước thì đừng để phát tiếng động, tránh phiền phụ đang tĩnh dưỡng.”

 

Miệng Liễu di nương nhanh ch.óng bịt kín, thể thốt lời nào nữa.

 

Đôi mắt xinh của nàng tràn đầy tia m.á.u, trừng trừng như nhỏ m.á.u.

 

06

 

Khi còn ở trong cung bạn , từng vì Thái y Diệp mà cầu xin, cứu ông một mạng.

 

Nhờ Thái y Diệp tận tâm chữa trị, phụ chẳng bao lâu liền hồi phục.

 

Sau khi Liễu di nương c.h.ế.t, tóc của phụ chỉ một đêm bạc trắng, hai năm qua, tiều tụy như cái xác hồn.

 

Ngày xuất giá, phụ đưa tận cổng Tống phủ, như chợt nghĩ thông suốt điều gì, sang với :

 

“Những năm qua là phụ che mắt, bạc đãi con.”

 

“Trước vì Liễu di nương, phụ nhiều tay đ.á.n.h con. Năm con mười một tuổi, bà suýt nữa hủy cả khuôn mặt con, cũng chẳng thèm để tâm. Lúc , tình cha con giữa chúng sớm chấm dứt .”

 

Ta phủ khăn voan đỏ, thấy gương mặt giả dối của ông, chỉ thấy giọng ông run rẩy hỏi: “Ta chuẩn cho con nhiều hồi môn như , con vẫn thể tha thứ cho phụ ?”

 

Ta hỏi ông: “Phụ , thể tha thứ cho nữ nhi vì g.i.ế.c c.h.ế.t Liễu di nương ?”

 

Ta nghiêng gần, dùng giọng chỉ hai chúng thấy, kể cho ông sự thật về cái c.h.ế.t của Liễu di nương.

 

Trước mắt như phủ một màn đỏ tươi, thể phụ run lên, suýt nữa vững.

 

“Là ngươi… chính ngươi g.i.ế.c nàng, cả đứa trẻ trong bụng nàng…”

 

“Phụ chẳng quá oan cho con ?

 

“Lúc bà đau bụng là do cho ai đến chăm, cũng chính là lệnh đem bà trầm nước…”

 

Ta lạnh nhạt :

 

“Những chuyện đều là do phụ tự tay . Nếu báo ứng, thì cũng nên rơi xuống đầu .”

 

Toàn ông run rẩy, ông giơ tay lên, đ.á.n.h .

 

Không đúng, ông thật sự tay g.i.ế.c .

 

lúc , phía vang lên tiếng của Thường Ninh hầu phủ giục lên kiệu.

 

Phụ cuối cùng vẫn dám liều, bàn tay giơ lên từ từ hạ xuống.

 

Tống gia vẫn còn trông cậy mối hôn sự với Thường Ninh hầu phủ để nở mặt nở mày.

 

“Con sớm phụ sẽ dại dột mà tay lúc .”

 

Ta lạnh: “Dù thì, khi con gả hầu phủ, vinh nhục của con cũng sẽ gắn liền với Tống gia.”

 

Thế là, mang theo sính lễ hậu hĩnh mà phụ dốc lòng chuẩn cho , cùng với mấy tâm phúc giúp loại trừ Liễu di nương, gả Thường Ninh hầu phủ.

Loading...