MƯU PHẢN BẰNG DAO THIẾN LỢN - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:14:24
Lượt xem: 17

Năm ba tuổi, khi đang bận cho lợn ăn, một lão đạo sĩ thọt chân cứ chằm chằm phán rằng mệnh cách của quý hiển khôn cùng.

Ta chẳng tin.

Ta còn nghi cái chân lão què là do quen thói hươu vượn mà đ.á.n.h gãy.

Mười ba năm , cha ruột ở phủ Thừa tướng tìm thấy và đưa trở về.

Họ thế chỗ vị thiên kim giả , gả cho tên Tiểu vương gia hoang dâm vô độ nhất kinh thành để vợ kế.

Một tháng ngày cưới, đúng dịp yến tiệc mừng sinh thần bệ hạ.

Với tâm thế ôm cùng c.h.ế.t, rút con d.a.o thiến lợn lao thẳng về phía bệ hạ mà đ.â.m.

Lưỡi d.a.o chệch , m.á.u cánh tay chảy như suối.

Đôi mắt lấp lánh tia sáng phấn khích, thẳng lão cha Thừa tướng đang mặt cắt còn giọt m.á.u, gào lên đầy hào hứng:

“Cha! Con gái nhẫn nhục chịu đựng, khổ luyện đao pháp g.i.ế.c lợn suốt mười ba năm trời, cuối cùng cũng g.i.ế.c c.h.ế.t tên “bạo quân thối tha” mà cha nhắc tới !”

“Cái long bào mà cha dặn nương lén thêu , con cũng giúp cha giấu kỹ trong ngăn bí mật .”

“Tám ngàn lượng vàng cha thu từ việc gả con , con cũng dùng để mua chuộc t.ử sĩ, dọn sẵn đường cho ca ca lên Thái t.ử.”

“Chỉ cần cha hạ lệnh một tiếng, tất cả chúng con sẽ ủng hộ cha cướp ngôi xưng đế!”

 

1

Kinh thành dạo xôn xao hẳn lên.

Người đồn rằng Tuyên Vương gia nổi danh hoang dâm vô độ nhắm trúng tiểu thư lá ngọc cành vàng nhà Liễu Thừa tướng. Chuyện hôn sự lan truyền rộng đến mức ngay cả một đứa con gái đồ tể bán thịt lợn như cũng danh.

Bên sạp thịt, tay lăm lăm con d.a.o bầu, gọn gàng lách mũi d.a.o lọc một tảng thịt lớn. Tay nâng d.a.o hạ, xương thịt tách rời. Ta ngẩng đầu lên hỏi:

“Nhị thẩm, vẫn lấy thịt mỡ như khi ạ?”

“Chứ còn gì nữa... Vị Liễu tiểu thư mà gả vương phủ thì gì còn đường sống... Ây, đúng đúng, lấy mỡ nhé, đừng dính tí nạc nào... đúng là tuyệt lộ mà!”

Ta thoăn thoắt gói chỗ thịt băm giấy dầu. Vừa định đưa cho Nhị thẩm thì chẳng từ lúc nào, một đám ma ma và tiểu sai vây kín lấy sạp hàng. Nhị thẩm đẩy văng tận ngoài vòng vây.

Ta cắm phập con d.a.o bầu xuống thớt, mất kiên nhẫn quát:

“Cái gì đấy? Mua thịt xếp hàng ?”

Mụ ma ma cầm đầu con d.a.o sáng loáng cho giật , lúc hồn thì với vẻ khinh bỉ:

“Khương cô nương, ngươi chính là đại tiểu thư thất lạc mười sáu năm của Liễu phủ. Lão mệnh phu nhân, hôm nay đặc biệt đến đón tiểu thư về phủ.”

Nói xong, mụ vẫy tay một cái, đám gia nhân ùa lên, túm c.h.ặ.t hai tay lôi xềnh xệch lên xe ngựa. Cách một lớp rèm che, lo lắng gào lên với Nhị thẩm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/muu-phan-bang-dao-thien-lon/chuong-1.html.]

“Nhị thẩm ơi! Phiền thẩm về bảo với cha nương cháu là tối nay cháu về ăn cơm ! Nấu cháo thì bốc một nắm gạo bỏ nồi là đủ nhé!”

 

2

Ta vốn con ruột của cha nương hiện tại.

Họ cưới nhiều năm nhưng chỉ một mụn con trai. Sau khi nhặt , họ coi như báu vật trời ban, hết mực cưng chiều. Nhà họ Khương đời đời sống bằng nghề g.i.ế.c mổ. Từ khi , món móng giò bao giờ xuất hiện thớt bán nữa mà luôn hầm mềm nhừ, thơm phức để dâng tận miệng .

Nghĩa phụ nghĩa mẫu đối xử với quá , thế nên bao năm qua cũng chẳng thiết tha gì với việc tìm .

Hứa ma ma dẫn Liễu phủ. Từ đằng xa, thấy tiếng thút thít nén nhịn trong sảnh chính. Liễu phu nhân đang ôm một cô nương trạc tuổi , mặc gấm vóc lụa là, nhẹ nhàng an ủi:

“Nguyệt Ninh yên tâm, nương tuyệt đối để con gả hang hùm miệng sói đó . Hứa ma ma đón về , dù Tuyên Vương cưới là con gái Thừa tướng chứ chỉ đích danh là ai.”

Liễu Nguyệt Ninh vẫn ngừng rơi lệ: “ nếu tỷ tỷ đồng ý thì ạ?”

Liễu Thừa tướng vội trấn an: “Nó chỉ là đứa con gái đồ tể, gặp phú quý ngất trời thế chắc chắn sẽ vội vàng đồng ý ngay thôi.”

Liễu phu nhân phụ họa: “ thế, con gái do đồ tể nuôi lớn thô lậu hèn kém, gả Tuyên Vương phủ là phúc đức mấy đời nó tu đấy. Con thì khác, con là cục cưng mà nương vất vả nuôi nấng, nương nhất định sẽ tìm cho con một đức lang quân như ý, sống đời hòa hợp.”

Liễu Nguyệt Ninh lúc mới phá lên , thẹn thùng rúc đầu lòng nũng: “Nương trêu con . Đợi tỷ tỷ xuất giá, con còn hầu hạ cha nương thêm vài năm nữa cơ.”

Không khí u ám lúc nãy bỗng chốc tan biến. Cho đến khi bước một cách đúng lúc, sự đầm ấm đột ngột dừng . Mọi ánh mắt đổ dồn .

Sắc mặt Liễu Thừa tướng sa sầm hẳn xuống: “Thật chẳng chút giáo d.ụ.c nào! Mặc cái bộ dạng đường mà thấy hổ thẹn ?”

 

3

Ta cúi xuống trang phục của .

gấp nên vẫn mặc bộ đồ bán thịt cũ kỹ, đầy vết dầu mỡ lốm đốm, ống tay và cổ áo thì sờn rách. bán thịt ở phía Nam thành, gọi là “Tây Thi thịt lợn” đấy nhé. Không mặc đồ cũ thì việc kiểu gì?

Liễu Xuyên Trạch, ca ca “hờ” của nãy giờ vẫn đang dỗ dành giả, ngẩng lên liếc một cái, đáy mắt đầy vẻ chán ghét giấu nổi.

“Có g.i.ế.c lợn thế thật mất mặt. Thôi , nếu cha nương nhận ngươi về, cũng đành miễn cưỡng chấp nhận ngươi . nhớ lấy, Nguyệt Ninh mới là thiên kim tiểu thư Liễu gia nuôi nấng mười sáu năm, dù ngươi về thì phận cũng thể so bì với nàng .”

“Ngươi năm nay mười sáu, cha nương tìm cho ngươi một mối hôn sự , chờ nhận tổ quy tông xong là gả ngay, vinh hoa phú quý đang đợi đấy.”

Liễu phu nhân lấy khăn tay chấm nước mắt, gật đầu: “Phải đó, gả ngươi sẽ là Vương phi tên trong sổ ngọc của hoàng gia!”

Liễu Thừa tướng thong thả nhấp ngụm : “Con gái đồ tể gả vương phủ, dù là vợ kế thì cũng là vịt hóa thiên nga .”

Ta trầm ngâm: “Nghe vẻ gả vương phủ cũng tệ nhỉ.”

Mắt Liễu Xuyên Trạch sáng lên: “Vậy là ngươi đồng ý ?”

Ta lạnh lùng rút con d.a.o bầu luôn mang bên :

“Mối hời như thế, là nhường cho . Tí nữa về thái hẳn hai mươi cân thịt lợn mang sang của hồi môn cho nhé!”

Loading...