32
Ca ca nhanh tay lẹ mắt nhét một xấp ngân phiếu tay thái giám thận trọng thì thầm nhỏ nhẹ:
“Muội sắp cung Hậu , chẳng trở thành Quốc cữu gia ?”
“Sau cẩn ngôn thận trọng mới , vạn thể mất mặt .”
Ba chữ “Quốc cữu gia” như một mũi kim đ.â.m mạnh dây thần kinh của Liễu Xuyên Trạch.
Lão đạo sĩ thọt chân tò mò liếc Khương Du Phong một cái dời mắt về phía Liễu Xuyên Trạch:
“Lạ thật, mệnh cách Quốc cữu của ngươi chạy sang nhà họ Khương ?”
“Mười sáu năm qua xảy chuyện gì ?”
Liễu Xuyên Trạch xong đột nhiên , , cả trở nên điên điên khùng khùng.
“Năm đó chỉ vì một câu 'Phượng mệnh', nâng niu Nguyệt Ninh trong lòng bàn tay suốt mười sáu năm, , trăng trăng.”
“Dốc hết tâm huyết, cuối cùng nâng niu một kẻ hàng giả.”
“Không ngờ... ngờ... ruột của ... mới thực sự mang Phượng mệnh.”
“Nếu năm năm nhận , chẳng là Quốc cữu gia ...” “Ha ha, là Quốc cữu gia... là Quốc cữu gia...”
Liễu Xuyên Trạch điên cuồng gào thét. Liễu phụ hối hận khôn cùng, hai mắt nhắm nghiền, ngất lịm.
Ôi chao, cái mệnh “Quốc trượng” của ông cũng bay màu luôn .
33
Ngày cung là một ngày cực kỳ trời. Cha nương lóc nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Nam Nam, cung năng thận trọng. Nương cầu con đại phú đại quý, chỉ mong con bình an thuận lợi suốt đời.”
“Nhà sợ tru di cửu tộc , nương và cha con đều là trẻ mồ côi, gối chỉ con và Du Phong, chuyện gì cũng đừng sợ.”
Ca ca nhét xấp ngân phiếu chuẩn sẵn lòng : “Trong cung cần lo lót nhiều chỗ, nhà họ Khương thiếu tiền, nếu thiếu bạc thì nhớ bảo ca ca.”
Ta cũng cố gắng quẹt nước mắt: “Cha nương, ca ca, yên tâm. Bệ hạ hiện nay là một vị minh quân hiếm , con cung chắc chắn sẽ .”
Đoàn nghi trượng rầm rộ qua khắp các phố phường kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/muu-phan-bang-dao-thien-lon/chuong-10.html.]
Giữa đám đông dân chúng đang reo hò, thấy một gương mặt quen thuộc. Liễu Xuyên Trạch lẫn trong đám đông, râu ria lún phún, tóc tai bù xù. Bộ đồ vải thô cũng rách nát t.h.ả.m hại.
Hắn dốc hết sức bình sinh gào lên giữa đám đông: “Ta là Quốc cữu gia! Hoàng hậu nương nương là ruột của !”
“Nam Nam, một cái ! Chúng quan hệ huyết thống mà!”
Mấy tên gia nhân hung thần ác sát xông lên đá văng xuống đất, đ.á.n.h c.h.ử.i: “Cái loại tiện dân nào cũng dám mạo nhận hoàng quốc thích!”
“Muội ngươi rõ ràng gả cho Tống lão gia nhà tiểu , kết quả mới ba ngày cuộn sạch vàng bạc châu báu trong phủ bỏ trốn !”
“Tiền t.h.u.ố.c thang cho cha nương ngươi liệt giường đều là do Tống lão gia chi trả đấy. Ngươi tưởng vẫn là phủ Thừa tướng vinh quang hiển hách ngày xưa chắc? Bảo cho ngươi , đống tiền đều trả hết!”
34
Liễu Xuyên Trạch đ.á.n.h đến mức còn sức chống trả. Hắn vốn dĩ là thư sinh, sách thánh hiền mười mấy năm, trói gà c.h.ặ.t.
Nhà họ Liễu giờ thành dân thường. Bạn bè cũ một ai dám qua . Liễu phụ và Liễu phu nhân vốn chẳng lụng là gì, sự lao dịch khổ cực, chẳng mấy ngày đổ bệnh liệt giường.
Liễu Xuyên Trạch vốn kiếm nổi một đồng bạc tự quyết định gả Liễu Nguyệt Ninh cho Tống lão gia ngoài sáu mươi.
Ngày xuất giá, Liễu Nguyệt Ninh gào thét khản giọng, thề c.h.ế.t lên kiệu hoa. Liễu Xuyên Trạch thẳng tay tát mặt nàng : “Nếu năm xưa nương ngươi tráo ruột của thì bây giờ là Quốc cữu gia danh chính ngôn thuận !”
“Dù , nếu ba tháng ngươi chịu gả cho Tuyên Vương, Liễu gia chúng cũng giữ ngôi vị Thừa tướng.”
“ bây giờ Liễu gia ngươi hại đến trắng tay!”
“Năm trăm lượng bạc sính lễ nhận , hôm nay ngươi gả cũng gả!”
“Một kẻ hàng giả, hưởng thụ vinh hoa ở phủ Thừa tướng mười sáu năm, cũng đến lúc báo đáp .”
Tám ngàn lượng vàng, thương xót Liễu Nguyệt Ninh nên gả. Giờ đây chỉ năm trăm lượng bạc, chẳng hề do dự mà đẩy .
Những cú đ.ấ.m đá của đám gia nhân vẫn liên tiếp rơi xuống . Liễu Xuyên Trạch như thấy gì, chỉ cố sức ngẩng đầu lên, mưu cầu thêm một nữa qua kẽ hở của đám đông. Miệng vẫn dốc lực gào lên: “Nam Nam, là ca ca ruột của mà!”
Ta mỉm mặt . Ta ca ca và của .
Ca ca của là từ nhỏ mỗi khi khỏi cửa nhất định sẽ mang kẹo mạch nha về cho . Hắn sẽ cẩn thận gom góp từng đồng tiền đồng cha nương cho để mua cho chiếc trâm cài tóc thích.
Từ khi còn nhỏ, là viên ngọc quý tay nhà họ Khương .
Đoàn nghi trượng dần xa, vẫy tay cuối chào tạm biệt . Ánh mắt lướt qua Liễu Xuyên Trạch, tuyệt nhiên thêm một nào nữa.
Từ đầu chí cuối. Ta bao giờ cần bất kỳ thứ tình cảm nào từ Liễu gia.