MƯU PHẢN BẰNG DAO THIẾN LỢN - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:15:48
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Trong sảnh chính, con d.a.o bầu sáng loáng tỏa hàn khí lạnh lẽo, đám hét lên toán loạn. Liễu Nguyệt Ninh sợ hãi chui tọt lòng , nức nở. Liễu Xuyên Trạch định xông lên đoạt d.a.o nhưng lách né tránh một cách nhẹ nhàng.
Nực . Ta g.i.ế.c lợn mười mấy năm, con lợn hung dữ nào mà thấy qua? Cái loại như Liễu Xuyên Trạch mà đòi linh hoạt hơn mấy con lợn đang chạy thoát chắc?
“Liễu công t.ử, nếu ngươi còn bước lên một bước nữa, hai chúng từ sẽ biến thành tỷ ngay đấy.”
Liễu phu nhân kinh hoàng gào lên: “Nghịch nữ! Ngươi dám đe dọa cả ca ca ruột thịt của ?”
Liễu Xuyên Trạch run b.ắ.n , quả nhiên dám bước tới nữa, chỉ gào lên trong bất lực:
“Cái loại do đồ tể nuôi lớn như ngươi, đúng là chỉ xứng gả Tuyên Vương phủ cho hành hạ tới c.h.ế.t!”
5
Hắn dứt lời, hình như nhận lỡ miệng nên vội vàng ngậm c.h.ặ.t môi .
Đến lúc thì hiểu .
Sớm tìm, muộn tìm. Họ tìm về lúc chính là để thế Liễu Nguyệt Ninh gả vương phủ.
Tuyên Vương hoang dâm vô độ, c.h.ế.t liên tiếp ba đời vương phi, thất thì nhiều đếm xuể. Cả kinh thành ai . Sau khi Liễu Nguyệt Ninh lọt mắt xanh của Tuyên Vương, ngay trong ngày sai khiêng tám ngàn lượng vàng đến sính lễ, là cưới con gái Thừa tướng.
Liễu gia đời nào cam lòng gả viên ngọc quý tay hang cọp? Thế là mới sực nhớ đến đứa con gái thật là đang lưu lạc bên ngoài. Dù cũng là cưới con gái phủ Thừa tướng, để kẻ “ mận đổi đào” là vẹn cả đôi đường.
Thực , họ sớm là thiên kim thực sự của phủ Thừa tướng .
Ta nhớ năm năm , khi còn là một đứa trẻ ngày ngày theo cha nương sạp bán thịt lợn. Lúc đó thường xuyên kiệu của quý nhân dừng cách đó xa. Qua lớp rèm mỏng, cảm nhận rõ ràng một ánh mắt dò xét đang đặt lên , soi mói tỉ mỉ. Nửa tháng , chiếc kiệu đó bao giờ nữa.
Ta nghĩ, chắc hẳn Liễu gia nhận một đứa con gái đồ tể như .
Năm xưa, bà v.ú tráo con gái với , đó nhẫn tâm vứt nơi hoang vu hẻo lánh. Từ đó cuộc đời của và Liễu Nguyệt Ninh đổi nghiêng trời lệch đất.
Khi nàng ở phủ Thừa tướng hưởng tận vinh hoa phú quý thì đang thức thâu đêm suốt sáng để học cách chăm sóc lợn nái sinh, và cầm cuốn “Kinh nghiệm nuôi lợn tập” đến say mê.
Khi nàng cầm kim thêu việc nữ công lụa là thì đang lạnh lùng vung d.a.o bầu, m.ổ b.ụ.n.g phanh thây những con lợn béo cắt tiết sạch sẽ.
Mãi đến khi bà v.ú qua đời, lúc lâm chung chợt hồi quang phản chiếu, lương tâm c.ắ.n rứt mới bộ sự thật. ván đóng thuyền. Thứ Liễu gia cần là một quý nữ thế gia thể liên minh mang lợi ích cho gia tộc chứ một kẻ thô lậu hiểu lễ nghĩa như .
Cuối cùng, Liễu Thừa tướng đập mạnh xuống bàn gỗ nam mộc: “Người , đưa nghịch nữ xuống! Chờ khi công bố phận tại tiệc sinh thần của bệ hạ ngày mai, sẽ chọn ngày lành gả Tuyên Vương phủ!”
6
Ta đám gia nhân đưa từ đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/muu-phan-bang-dao-thien-lon/chuong-2.html.]
Có lẽ vì tay vẫn lăm lăm con d.a.o bầu nên ai nấy đều với ánh mắt cảnh giác, một ai dám gần nửa bước.
Từ đường Liễu gia ẩm thấp và lạnh lẽo, bên trong chỉ bày biện vài loại hoa quả cúng đơn giản.
Ta buồn chán vớ lấy một quả táo, ngoạm từng miếng thật to.
Nếu ngày mai cũng về nhà thế thì dặn Nhị thẩm bảo cha nương sáng mai luộc ít một quả trứng .
Ngoài trời đêm lặng như tờ. Ta buồn ngủ díp mắt.
Bỗng tiếng bước chân cực nhẹ truyền đến. Liễu Nguyệt Ninh đắc ý đẩy cửa bước .
Ánh trăng bạc đổ xuống bộ y phục gấm vóc sang trọng của nàng càng tôn lên vẻ quý phái bức . Nàng hất hàm , nở một nụ đầy ẩn ý:
“Tỷ tỷ, tỷ tìm thấy muộn quá . Có những việc thành định cục, thể đổi . Thế gia cần một quý nữ hiểu lễ nghĩa chứ cần một đứa con gái g.i.ế.c lợn thấp kém.”
“Thế ?” Ta rút con d.a.o bầu , cắm phập khe gạch ngay mặt nàng .
Liễu Nguyệt Ninh giật b.ắ.n , vội vàng lùi một bước, nấp lưng nha . Giọng “ như ” của vang lên:
“Muội yên tâm. Ta tuy mang vinh quang cho phủ Thừa tướng nhưng cái chuyện kéo cả lũ cùng xuống địa ngục mà... thạo lắm!”
7
G.i.ế.c lợn mười ba năm, trái tim cũng lạnh lẽo như con d.a.o bầu của . Đám Liễu gia trong mắt chẳng khác gì lũ lợn béo chờ thịt.
Liễu Nguyệt Ninh lườm một cái thong thả rời . Từ đường rộng lớn chỉ còn .
Ta liếc hàng loạt bài vị đen kịt . Toàn là gỗ sồi. Loại ít khói cháy bền.
Ta gỡ bài vị của từ đường xuống. Tay nâng d.a.o hạ, chẻ chúng thành từng thanh củi nhỏ.
Gió âm u thổi từng trận, lạnh thấu xương như tiếng quỷ lệ. Ta hung tợn mắng một câu: “Đừng gào nữa, ngày mai tiễn cả cửu tộc nhà các xuống đoàn tụ, việc gì vội?”
Gió âm bỗng im bặt. Quả nhiên nương đúng: Khi gặp nghịch cảnh thể giải quyết thì “cá c.h.ế.t lưới rách” cũng là một lựa chọn tồi.
Ta đ.á.n.h lửa, dồn đống củi khung cửa sổ nhỏ bên trong từ đường.
Ngọn lửa bùng lên, cơ thể cuối cùng cũng lấy chút ấm.
Ta đợi mãi cho đến sáng hôm .
Hứa ma ma đích tới mở khóa cửa từ đường, mang theo y phục để cung. Sau đó, bà nghi hoặc hít hít mũi: “Bên ngoài mùi khói thì thôi , trong từ đường mùi khói nồng thế ?”
Lời dứt, bà thấy gian từ đường trống trơn. Gió nhẹ thổi qua, chẳng còn vật gì.
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc bầu trời Liễu phủ: “Lão gia, phu nhân, xong ! Đại tiểu thư mới đón về đốt trụi hết bài vị trong từ đường !”