MƯU PHẢN BẰNG DAO THIẾN LỢN - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:16:53
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Tiệc sinh thần loạn thành một đoàn.

Liễu Thừa tướng và Liễu Xuyên Trạch cấm quân xông đè nghiến xuống đất. Còn bên phía nữ quyến, Liễu phu nhân và thiên kim giả cũng thái giám lôi xềnh xệch giữa điện.

Tóc tai rũ rượi, t.h.ả.m hại vô cùng.

Cả nhà, thật là tề tựu đông đủ.

Con d.a.o nhỏ trong tay cũng ai đó tước mất, vì họ sợ sợ tội tự sát thì sẽ còn đối chứng.

Liễu Thừa tướng sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u, ngừng gào : “Bệ hạ, lão thần oan uổng, lão thần tận trung—”

Ngay lập tức tiếng của các đại thần khác át cả tiếng lão: “Bệ hạ! Thần chỉ mua quan bán chức từ tay Liễu tướng thôi, tiền nong qua tuyệt đối liên quan đến mưu phản!”

“Tháng thần lén gửi phủ Thừa tướng ba ngàn lượng bạc trắng chỉ là để biếu xén hiếu kính, thần dã tâm của Liễu tướng lớn như , tiền đó để giúp lão mưu phản , xin bệ hạ minh xét!”

“Năm cứu trợ thiên tai ba vạn lượng, Liễu tướng tham ô mất một vạn lượng, chuyện trong phủ thần sổ sách, hôm nay xin giao để bày tỏ lòng thành với bệ hạ!”

“...”

Chỉ vì một cái án mưu phản “nhỏ nhoi” mà các đồng liêu cũ thi phủi sạch quan hệ, đồng thời khui sạch sành sanh đống chuyện bẩn thỉu của Liễu gia. Có lẽ trong mắt họ, tham ô và mua quan bán chức nhẹ tội hơn mưu phản nhiều.

Liễu Thừa tướng xong thì ngất lịm ngay tại chỗ.

Liễu Xuyên Trạch run rẩy, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, sức kêu oan với hoàng thượng:

“Bệ hạ, Khương Nam Nam nuôi ở ngoài mười mấy năm, hôm qua mới tìm về, hành vi của nàng hề liên quan đến Liễu gia! Mong bệ hạ minh!”

Ta giả vờ kiên cường quẹt nước mắt, mặt chỗ khác: “Ca ca đúng lắm, ám sát thất bại, quả thực tư cách Liễu gia nữa...”

Liễu Xuyên Trạch nghẹn cục tức ngay cổ họng, kịp kêu oan tiếp cấm quân đá cho một phát lăn đất.

Hắn đau đến nhăn nhúm mặt mày, thốt chữ nào nữa.

Cuối cùng, bệ hạ đập mạnh xuống bàn: “Tịch thu gia sản Liễu phủ, tống giam tộc ngục tối, trẫm sẽ đích xét xử vụ án !”

 

14

Chiêu ngục chút âm u và lạnh lẽo.

Ta đống cỏ khô, vẻ mặt đầy chán nản.

Có lẽ vì vụ án mưu sát Hoàng đế quá sức kinh thế hãi tục nên quản ngục còn kịp tách riêng nam nữ. Ta nhốt một một phòng, còn cả Liễu gia thì chen chúc ở phòng đối diện.

Toàn tộc Liễu gia đến cả ngàn , tiếng than gào rú vang dội khắp các phòng giam nhỏ hẹp khác.

Người giẫm lên , lèn c.h.ặ.t . Từ những lão già tóc bạc da mồi run rẩy đến những đứa trẻ đỏ hỏn gào khản cả giọng. Tiếng c.h.ử.i bới ngớt:

“Rõ ràng là Liễu tướng mưu phản, tại bắt cả tộc chúng ? Chúng oan uổng quá...”

“Liễu Thừa Lâm, đồ già c.h.ế.t t.ử tế !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/muu-phan-bang-dao-thien-lon/chuong-4.html.]

“Lúc hưởng tước lộc thì chẳng thấy phần chúng , lúc mưu phản thì kéo cả cửu tộc ngục, chúng rốt cuộc đắc tội với ai chứ?”

“Lão chín mươi hai tuổi , mà còn gặp cái kiếp nạn ...”

Khung cảnh hỗn loạn, đông đúc đến mức Chiêu ngục suýt thì chứa nổi. Đám Cẩm y vệ sầu đến nát cả óc.

Liễu Nguyệt Ninh thút thít, rúc lòng Liễu phu nhân quẹt nước mắt:

“Tỷ tỷ, dù cha nương cũng công sinh thành, tỷ thể lấy oán trả ơn, đẩy Liễu gia cảnh hiểm nghèo thế ?”

Liễu phu nhân ôm c.h.ặ.t lấy nàng , đúng là con tình thâm. Cách một lớp song sắt lạnh lẽo, Liễu Xuyên Trạch cũng hằn học c.h.ử.i rủa :

“Khương Nam Nam, đồ độc phụ! Ngươi chẳng qua là thấy chúng sủng ái Nguyệt Ninh nên mới kéo cả tộc Liễu gia xuống nước cùng!”

“Bệ hạ nhất định sẽ tra rõ chân tướng, trả sự trong sạch cho Liễu gia, đến lúc đó ngươi sẽ c.h.é.m đầu vì tội mưu phản.”

“Xem hôm nay, năm năm ngươi là con gái ruột Liễu gia mà đón về là quyết định đúng đắn nhất!”

 

15

Hắn nghiến răng nghiến lợi vì căm hận.

Trong tính toán của , chỉ cần ngoan ngoãn gả Tuyên Vương phủ, Liễu gia thể thản nhiên nhận lấy sính lễ tám ngàn lượng vàng. Số vàng lớn đủ để Liễu Xuyên Trạch hai trượt khoa cử, cửa để đề tên bảng vàng năm .

Hiện tại, con đường thanh vân mà định giẫm lên xương m.á.u để leo lên c.h.ặ.t đứt ngang xương, đương nhiên là hận thấu xương tủy.

vốn đang bán thịt lợn yên ở phía Nam thành. Rõ ràng là Liễu gia cứ nhất quyết hủy hoại cuộc sống bình lặng của .

Ta chợt nhớ năm năm , chiếc kiệu dừng gần sạp thịt lợn. Một nam t.ử tuổi nhược quán với vẻ chán ghét tột cùng, hành lễ với nữ nhân quý phái mặt lạnh như tiền trong kiệu:

“Nương, cái loại thấp kém nếu đón về tướng phủ, các thế gia khác sẽ nhạo chúng thế nào !”

“Huống hồ hài nhi sắp tham gia khoa cử, nếu đột nhiên lòi một thế , đồng môn nhất định sẽ bàn tán lưng.”

“Nguyệt Ninh , dịu dàng đoan trang, chắc chắn sẽ cung rạng danh Liễu gia chúng .”

Lúc đó, cầm d.a.o bầu, đưa mắt từ xa. Hai chúng trông thật sự giống , đúng là ruột thịt.

Nghĩa mẫu của theo ánh mắt về phía Liễu Xuyên Trạch, thiết ôm lấy : “Nam Nam mãi mãi là bảo bối của nương, là đứa trẻ cha nương yêu thương.”

Gương mặt non nớt của lúc đó mới hé nở nụ , tiếp tục lọc xương cắt thịt, bí mật để dành miếng mỡ béo nhất cho Nhị thẩm.

Trong Chiêu ngục đầy tiếng oán thán, Liễu Thừa tướng mặt mày hung tợn, trừng mắt như khoét một lỗ .

“Nghịch nữ, ngươi tưởng thì bệ hạ thể trị tội Liễu gia ?”

“Lão phu ba ngàn môn sinh trong triều, giờ chắc chắn đang chạy vạy khắp nơi để rửa sạch hàm oan cho Liễu gia.”

“Đợi chuyện lắng xuống, lão phu nhất định sẽ cho ngươi trầm l.ồ.ng heo để gương!”

Dứt lời, đẩy cửa ngục bước .

Liễu Thừa tướng mừng rỡ, lao đến bên song sắt: “Có môn sinh của lão phu thu thập đủ chứng cứ, chứng minh sự trong sạch với bệ hạ, bệ hạ xá miễn cho Liễu gia đúng ?”

Loading...