Mưu Tiếu Diện Tướng Nghịch Thiên Định Thái Bình - 15 - FULL

Cập nhật lúc: 2026-02-01 07:53:23
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

25

Lúc rút lui, chân của Tiềm thương, khi khổ sở chờ đợi một ngày, đưa qua sông, vài ngày thành công hội hợp cùng quân Mặc quân tiếp ứng.

Ta với Tiềm:

"Vì ngài, nhiều hy sinh tính mạng, ngài nhất định phụ lòng họ."

Tiềm , thần sắc nghiêm trang:

"Chung quy sẽ một ngày, sẽ từng một tra danh tính cùng nhân của họ, để họ khắc ghi muôn đời."

Ta toan trở bến đò chờ Tô Vọng.

Song Tiềm đ.á.n.h ngất .

Lúc tỉnh , đường đến biên ải nơi Thái t.ử quân trú đóng.

Tiềm lời tạ , đưa một bức thư.

Trên đó là nét chữ của Tô Vọng.

Cứng cỏi mạnh mẽ, chẳng mất vẻ khoáng đạt.

Hệt như con .

"Lúc nàng thư , e rằng vì cớ sự mà chẳng thể đồng hành, song các chắc hẳn dấn bước con đường nên .

Phụ mẫu nàng an bài thỏa đáng, họ sớm tường tận nội tình, đang khởi hành đến nơi nàng sẽ tới.

Ta vốn là kẻ lún sâu trong vũng bùn, nhiều năm độc hành nơi tăm tối.

Từ khi nàng đến, dùng xác gầy nhỏ liên tiếp cứu khỏi cơn nguy nan, nàng tựa đốm lửa huỳnh soi thấu đầm lạnh, khiến ở nhân gian cuối cũng nếm một tia ấm áp cùng ngọt ngào.

Thế là đủ.

Chỉ nguyện Tạ Lan Tranh, đời thuận lợi bình an."

Ta nhắm mắt, lệ khẽ khàng tuôn rơi.

Hai năm ——

Ta cùng Tiềm, kẻ giờ đây xưng Hoài Vương, dấn bước hành trình hồi kinh.

Phía là năm mươi vạn thiết kỵ dập dìu hùng dũng.

Hai năm , Hoài Vương phô diễn tài lược và đảm thức kinh thế.

Thế nhân mới , chứng bệnh nhẹ năm xưa đoạt mạng Tiên thái t.ử, cùng cuộc đoạt đích tàn khốc t.h.ả.m tuyệt nhân , thảy đều do bàn tay vị Tân hoàng vốn " màng thế sự" đạo diễn.

Hoài Vương tập hợp cựu bộ của Thái t.ử tản mát khắp nơi, thuyết phục thống soái tối cao của Mặc quân, hợp thành một chi "Hoài quân".

Ý nghĩa là: "Hoài nhu thiên hạ, kế thừa di chí của Tiên thiên t.ử".

Dưới sức mạnh áp đảo tuyệt đối, Hoài quân tới , thủ quân triều đình đều trông gió quy hàng, dọc đường chẳng tốn một tên một đạn, đúng nghĩa chẳng đ.á.n.h mà khuất phục quân địch.

Thế đạo thái bình mà Tô Vọng hằng mong mỏi, đang trở thành hiện thực theo cách .

Lúc đại quân áp sát thành, trong cung truyền tin tức.

Hậu cung xảy bạo loạn.

Hoàng thượng lúc đang thiền cầu trời phù hộ Thành Tiên đài cao v.út, đám thái giám tích tụ oán hận bấy lâu phóng hỏa thiêu rụi.

Ngài thiêu sống trong lửa, hóa thành một xác than đen kịt.

Nghe thấu, tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp cung thành.

Thái hậu cung nữ thành nhân trệ, xẻo lưỡi đ.â.m điếc, đặt nơi xú xí hậu cung, hằng ngày bầu bạn cùng uế vật, tận mắt chứng kiến những kẻ từng mụ sỉ nhục nay dẫm đạp lên .

Hoài Vương chân thọt.

Song ngày phá thành, đích dẫn đầu đại quân, từng bước tiến hoàng cung...

Sau khi nhập cung, chỉ một việc duy nhất: Tìm Tô Vọng.

c.h.ế.t, kẻ bảo vẫn còn sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/muu-tieu-dien-tuong-nghich-thien-dinh-thai-binh/15-full.html.]

tin nhất là lời phân tích của Hoài Vương.

Hắn hai năm qua, trong cung liên tục tình báo gửi tới biên ải, cung cấp tin tức về nhiều cựu bộ của Thái t.ử, giúp thể thành việc tập kết đại quân trong thời gian ngắn.

Hắn suy đoán kẻ chính là Tô Vọng.

Bởi thế gian chỉ đủ năng lực những việc đó.

Hắn c.h.ế.t, lẽ đổi phận tiềm phục nơi cung đình, tiếp tục dốc sức tương trợ.

Ta Hoài Vương đặc lệnh, thể tự do trong cung, bao gồm bất kỳ nơi chốn nào.

Thế là, hỏi nhiều .

Có binh sĩ hồi ức rằng, năm đó nạn dân bạo động phóng hỏa, kẻ thiêu hủy nửa gương mặt, vóc dáng giống vị "Tiếu diện Tể tướng" năm nào.

Người điều chuyển khắp nơi, từng thị vệ, quan giữ sổ sách, đến cả lo việc tạp dịch.

Ta theo hỏi han, thảy đều nhớ rõ kẻ nửa mặt như thế, việc dứt khoát, trầm mặc ít lời, song chẳng ai rõ .

Ta thậm chí tìm đến cả Khanh Danh An.

Hắn thành kẻ tù tội, đôi mắt sớm mù lòa.

Hắn đó là do độc tính của đan d.ư.ợ.c quá mạnh mà .

"Ta và Tô Vọng đều nhiều năm phục dụng đan d.ư.ợ.c.

Ta mù, chắc hẳn cũng chẳng khá hơn là bao.

Những năm đó càng ngày càng trắng bệch, độc tính hẳn ngấm da thịt, càng khả năng sớm bỏ mạng ."

Chẳng bao lâu , Hoài Vương đăng cơ, luận công hành thưởng.

Ngài hỏi ban thưởng gì.

Ta ban đầu lắc đầu, nghĩ đến Tô Vọng, bèn đáp:

"Thái bình thịnh thế."

Hoài Vương : "Trẫm chuẩn tấu."

Phụ công ủng lập nên thụ thưởng, ba đời phong tước thế tập (cha truyền con nối), nhờ công lao phò tá vua của ban sắc phong ban quyền miễn tội c.h.ế.t.

Song chọn trở về Biện Thành, rằng cuộc sống nơi đó hợp với hơn.

Lúc tiễn biệt, phụ , mẫu , nhị nương, tam nương ôm lấy , hệt như ngày tiễn nhập kinh năm .

"Lan Tranh, thực sự theo chúng về ?"

Ta về phía quan đạo xa xăm, khẽ lắc đầu:

"Con còn tìm một ."

"Hắn hứa sẽ đến tìm , nhưng thất hứa."

"Con hỏi cho lẽ."

Về , rốt cuộc cũng hỏi một trong cung.

Người đó ngày Hoài Vương nhập cung, kẻ nửa mặt đeo tay nải, xách l.ồ.ng chim, bước chân khỏi cung môn.

Thiên hạ thảy đều hướng trong, duy chỉ bước ngoài.

Ta tin Tô Vọng c.h.ế.t.

Ta từng đợi ở bến đò Mười Dặm.

Lại từng đợi nơi biên ải khổ hàn.

Hắn đều đến.

Nay sơn hà định, chính là lúc đạp khắp hà sơn, tìm kẻ để chờ đợi lâu đến thế.

Ta tận miệng hỏi một câu——

Tô Vọng, lời hứa của ngài, liệu còn tính chăng?

---HẾT---

Loading...