Mưu Tôn - 2
Cập nhật lúc: 2026-02-28 02:11:13
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
2
Sau khi siết cổ đến c.h.ế.t, Triệu Ninh An sai treo xác lên xà nhà, tạo dựng hiện trường giả như một vụ tuẫn tiết vì nhục nhã. Thi thể cuốn trong một chiếc chiếu rách, ném thẳng bãi tha ma.
Xương cốt còn lạnh, Triệu Ninh An trực tiếp gạch tên khỏi hôn thư, bằng tên Từ Viên Viên thê t.ử chính thất. Lúc bấy giờ, Từ Viên Viên vốn mang trong cốt nhục của .
Hai kẻ đó dùng của hồi môn của để trả nợ cho Hầu phủ, sắm sửa thêm vô trang viên tiệm vàng, tiền còn đem đút lót khắp nơi trong triều để mưu cầu quan chức cho . Trung Túc hầu phủ vốn lụn bại nay một nữa hiển hách lẫy lừng.
Cả một gia đình giẫm lên xương m.á.u của mà tận hưởng vinh hoa phú quý. Thật nực .
Chứng kiến chúng sống ngày càng , oán khí quá nặng, nặng đến mức ngay cả Diêm Vương cũng thể trấn áp nổi.
Ngay lúc hồn phu định tan biến, ngờ mở mắt một nữa, trở về đúng ngày gả cho Triệu Ninh An.
Tiếc rằng tỉnh quá muộn, sẵn giường hỷ. Đã còn đường lui, chỉ thể c.ắ.n răng mà tiếp. Có oán báo oán, thù báo thù.
Kẻ nào cũng đừng hòng sống yên !
Trong lúc dòng suy nghĩ xoay chuyển, chỉ một tiếng "két", cửa phòng đẩy . Người đàn ông vận mãng bào màu tím bước .
Dưới ánh nến mờ ảo, vết sẹo bỏng dữ tợn bên mặt trái của trông càng thêm ghê rợn, chẳng khác nào quỷ mị bước từ địa ngục.
Thực , ví von như vẫn đúng. Nói cho cùng, Nhiếp chính vương Tiêu Thanh Quyết còn đáng sợ hơn cả quỷ mị âm ty.
Hắn tính tình thất thường, hỉ nộ vô thường. Nhiếp chính vương phủ chính là một pháp trường khổng lồ, nơi tự tay thiết lập hơn trăm loại cực hình như hầm rắn, vườn thú, núi đao, vạc dầu... Từ hoàng quốc thích cho đến bình dân bá tánh, chỉ cần vui là thể quăng bất cứ ai đó.
Từng một vị Ngự sử tính tình cương trực, bất bình sự bạo ngược của Tiêu Thanh Quyết mà dâng sớ yêu cầu trả quyền lực cho tiểu Hoàng đế.
Tiêu Thanh Quyết hề phản bác triều, nhưng vị Ngự sử đó bắt cóc ngay đường về nhà, ném hầm rắn cho rắn c.ắ.n c.h.ế.t tươi, ngay cả gia quyến cũng thoát khỏi, kẻ ném vườn thú, quăng vạc dầu.
Một con ác ma như , ngay cả ác quỷ thông thường thấy cũng khiếp sợ ba phần.
Tiếc , hạng ác quỷ tầm thường, mà là một cực phẩm ác quỷ mang oán khí ngút trời, vì báo thù mà tiếc bất cứ giá nào.
Chỉ là một gương mặt xí thôi mà? Có chứ?
Triệu Ninh An trông thì như công t.ử phong lưu, mặt như ngọc, nhưng bên trong chẳng thối rữa từ lâu, còn chẳng bằng lũ ruồi nhặng giòi bọ đó ?
Đã là đàn ông thì kẻ nào cũng ghê tởm như , chi bằng hãy bám lấy kẻ quyền thế nhất, thực lực mạnh nhất để chỗ dựa cho chính .
Dường như ngờ tâm trạng của bình thản đến , Tiêu Thanh Quyết bước tới thêm vài bước.
lúc đó cũng lấy tinh thần, tiện tay ném khăn hỷ lên giường, dậy nhẹ nhàng hành lễ với .
「Thiếp thỉnh an Vương gia.」
Có lẽ quá quen với việc phụ nữ thấy là sợ hãi đến mất khống chế hoặc gào thét t.h.ả.m thiết, Tiêu Thanh Quyết tỏ khá bất ngờ phản ứng bình tĩnh của .
Hắn xuống cạnh giường, thần sắc đạm mạc đ.á.n.h giá một lượt từ xuống .
「Sao ngươi phận của bản vương?」
「Phu quân với rằng vì tiền đồ của Hầu phủ, bảo chịu chút ủy khuất để hầu hạ Vương gia thật . Sợ cam lòng, còn cố ý hạ t.h.u.ố.c trong rượu giao bôi .」
Ta đưa tay chỉ chén rượu mặt, khẽ : 「Thực cần dùng tới t.h.u.ố.c , hầu hạ Vương gia là phúc phần từ kiếp tu , cầu còn chẳng đây .」
Tiêu Thanh Quyết tuy là một kẻ biến thái tâm lý vặn vẹo, nhưng bao năm qua thể nắm c.h.ặ.t triều chính trong tay, tự nhiên bản lĩnh thực sự. Nói chuyện với thông minh, điều quan trọng nhất chính là thành thật.
Mỗi lời đều là sự thật, nửa lời gian dối. Nếu thể hầu hạ Tiêu Thanh Quyết cho để bằng con mắt khác, thể mạng bước khỏi ván bài c.h.ế.t ch.óc ?
Ánh mắt sùng bái rực lửa trong mắt giống như giả vờ, khiến Tiêu Thanh Quyết chút thẫn thờ.
Dù đang nắm trong tay quyền sinh sát, nhưng dung mạo xí chính là điểm yếu mà cả đời thể xóa bỏ.
Sự tự ti cứ thế sinh sôi lúc nơi như một con rắn độc ẩn nấp trong góc tối, thỉnh thoảng nhảy c.ắ.n xé linh hồn một cách hung bạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/muu-ton/2.html.]
Hắn gần như thốt theo bản năng: "Ngươi sợ bản vương?"
"Tại sợ?"
Ta cố ý vẻ thắc mắc, trong mắt tự chủ mà mang theo vài phần thẹn thùng:
"Chẳng giấu gì Vương gia, lúc còn nhỏ từng một vị thuật sĩ giang hồ đoán rằng, nhất định hầu hạ bậc thiên hoàng quý tộc. Vốn tưởng chỉ là lời đùa, nay xem là ý trời định duyên phận với Vương gia."
Tiêu Thanh Quyết dĩ nhiên tin lời , nhưng điều đó ngăn cản việc nảy sinh hứng thú nồng đậm với .
"Ngươi đúng là kẻ dã tâm."
"Vương gia khí vũ hiên ngang, khắp tỏa khí chất cao quý của bậc thiên hoàng quý tộc, so với hạng thấy yếu ớt như con tôm luộc Triệu Ninh An thì mạnh hơn gấp vạn ."
Dường như cảm thấy vớ món hời lớn, nhịn mà bật khúc khích: "Thiếp là tâm can tình nguyện hầu hạ Vương gia, tuyệt đối giống như phu quân , vì tiền đồ của Hầu phủ mà ủy khuất cầu ."
Kẻ phận càng cao quý thì càng chịu nổi việc kẻ khác tính kế.
Tiêu Thanh Quyết thể đạp cửa xông đêm động phòng, cưỡng đoạt tân nương của riêng, nhưng tuyệt đối dung thứ cho việc đối phương cố ý giăng bẫy dụ tròng.
Dùng kẻ hèn mọn để mưu tính bậc tôn quý, chỉ riêng tội đáng c.h.ế.t vạn .
Quả nhiên, Tiêu Thanh Quyết lập tức biến sắc. Hắn gì, chỉ khẽ phất tay. Chưa đầy mười lăm phút , ám vệ lôi Triệu Ninh An đang mặc đồ lót ném phòng.
Triệu Ninh An và Từ Viên Viên tư thông từ lâu, đêm đại hôn dĩ nhiên là chạy tâm sự nồng thắm với yêu dấu. Nhìn dáng vẻ nhếch nhác , chắc hẳn là đang lúc mặn nồng thì lôi cổ .
Triệu Ninh An đúng là hạng phế vật đạo mạo, đường đường là nam nhi bảy thước, thấy vết sẹo dữ tợn mặt Tiêu Thanh Quyết nhịn mà hét lên kinh hãi.
Thần sắc Tiêu Thanh Quyết càng thêm âm trầm, khóe môi nhếch lên một nụ lạnh lẽo, trông càng thêm đáng sợ: "Ngươi cố ý dẫn dụ bản vương đến đây?"
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Triệu Ninh An dù ngu đến mấy cũng lời thể thừa nhận, liên tục lắc đầu: "Không... dĩ nhiên là ..."
Thấy , diễn vai kẻ "cậy thế càn" một cách nhuần nhuyễn, giơ tay tát thẳng một cú nảy lửa mặt Triệu Ninh An.
"Phu quân, gan ngươi lớn thật đấy, rõ ràng tính kế Vương gia mà còn dám lừa gạt!"
Triệu Ninh An dù ích kỷ ngu xuẩn nhưng vẫn tự phụ phận cao quý, xưa nay từng để mắt tới hạng nữ nhi nhà buôn như . Nay tát một cú nể nang gì, tức tối đến bốc hỏa: "Tiện nhân , ngươi bậy bạ gì đó! Ta khi nào dám tính kế Vương gia!"
"Phu quân miệng dám, nhưng lưng tính toán vô cùng rõ ràng."
Ta ngước mắt Nhiếp chính vương, giải thích từng chữ một:
"Trên đường kinh , Trung Túc hầu phủ nợ nần chồng chất bên ngoài, đê tiện ngượng dùng hồi môn của để lấp đầy hố nợ.
Hắn chỉ chờ hầu hạ Vương gia xong sẽ lấy lý do còn trong sạch mà xử t.ử , đưa biểu yêu quý lên chính thê. Hợp là bao nhiêu lợi lộc chiếm hết, còn để Vương gia gánh cái danh tiếng ép c.h.ế.t thê t.ử khác ?"
Lời lý cứ, từng câu đều là sự thật, Tiêu Thanh Quyết nếu tin thể tự điều tra. Thực cũng chẳng cần tốn công, dáng vẻ chột của Triệu Ninh An là đủ hiểu đại khái.
Đường đường là Nhiếp chính vương kẻ khác tính kế, dù tổn thất gì thì cũng vạn thể dung thứ. Tiêu Thanh Quyết giận quá hóa .
"Bao năm nay bản vương , Trung Túc hầu bản lĩnh đến thế ."
"Vương gia tha mạng, hạ quan dám!" Triệu Ninh An dám nhận, quỳ rạp xuống đất liên tục cầu xin.
"Vương gia, hạng tâm cơ khó lường như tuyệt đối thể dễ dàng tha thứ, nếu truyền ngoài, chẳng ai ai cũng thể giẫm lên mặt ngài ?"
Tiêu Thanh Quyết nhướn mày, giọng điệu mang theo vài phần thử dò xét: "Theo ý ngươi, nên xử trí thế nào?"
"Chuyện đơn giản thôi."
Ta chộp lấy thanh kiếm trong tay ám vệ, chút do dự đ.â.m thẳng hạ của Triệu Ninh An:
"Trung Túc hầu lười nhác như thế, đến cả đêm động phòng hoa chúc cũng cần Vương gia , thì để cả đời khỏi cần phiền phức chuyện phu thê nữa, đó chẳng là chuyện ."