MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1614

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:43:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trùng tộc đều biến mất , chúng cứu !"

 

Trung tướng Lưu bàn điều khiển lau mồ hôi lạnh, vẫn cảm thấy sợ hãi một hồi, trùng tộc lực sát thương cực lớn, nhưng ở Thủ Đô Tinh căn bản sẽ gặp cảnh tượng như , ông suýt chút nữa tưởng là bỏ mạng ở đây !

 

"Là chiến hạm của tuyến phòng thủ phía Đông?" Ông liếc chiến hạm trong màn hình ảnh, giọng trở nên nghiêm lệ: "Không ngay từ đầu truyền lệnh cứu viện cho Lận Trầm Sơn , bây giờ mới tới? Cứ như , mà còn dám đối đầu với Lận Hoán Đông?"

 

" , cũng quá là lơ là nhiệm vụ , hơn mười chiếc tinh hạm phá hủy , thật sự đáng tiếc! Chi phí chế tạo mỗi một chiếc đều là 5 tỷ đấy!"

 

"Sao chỉ còn chiến hạm của , lính gác khác trong hạm đội chắc đều nạp mạng cho trùng tộc hết chứ?"

 

"Bọn họ còn kinh phí quân nhu cơ đấy, đừng hòng!"

 

"Tinh hạm hư hại, trụ lâu nữa , chúng lập tức chuyển qua đó mới ."

 

"Mở kênh nối tiếp tinh hạm , để Lận Trầm Sơn qua đây! xem xem rốt cuộc ý gì?"

 

Sau khi thiết lập thành công kênh nối tiếp lâu, Lận Trầm Sơn liền bước phòng điều khiển.

 

Ánh mắt quét qua những lính gác quần áo chỉnh tề, cao cao tại thượng .

 

Trong những , cấp bậc tinh thần lực cao nhất cũng chỉ là cấp A, trong mắt Lận Trầm Sơn, cũng giống như kiến cỏ .

 

Bọn họ đến từ quân bộ, cung đình, chính phủ còn một đại thần quý tộc, nếu là ở Thủ Đô Tinh, bọn họ chỉ cần một câu thể chặn đường lui của khác.

 

"Sao qua đây một ? Cậu cứu viện như ?" Trung tướng Lưu mở miệng là trách vấn, giọng vô cùng uy nghiêm: "Cậu cứ đợi báo cáo lên !"

 

"Cứu viện? Cứu viện ai?" Lận Trầm Sơn ngước mắt ông , ngữ khí bình tĩnh đến mức lộ một tia quái dị.

 

Cửa kim loại của sảnh điều khiển đột nhiên đóng , bóng dáng hắc xà sừng sững phía , một đôi mắt màu huyết sắc chằm chằm .

 

Lúc , bọn họ mới nhớ , cho dù Lận Trầm Sơn chỉ là một trung tá nhỏ bé, bình thường lộ diện, trông vẻ dễ kiểm soát và đối phó hơn Lận Hoán Đông, nhưng sở hữu tinh thần lực cấp SSS.

 

Tinh thần thể của lính gác cấp SSS mạnh mẽ đến mức nào, bọn họ chứng kiến, con hắc xà to lớn đến mức căn bản bộ cơ thể , dễ dàng nghiền nát trùng tộc.

 

Cũng thể dễ dàng nghiền nát bọn họ.

 

Trung tướng Lưu nhậm chức ở quân bộ, địa vị cao thấp, nhưng ai gặp ông cũng sẽ dùng lời ngon tiếng ngọt nịnh nọt vài câu, ai ngờ Lận Trầm Sơn nhận lợi lộc của ông , mà thái độ như !

 

"Lận Trầm Sơn, quên mất là ai đề bạt ? Cậu còn phản ?"

 

Tuy nhiên, giọng của ông dứt, liền cảm thấy đại não một trận đau nhức sắc nhọn.

 

Tiếp đó là những tiếng "bịch bịch" liên tiếp truyền đến, mấy lính gác khác trong phòng điều khiển cũng mềm chân quỳ xuống.

 

Trí nhớ của Lận Trầm Sơn , nhớ rõ từng khuôn mặt ở đây, nhớ rõ ánh mắt tính toán □□ của bọn họ, cũng nhớ rõ từng lời bọn họ .

 

Nếu bọn họ mắng , đó cũng chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, nhưng bọn họ về dẫn đường nhỏ ngốc nghếch .

 

Anh thấy khó .

 

G.i.ế.c bọn họ ở địa bàn của Lận Hoán Đông thì sẽ phiền phức, nhưng ở đây, thì hợp lý.

 

"Lận——"

 

Trung tướng Lưu chỉ kịp giải phóng tinh thần thể, khoảnh khắc tiếp theo liền trơ mắt tinh thần thể của hắc xà nuốt chửng!

 

Tinh thần thể c.h.ế.t, đồng nghĩa với việc lính gác cũng sống nổi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1614.html.]

 

Nỗi sợ hãi nồng đậm lan tỏa trong đại sảnh, bầu khí c.h.ế.t ch.óc bao trùm xuống trong nháy mắt.

 

một ai thể phát âm thanh.

 

Lận Trầm Sơn tới bàn điều khiển, phát lệnh di tản cho những còn chiếc tinh hạm .

 

Cửa kim loại phòng điều khiển của tinh hạm đóng c.h.ặ.t, đội trưởng đội hộ vệ đến kiểm tra dùng tinh thần lực quét qua, nhận thấy động tĩnh bên trong, tưởng trung tướng Lưu và những khác rời một bước, liền nghĩ nhiều, chạy .

 

Trên tinh hạm còn lưu giữ mẫu gen của dẫn đường thu thập từ mấy ngày , nhưng hiện tại rõ ràng thời gian mang .

 

Rất nhanh, Lận Trầm Sơn một trở chiến hạm.

 

Một lính gác tới báo cáo: "Chỉ huy quan, tất cả lính gác và dẫn đường sống sót đều di tản qua đây."

 

"Ừm." Lận Trầm Sơn gật đầu, phản ứng lạnh nhạt, về phía sảnh chỉ huy.

 

Chiếc tinh hạm ăn mòn bốc lên hỏa quang, cuối cùng nổ tung dữ dội, giống như một đóa mây rực rỡ nở rộ trong bóng tối mịt mù.

 

Khi chiến hạm rời xa đóa mây đó, lính gác đội hộ vệ phát hiện thể liên lạc với trung tướng Lưu, khi đối chiếu danh sách những sống sót, mới bọn họ căn bản hề di tản khỏi tinh hạm!

 

Chức trách của bọn họ là bảo vệ trung tướng Lưu, mà giờ bọn họ ngay cả cũng tìm thấy!

 

Đây là tội c.h.ế.t!

 

"Sao, thể liên lạc ? Chẳng lẽ bọn họ vẫn còn tinh hạm?"

 

" tinh hạm ..."

 

"Lận Trầm Sơn tới phòng điều khiển, chắc ——"

 

"Đừng nữa!"

 

Đội trưởng đội hộ vệ nghiêm giọng ngắt lời bàn tán.

 

Nhìn về phía đóa mây ngày càng xa , những khác đều mặt xám như tro.

 

Chuyện đến nước , bọn họ chỉ thể chấp nhận hiện thực.

 

Bọn họ đấu lính gác cấp SSS , thì cứ coi như gì cả.

 

Chiến hạm như quái thú tinh trở hạm đội, cũng một nữa nghênh chiến với trùng tộc.

 

Viện quân căn cứ tới, đủ loại hình dạng tia laser b.ắ.n phá đám trùng tộc như thủy triều, giống như g.i.ế.c mãi hết.

 

Không ai thời gian suy nghĩ dư thừa, đội hộ vệ cũng động chấp nhận sự sắp xếp của vị lính gác cấp SSS , triệu hồi tinh thần thể nghênh địch.

 

Mặc dù mấy tên rảnh rỗi sinh nông nỗi của trung tướng Lưu cấp bậc tinh thần bình thường, nhưng đội hộ vệ của bọn họ đều là những lính gác bậc nhất, trong đó đội trưởng còn là tinh thần lực cấp S.

 

Trước bàn chỉ huy yên tĩnh, Lận Trầm Sơn giải phóng tinh thần thể hỗ trợ tác chiến, dần dần cảm thấy bạo躁, đại hắc xà bên ngoài chiến hạm cũng sức tấn công mạnh hơn, đến cả cũng tránh xa nó!

 

Sau khi chiến hạm kết nối tín hiệu, hệ thống hiện mấy tin nhắn khẩn cấp.

 

Anh liếc mắt qua, thần tình vẫn bình chân như vại.

 

Đợi đến khi quang não rung lên, tim đột nhiên thắt , vội vàng bấm xem.

 

 

Loading...