Thời Nguyệt đ.á.n.h giá căn phòng nhỏ hẹp nhưng trống rỗng chỉ một chiếc giường cũ nát, gật đầu: "Được."
Mặc dù cô thể cải trang thành bình thường ngoài, nhưng vóc dáng cô nhỏ nhắn, ở ngoài chắc chắn là một chú cừu béo ngon lành.
Ai cũng sẽ tới c.ắ.n một miếng.
Trong cốt truyện Thạch Dao chính là như , đến là ở đó chiến đấu.
Thời Nguyệt nhiều thời gian rảnh rỗi như , đương nhiên chọn cách ngoan ngoãn trốn tránh chờ cứu viện.
Thấy vẻ mặt ngoan ngoãn của cô, những lời giáo huấn của Trình Ngọc cũng thốt , thế là : "Tiểu Yêu sẽ chịu trách nhiệm mang đồ ăn cho cô, cô nhớ giấu kỹ chất dẫn đường, cũng đừng tùy tiện sử dụng sức mạnh tinh thần."
Thời Nguyệt gật đầu: "Được, cảm ơn."
Sau đó hỏi: "Có chỗ nào tắm rửa ?"
Trình Ngọc theo bản năng liếc chiếc áo khoác cô, đều bẩn thỉu, giống như nhiều năm giặt .
Anh chợt nhận , mặt là một dẫn đường nuông chiều từ bé, luôn sạch sẽ, chiếc áo khoác hôm nay chẳng sẽ hun c.h.ế.t cô ?
Làn da màu mật ong mặt ửng hồng, hiếm khi lộ một chút lúng túng: "Có, phòng vệ sinh ở bên cạnh, quần áo... hiện tại bộ nào cô mặc , cô cứ tạm bợ , lát nữa bảo gửi ít đồ mới tới."
Thời Nguyệt một tiếng cảm ơn.
Người , Trình Ngọc, quả nhiên cũng khá .
Trình Ngọc đến cửa, đầu hỏi: "Lúc nãy ở ngoài thành, cô sơ đồ tinh thần cho tất cả lính gác, tại ?"
Cha từng , dẫn đường sơ đồ tinh thần cho đều quỳ xuống cầu xin như một con ch.ó.
sự xuất hiện của cô mới nhận thức của về dẫn đường.
Thời Nguyệt chẳng thèm suy nghĩ liền : "Tại chứ? Các mà mất mạng thì chắc chắn cũng c.h.ế.t thôi."
"Cô thể cầu cứu các lính gác trong thành, họ sẽ để mặc dẫn đường c.h.ế.t."
"Vậy tại đẩy ? Họ dẫn đường ở trong xe cũng sẽ tay cứu viện mà."
Trình Ngọc nghẹn lời.
Một lúc trong mắt lóe lên một tia u ám, : " ý định để cô rơi tay họ, nếu thực sự c.h.ế.t, khi đó, nhất định g.i.ế.c cô, cho nên cô đưa lựa chọn đúng đắn."
Thời Nguyệt: "..."
Trình Ngọc ngoài, còn để một câu như đang đùa giỡn: "Thưa tiểu thư dẫn đường tôn quý, hãy nghỉ ngơi cho nhé."
——
Lúc trong một con hẻm nhỏ nào đó của Trung Tâm Thành, hai bóng khoác áo choàng lách qua một cánh cửa, băng qua đường hầm dài và tối tăm hơn mới một căn phòng nhỏ khép kín và ẩm ướt.
Văn Nhân Vũ vốn đang co quắp giường, thấy tiếng động liền nhảy xuống ngay: "Các về , tìm thấy những khác ?"
"Chưa."
Văn Văn và Kiều Nhĩ cởi áo khoác , giũ sạch những giọt nước bên .
Thần sắc của hai đều vô cùng nặng nề.
Họ chia tìm kiếm trong và ngoài thành, nhưng chỉ dựa hai họ để tìm một chẳng khác nào mò kim đáy bể, hiện tại họ cũng thấy bất kỳ tin tức nào liên quan đến dẫn đường.
"Vậy ? Vẫn liên lạc với quân đội ?" Văn Nhân Vũ cuống cuồng hết sức, thật sự xui xẻo quá mà.
"Ở đây mạng tinh cầu bao phủ, họ thiết liên lạc chuyên dụng, cứ đợi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1620.html.]
Văn Văn ngập ngừng : "Lúc nãy khác , lúc trời tối ở cổng thành từng gặp một đợt Trùng triều quy mô nhỏ, trận chiến kéo dài gần bốn tiếng đồng hồ, mười tám lính gác thế mà trụ vững hết... Các thấy , Nguyệt Nguyệt liệu ở trong đó ?"
Kiều Nhĩ: "Cậu nghi ngờ là Nguyệt Nguyệt sơ đồ tinh thần cho họ?"
"Nếu nghĩ nguyên nhân nào khác, lính gác ở đây chỉ sụp đổ tinh thần đều cao, thể chịu đựng nổi trận chiến kéo dài liên tục bốn tiếng nghỉ, hơn nữa còn là trong tiền đề áp lực cao như ."
Kiều Nhĩ im lặng nửa buổi mới : "Cô thông minh, cô sẽ cách tận dụng phận dẫn đường, hơn nữa lính gác bình thường tổn thương cô ."
Kiều Nhĩ như nhưng chân mày vẫn nhíu c.h.ặ.t, rõ ràng khó để bản yên lòng.
Dẫn đường xảo quyệt đến , ở cái hành tinh rác đầy rẫy kẻ ác và nguy hiểm rình rập cũng khó mà khả năng tự bảo vệ .
Kiều Nhĩ và Văn Văn ở lâu, để dịch dinh dưỡng cho Văn Nhân Vũ vội vàng rời .
Một ngày tìm thấy Thời Nguyệt là họ thể yên tâm.
——
"Ầm đùng——"
Thời Nguyệt tiếng nổ đ.á.n.h thức, bật dậy khỏi chiếc giường nhỏ, ngoài cửa sổ chỉ thấy một mảnh đen kịt.
Cô ngủ bao lâu tiếng động chấn động từ đằng xa truyền đến thức giấc.
Sao nửa đêm đ.á.n.h nữa ?
Cô mở cửa sổ ngoài, luồng khí đục ngầu và lạnh lẽo tràn , cô lấy tay áo che mũi miệng, chỉ thấp thoáng thấy một ánh lửa, loáng thoáng thể tinh thần của lính gác xuất hiện.
Cô thả sức mạnh tinh thần thì cánh cửa lưng gõ vang.
Đối phương căn bản đợi cô đáp lời trực tiếp đẩy cửa , nhíu mày cô: " nhận tin tức, phía khu chợ lính gác đang đ.á.n.h , vì... dẫn đường."
Thời Nguyệt truy hỏi: "Dẫn đường? Tên gì?"
"Không , nhưng cấp bậc của các lính gác đều thấp."
Người cấp bậc cao nhất , thực lực còn cả , khả năng là lính gác cấp SS.
Thời Nguyệt suy nghĩ một chút : "Vậy thể là khế ước của ."
Họ hội quân ?
"Người khế ước?" Biểu cảm của Trình Ngọc trở nên quái dị.
"Vâng, rốt cuộc họ xảy chuyện gì?"
"Cụ thể vẫn rõ, nhưng tới gây náo loạn như , gan của họ cũng quá lớn , nếu họ là quân nhân Đế quốc thì đừng mong bước khỏi Trung Tâm Thành một cách nguyên vẹn."
"Họ sẽ chừng mực thôi."
"Cô lòng tin họ?"
"Vâng."
Trình Ngọc lạnh mặt, cảm thấy bực bội vô cớ: "Vậy thì phen cô cũng cần ở tạm chỗ nữa ."
Thời Nguyệt cảm nhận sức mạnh tinh thần hỗn loạn của , đưa tay chạm trán , nhưng cô đưa tay lính gác dùng lực chặn .
"Làm gì ?" Anh cảnh giác hỏi.
"Xin , cảm thấy cần sơ đồ tinh thần... chỉ là động tác theo thói quen thôi."