MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1621
Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:43:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe đến đây mới buông cô , cúi ghé sát mặt , chẳng chút ý tứ dè dặt nào: "Tới ."
Thời Nguyệt: "..." Đột nhiên chẳng lãng phí sức mạnh tinh thần của nữa.
Cô thuận tiện đưa yêu cầu: "Lát nữa hãy đưa gặp họ nhé."
Trình Ngọc: "Hừ."
Vài phút Trình Ngọc nhận tin mới, u ám : "Tạm thời cô gặp họ ."
Thời Nguyệt: "Tại ?"
Có đang đùa giỡn cô ?
Trình Ngọc cô chằm chằm đầy hung dữ: "Nếu cô nghi ngờ thì nên theo về đây."
"Không nghi ngờ, tin ." Ái chà, lính gác thật nhạy cảm.
Thời Nguyệt chờ hết câu.
"Lính gác tên Hồ Dã trọng thương, bên cạnh một dẫn đường nữ xuất hiện nhiệt kết hợp, thu hút nhiều lính gác——"
"Nhiệt kết hợp!" Thời Nguyệt yên nữa: "Vậy bây giờ thế nào ?"
"Cô gấp cái gì, cô trong đó khế ước của cô ? Trong đó một lính gác cấp bậc cả , mang ."
Thời Nguyệt lúc mới thở phào nhẹ nhõm, chắc là Kiều Nhĩ.
Người xuất hiện nhiệt kết hợp chắc chắn là đồ xui xẻo Giang Bối Ni .
Trình Ngọc quẳng một thiết liên lạc cho Thời Nguyệt.
Thời Nguyệt nghi hoặc cầm lên xem, giao diện thiết liên lạc xuất hiện một giao diện đơn giản, là nền tảng nhiệm vụ của các lính đ.á.n.h thuê.
Ảnh của Hồ Dã, Kiều Nhĩ, Văn Văn và Phong Nguyên công khai, còn treo thưởng năm lọ chất dẫn đường để lấy dẫn đường trong tay họ.
Kết quả bên là những lời chế giễu——ai mà dẫn đường? Nếu bắt dẫn đường thì còn cần chất dẫn đường nhân tạo gì?
Tuy nhiên tình cảnh hiện tại của đám Kiều Nhĩ thực sự tồi tệ.
Gần như lính gác thành đều g.i.ế.c họ.
Kiều Nhĩ mặc dù là sức mạnh tinh thần cấp SS, nhưng dẫn đường bên cạnh, tối đa chỉ thể phát huy sức mạnh tinh thần cấp S.
Trình Ngọc tiếp: " để bản đồ Trung Tâm Thành cho họ, nếu họ chút não thì sẽ dễ dàng tìm thấy."
Thời Nguyệt khẽ trầm ngâm, đó đáp : "Liệu khả năng nào họ thực sự não, hơn nữa còn theo dấu vết tới đây ?"
Sau khi cô xong, căn phòng im lặng trong giây lát.
Trình Ngọc ở đây quá lâu, luôn gắn mác cường giả cấp S, hiểu gì về thế giới bên ngoài, cũng lính gác cấp SS so với rốt cuộc vượt xa bao nhiêu, ít nhất là về phương diện ngũ quan tuyệt đối dẫn đầu.
Chỉ cần Trình Ngọc từng tiếp xúc với Kiều Nhĩ thì chắc chắn sẽ phát giác.
Cánh cửa sổ vốn đóng lúc truyền đến cơn gió lạnh lẽo hơn, một bóng đen từ bên ngoài lướt !
Bọ Cạp Độc cao nửa đột nhiên xuất hiện, càng chân như thanh kiếm sắc bén tấn công về phía bóng đen!
Kiều Nhĩ nhẹ nhàng né tránh, Tuyết Lang đón đ.á.n.h Bọ Cạp Độc, hai thể tinh thần đen trắng sắp sửa lao đ.á.n.h trong căn phòng chật hẹp——
"Dừng tay!" Thời Nguyệt hét lên một tiếng.
Lúc Phong Nguyên mới từ ngoài cửa sổ , cũng khoác áo choàng đen, khi thấy Thời Nguyệt liền vội vàng bước tới: "Nguyệt Nguyệt, thực sự là em!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1621.html.]
Anh xúc động nắm lấy cánh tay Thời Nguyệt.
Thời Nguyệt đưa tay ôm , an ủi một chút.
Bên Kiều Nhĩ và Trình Ngọc xoạch một tiếng đầu sang, thể tinh thần cũng ngừng giao chiến.
Kiều Nhĩ hất chiếc mũ rộng , lộ đôi lông mày tinh tế, dáng vẻ văn nhã nhưng khí tràng xung quanh khiến sinh lòng sợ hãi.
Phong Nguyên, một lính gác cấp A, hai họ chằm chằm, cảm thấy lưng như thủng hai cái lỗ.
... ai quan tâm chứ.
Thời Nguyệt buông , còn lo lắng gò má : "Bị thương ?"
Phong Nguyên gật đầu, tháo mũ xuống, lộ vết bầm tím nơi khóe mắt: "Vâng, ở đây thực sự hung dữ."
Phong Nguyên lúc tóc ngắn màu nâu rối bù, vết bầm tím làn da trắng nõn hiện lên vô cùng rõ ràng.
"Chẳng lẽ vì vô dụng ?" Trình Ngọc che giấu ác ý của : "Kể khổ với dẫn đường, da mặt cũng dày thật đấy."
Trong mắt , lính gác chính là một tên mặt trắng, rõ ràng là bản , chẳng những lấy nhục mà còn trách khác hung dữ!
Chỉ cần dẫn đường bình thường một chút đều sẽ thích lính gác như đúng ?
Tuy nhiên Phong Nguyên khi Trình Ngọc như liền rũ mí mắt xuống, đôi mắt vốn biến mất: "Nguyệt Nguyệt, đúng, quá vô dụng ."
Thời Nguyệt rõ Phong Nguyên nỗ lực nâng cao bản như thế nào, cho nên an ủi: "Không , lúc từng cứu mạng em mà."
Trình Ngọc mà cau mày, Kiều Nhĩ cũng tiến lên một bước, sắc mặt hồng hào của Thời Nguyệt : "Xem em ở đây sống cũng khá ."
Thời Nguyệt vốn thích lời của , nhưng dù cũng tới cứu nên cũng phản bác : "Những khác thế nào ?"
Nhắc tới chuyện , Kiều Nhĩ và Phong Nguyên đều chằm chằm Trình Ngọc, khí trong tích tắc kéo căng.
Thời Nguyệt vội vàng : "Trình Ngọc tình hình của em, là lính đ.á.n.h thuê, em đồng ý sơ đồ tinh thần cho họ, để giúp em tìm các ."
Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của Kiều Nhĩ, cô bổ sung một câu: "Trình Ngọc là ."
Câu trực tiếp khiến Trình Ngọc cạn lời.
Anh và hai chữ " " chẳng dính dáng gì đến .
Nếu vì cô là dẫn đường... căn bản sẽ quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của cô.
"Dẫn đường Giang xuất hiện nhiệt kết hợp, những khác đang canh giữ." Kiều Nhĩ ngắn gọn: "Đi theo bọn thôi."
Thời Nguyệt còn kịp gật đầu Trình Ngọc lạnh giọng nhắc nhở: "Đừng trách với các , các đều là nhiệm vụ bảng treo thưởng đấy."
Kiều Nhĩ và Phong Nguyên thần sắc ngưng trọng, cuối cùng vẫn quyết định để Thời Nguyệt tiếp tục ở đây.
Hơn nữa Kiều Nhĩ dự cảm Lận Trầm Sơn sẽ tới đây trong thời gian ngắn nhất.
"Các xuống ."
Trước khi tiễn hai , Thời Nguyệt lượt sơ đồ tinh thần cho họ, cuối cùng mệt đến mức chịu nổi, xuống liền ngủ .
Hai bóng đen xuyên qua các phố hẻm, Kiều Nhĩ đập nát thiết liên lạc lấy ném sang một bên.
Phong Nguyên hỏi: "Có vấn đề ?"
Kiều Nhĩ hừ lạnh một tiếng: "Có máy định vị."
Phong Nguyên lo lắng đầu một cái: "Vậy Nguyệt Nguyệt khi nào..."