MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1630

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:43:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô bỗng nhiên cảm thấy Joel khá t.h.ả.m, và Nguyệt Nguyệt độ tương thích cũng cao, đáng tiếc vẫn thua Lận Trầm Sơn.

 

Khuôn mặt tuấn tú của Joel bình tĩnh, dường như nhận ánh mắt của đối phương, nhanh ch.óng xoay rời .

 

Văn Văn gõ cánh cửa đó, đưa dịch dinh dưỡng xong liền vội vàng chuồn mất.

 

Sự chiếm hữu của lính gác đối với dẫn đường của , cô hiểu.

 

Vẫn còn ngăn cách bởi cánh cửa cơ đấy, mà cô tinh thần lực của Lận Trầm Sơn ép đến sắp thở nổi .

 

Đi bao xa, cô thấy Phong Nguyên liền chạy tới, "Cậu đừng , Lận Trầm Sơn hiện tại thù địch với tất cả lính gác một cách công bằng đấy."

 

Phong Nguyên lẳng lặng lấy dịch dinh dưỡng , thấp giọng , "Tớ sợ Nguyệt Nguyệt đói."

 

"..." Văn Văn im lặng một lúc, trong lòng tự phản tỉnh bản thật sự chu đáo, cô , "Yên tâm , đói , mới đưa cho họ xong, Joel mang tới đấy."

 

Phong Nguyên gật đầu, xoay rời , tâm trạng cao lắm.

 

Văn Văn thật cũng ưu sầu, cô như em cùng khổ bên cạnh , "Cậu cũng đang lo lắng Nguyệt Nguyệt sẽ giải trừ khế ước với chúng ?"

 

Phong Nguyên lắc đầu, nhớ tới điều gì, lông mày dịu dàng, "Tớ thật nhận quá nhiều từ Nguyệt Nguyệt , đủ ."

 

Anh và Tòng Lâm theo cô lâu nhất, hiểu rõ thực lực của cô nhất, tinh thần lực của cô vẫn luôn tăng trưởng, sự bất thường nếu để Tháp , chắc chắn sẽ điều tra một phen.

 

Đến lúc đó, thứ cô mất chỉ là tự do, lẽ còn nhiều hơn thế.

 

giờ đây, cô Lận Trầm Sơn.

 

Chỉ thực lực như Lận Trầm Sơn mới thể bảo vệ cô.

 

Văn Văn mỉm , "Cũng đúng, lúc tớ còn từng nghĩ đến việc tự sát cơ, dạo nghĩ tới nữa ."

 

Phong Nguyên: "..."

 

——

 

Thành phố trung tâm bao phủ một tầng mây mù.

 

Tên lính gác đó tuy rời , nhưng bóng ma tâm lý để cho tất cả lính gác thì thể xóa nhòa.

 

Chiến hạm đó dừng giữa sa mạc, cho đến khi trung tâm giao dịch gửi tới năng lượng cần thiết cho chiến hạm hành trình.

 

Lúc chiến hạm rời , loa phát thanh của thành phố trung tâm vang lên, ăn mừng việc tiễn tên ôn thần .

 

Cùng lúc đó, giao diện lính đ.á.n.h thuê đang thu thập thông tin của mấy bao gồm cả Lận Trầm Sơn.

 

"Binh đoàn Kỳ Dị" và "Trình Dực" thường xuyên nhắc đến.

 

Trình Dực khi lướt thấy những tin tức , trong lòng cuối cùng cũng hạ quyết tâm nào đó, cũng chậm rãi thở phào một .

 

Cứ như thể cuối cùng cũng tìm cái cớ nhất để rời khỏi đây.

 

Trình Dực đạp cửa bước một căn phòng, một tay xách Tiểu Yêu lên, một tay lôi cục bông trắng đen, ném bọn họ xuống giường, "Chuẩn một chút, chúng sẽ rời ."

 

Tiểu Yêu và cục bông trắng đen vốn đang rũ rượi đều đồng loạt ngẩng đầu , "Rời khỏi đây, ?"

 

Trình Dực giải thích, chỉ , "Nhanh lên."

 

Tiểu Yêu thẳng dậy, hét lên, "Bây giờ em thể ngay!"

 

——

 

Nhiệt kết hợp kéo dài ba ngày, trong những đợt sóng nhiệt thăng trầm, Thời Nguyệt cảm thấy tinh thần lực vốn cạn kiệt trở nên càng thêm dâng trào mãnh liệt.

 

Sự kết hợp giữa lính gác và dẫn đường quả nhiên lợi mà hại cho cả hai bên.

 

Chẳng trách Đế quốc sắp xếp cho lính gác và dẫn đường độ tương thích cao kết hợp với .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1630.html.]

Cô và Lận Trầm Sơn thậm chí còn từng kiểm tra độ tương thích, nhưng mà, ai thèm quan tâm những thứ đó chứ?

 

Thời Nguyệt mở mắt khỏi cơn hỗn độn, phát hiện vẫn còn bao bọc trong vòng tay nóng bỏng, cổ sống mũi cao thẳng của lính gác tì , thở ẩm ướt thổi qua da thịt, chút ngứa.

 

Cô đưa tay gạt mặt , nhưng tay nắm lấy, ấn lên đỉnh đầu.

 

thích tư thế đầu hàng giống như mặc c.h.é.m g.i.ế.c , khẽ vùng vẫy một chút.

 

Anh liền như cảm ứng mà buông cô , cánh tay một nữa ôm c.h.ặ.t lấy eo cô, quấn c.h.ặ.t như một con rắn.

 

Lính gác khẽ mở mắt, hình di chuyển, một nữa đè cô xuống , nhanh thuần thục hòa một với cô.

 

"Nhiệt kết hợp... qua ." Vị dẫn đường khó khăn lắm mới tìm giọng của , nhưng mềm mại đến đáng sợ.

 

"Chưa." Câu trả lời của kiên định.

 

"Cơ thể của , !"

 

Lính gác khẽ lùi , chớp đôi mắt đen vô hại, "Nhiệt kết hợp của qua."

 

"Cút, đào nhiệt kết hợp?"

 

Anh nghiêng đầu, biểu cảm khá nghiêm túc, " cũng , tóm qua."

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Anh rõ ràng là sức mà chỗ phát tiết!

 

"Rất thoải mái."

 

Lận Trầm Sơn tới lui chỉ lặp câu .

 

Anh bao giờ thoải mái như , trong đại não dường như tiêm t.h.u.ố.c an thần, nhưng cơ thể từng chút một kích hoạt.

 

Trái tim vốn luôn trống rỗng nay tràn ngập ấm và sự ngọt ngào khó tả.

 

Dẫn đường nghiến răng nghiến lợi, "Câm miệng."

 

Ai mà là thoải mái chứ!

 

Bản đồ tinh thần vốn đầy khói s.ú.n.g và mùi khét nay khôi phục khí trong lành mát mẻ, rắn đen lớn đuổi theo chú chim béo nhỏ, dập dờn đến mức xoắn thành hình bánh quẩy .

 

" kiềm chế ." Lận Trầm Sơn ghé eo nhỏ của cô, giọng khàn đặc thôi, "Sức khỏe cô ."

 

"Anh chê ."

 

Thời Nguyệt lườm , bỗng dưng nhớ tới những lời Giang Bối Ni thốt hồi đó.

 

Anh khẽ , l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc rung động, ôm lòng, đôi môi mỏng cọ xát lớp thịt bên má cô, "Không , thích."

 

Thời Nguyệt đờ một lúc, vì hầu như bao giờ thấy .

 

Cô đẩy mặt , hai tay nhào nặn má , "Cười cái nữa xem ——"

 

Mấy chữ va chạm đến vỡ vụn, đó chỉ còn tiếng hừ hừ.

 

Đợi đến khi sự hoang đường kết thúc, chiến hạm trở về đại bộ đội.

 

Đợt sóng sâu bọ quy mô lớn đ.á.n.h tan, còn chính là cuộc chiến trường kỳ, đối với lính gác mà , đây cũng là một thử thách lớn.

 

, bọn họ dẫn đường ở đây.

 

Những dẫn đường cứu về từ hạm đội của Trung tướng Lưu trải qua kinh hãi, sự khai thông của Thạch Dao, cũng sẵn lòng khơi thông cho lính gác.

 

Cộng thêm Thạch Dao như "mở h.a.c.k", thể khơi thông tập thể, vì giải tỏa một nỗi lo lưng cho lính gác, tất cả đều phát huy sức sát thương lớn nhất.

 

Sau khi nhiệt kết hợp của Thời Nguyệt qua, phía Thạch Dao liên lạc với cô.

 

 

Loading...