MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1634
Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:43:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn đưa tay, đầu ngón tay vê nhẹ vành tai cô, thấp giọng : “Ăn , ?”
... Tiểu béo điểu “chiu chiu” gọi một tiếng, lủi mất tiêu.
Hắc xà lướt một cái, quấn lên hướng dẫn.
Cảm giác mát lạnh khiến hướng dẫn rùng một cái, cô bước tới một bước, ôm chầm lấy lính gác: “Anh bảo, nó, chỗ khác!”
Lận Trầm Sơn ôm trọn cô lòng, hỏi: “Tại ?”
Trong lòng , cô phát một tiếng rên rỉ gấp gáp, giọng chút mơ hồ rõ: “Cái đuôi của đang gì thế...”
Lính gác kêu đau, lòng bàn tay vuốt ve gáy cô, thái độ cực kỳ nghiêm túc, nhưng giọng càng thêm khàn đục: “Nguyệt Nguyệt, đuôi.”
Sau đó, hướng dẫn đang run rẩy trong lòng bỗng nhiên dùng sức túm lấy chiếc đuôi rắn đang loạn bên trong đùi , há miệng c.ắ.n một cái.
Thân rắn rung động dữ dội, vì đau, mà là vì —— hưng phấn.
Tay cô bỗng hẫng một cái, thể tinh thần của biến mất.
Cô nghiến răng ngẩng đầu, sâu một đôi mắt đen đang cuồn cuộn d.ụ.c vọng.
Lính gác chậm rãi nhưng vững chãi bế cô lên, ép lên bức tường bên cạnh, thậm chí tốn thời gian để di chuyển trận địa.
“Nguyệt Nguyệt, đuôi đau, cần em an ủi.”
Hướng dẫn trả lời bằng đúng lời : “... Anh gì đuôi?!”
Lính gác s.ú.n.g lên nòng, mở mắt dối: “Bây giờ .”
——
Thủ Đô Tinh truyền đến mệnh lệnh, trực tiếp thăng cho Lận Trầm Sơn liên tiếp hai cấp, còn bảo buông bỏ công việc đang để trở về tham gia lễ trao quân hàm và tiệc mừng công, coi như chính thức đẩy công chúng.
Nói trắng là thực hiện nghi thức “tạo thần” giống như Lận Hoán Đông năm đó.
rõ ràng, ngoài việc đó , Nữ vương và phía Tháp đều tính toán khác, bởi vì họ cũng triệu hồi cả Thời Nguyệt về, bảo cô và Lận Trầm Sơn đăng ký kết hôn, chính thức trở thành bạn đời.
Gần như cho Thời Nguyệt thời gian chuẩn , bữa sáng ngày hôm , cô Lận Trầm Sơn đưa lên một con tàu sân bay chiến đấu.
Từ nửa tháng , con tàu lấy lý do vận chuyển vật tư quân nhu để đến đóng quân tại đây, giờ đây về, vặn đưa về cùng.
Lận Trầm Sơn dắt Thời Nguyệt về phía phòng nghỉ mà hạm trưởng sắp xếp, khi thấy mấy bóng dáng quen thuộc , sắc mặt lập tức lạnh vài phần.
“Nguyệt Nguyệt, tớ xin nghỉ !” Nữ lính gác vẫy tay với Thời Nguyệt.
Thời Nguyệt lập tức hất tay Lận Trầm Sơn , về phía đó: “Tốt quá .”
Không chỉ Văn Văn, mà cả Tòng Lâm, Phong Nguyên và Joel cũng đều ở đây.
Không đợi Thời Nguyệt hỏi, bọn họ chủ động khai báo —— là đích Lận Hoán Đông phê chuẩn cho bọn họ nghỉ phép.
Vừa thấy lời , khóe miệng Lận Trầm Sơn khẽ giật một cái, mấy tên lính gác đang chủ động tiết lộ tin tức , vẻ u ám nét mặt càng thêm rõ rệt.
Hắn quá hiểu rõ những tâm tư xa của đám lính gác .
Chương 601 Hướng dẫn xanh 31 - Thật nhiều ống kính
“Nguyệt Nguyệt, tớ tết tóc cho nhé.”
“Được nha.”
Thời Nguyệt trực tiếp xuống bên cạnh Văn Văn, ngoan ngoãn đặt hai tay lên đầu gối.
Vốn dĩ Joel và những khác đang tụ tập một chỗ, khi hướng dẫn xuất hiện, thể tinh thần của bọn họ liền thong dong phục chân Thời Nguyệt, thậm chí con sư t.ử nhỏ còn thu nhỏ kích thước, nhảy tót lên đầu gối cô.
Lận Trầm Sơn mặt đen xì cách ly bên ngoài, trông vô cùng lạc lõng.
Thời Nguyệt ôm sư t.ử nhỏ, vuốt ve bờm của nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1634.html.]
Sư t.ử nhỏ ngoan ngoãn giữ nguyên tư thế, mặc cho hướng dẫn “giở trò” .
Bất thình lình, nó đối mắt với con rắn đen nhỏ cổ tay cô.
Do dự hai giây, nó đầu sang một bên, nhưng cọ cọ cổ tay hướng dẫn.
Không , nó chỉ là một con sư t.ử nhỏ vô hại mà thôi.
Hắc xà nhỏ: “Xì!”
Sư t.ử nhỏ run lẩy bẩy: “...”
Hướng dẫn ôm lấy nó để trấn an, bóp bóp hắc xà nhỏ như một lời cảnh cáo.
Hắc xà nhỏ: “...”
“Tớ thấy nên tết cao một chút, trông sẽ tinh thần hơn.” Phong Nguyên đưa một ý kiến cho Văn Văn.
Văn Văn chút chắc chắn: “Vậy ? tớ chỉ tết thấp thôi.”
Phong Nguyên: “Để tớ, tớ học qua.”
Văn Văn lập tức phản ứng : “...” thấy chính là so bì với thì !
Tuy nhiên Phong Nguyên còn kịp tay, Tòng Lâm đột ngột lên tiếng: “Tớ thấy tết hai bên mới , để tớ cho.”
Thời Nguyệt tò mò đầu: “Tòng Lâm cũng tết tóc ?”
Ánh mắt Tòng Lâm lóe lên, gật đầu.
Anh thấy Văn Văn tết tóc, các bước đều ghi nhớ, dễ dàng.
Cho nên, cũng coi như là nhỉ?
Thời Nguyệt sang Joel, hỏi: “Vậy ?”
Joel ngờ cô đột ngột điểm danh , nhưng vẫn gật đầu: “Không khó.”
Thực tế, bao giờ tết tóc.
đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của hướng dẫn, cảm thấy bản dường như lợi hại, thế là cũng chẳng buồn giải thích nữa.
Cuối cùng Thời Nguyệt mới dời tầm mắt sang Lận Trầm Sơn: “Lận Trầm Sơn, cũng ?”
Lận Trầm Sơn cái thá gì, đôi mắt đen của định định cô, thản nhiên gật đầu.
“Vậy...” Hướng dẫn chậm rãi mở miệng, ánh mắt lướt qua gương mặt của đám lính gác.
Tim Lận Trầm Sơn thắt một cái, lông tơ dựng hết cả lên, giống như nhiều năm về khi còn nhỏ, đang thả hồn lớp thì thầy giáo bỗng nhiên bắt đầu gọi tên học sinh trả lời câu hỏi.
Sự hoảng hốt lúc của rõ ràng khác gì khi đó, thậm chí còn chột hơn.
“... Thôi thì để Văn Văn tết cho tớ .” Hướng dẫn chỉ thiếu điều thẳng chữ “Tớ tin tưởng tay nghề của đám lính gác nam các ” lên mặt.
Thế là, ngoại trừ Phong Nguyên , ba lính gác nam đều vô hình trung thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, cùng lúc đó, lòng hiếu thắng của lính gác cũng bùng nổ.
Văn Văn cảm thấy đôi bàn tay đang túm tóc hướng dẫn của dường như sắp mấy ánh mắt thiêu cháy đến nơi.
Cô nhận đám lính gác lẽ đang học lén, thế là cô nghiêng , cố gắng dùng cơ thể che chắn tầm mắt của bọn họ.
Hừ, đùa gì , đây là bí kíp độc môn của cô đấy.
Trước đây cô chỉ tự tết lung tung cho vui, ngờ cuối cùng thể tết tóc cho Nguyệt Nguyệt.
Ở cửa phòng, một bóng thoáng qua.