MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1641
Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:43:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khẩu pháo quang束 b.ắ.n bay Trần Đức ngoài, xoay đ.á.n.h với lũ Trùng tộc, động tác đơn giản thô bạo.
Trần Đức cuối cùng gần như còn sức lực để phản kháng, Văn Văn đ.á.n.h gục xuống đất.
Trong mắt Thời Nguyệt, giống như tự chủ động từ bỏ sự kháng cự hơn, đôi mắt kép màu xanh lục vẫn định định về hướng của cô, vô những con mắt nhỏ li ti hình tổ ong nhấp nháy, trông vô cùng quái dị.
Văn Văn giơ tay b.ắ.n một phát s.ú.n.g sang bên cạnh, một dải băng rôn nền đen từ cao rơi xuống, vặn che khuất tầm mắt của Thời Nguyệt.
Thời Nguyệt thấy tiếng cơ thể chia cắt, đợi khi cô nữa, chỉ còn thấy Văn Văn sải bước về phía .
Phía cô xa là ngọn lửa đang cháy xèo xèo.
Văn Văn vận động tay chân, : “Tớ sợ vẫn còn thể gây chuyện nên trực tiếp thiêu rụi luôn.”
cô Thời Nguyệt cứ chằm chằm cảnh tượng kinh tởm đó: “Nguyệt Nguyệt, chúng rời khỏi đây .”
Thời Nguyệt chỉ liếc một cái gật đầu: “Được.”
Hai còn kịp lên chiếc tàu chiến nhỏ thì thấy chiếc cơ giáp màu đen khi giải quyết xong lũ Trùng tộc cũng đổ rầm xuống đất, phát một tiếng vang kinh thiên động địa.
Thời Nguyệt bịt tai , còn Văn Văn thì chiếc cơ giáp với vẻ xót xa: “Suỵt... Đừng hỏng là .”
Giây tiếp theo, cảm nhận sự biến động tinh thần của lính gác trong khoang cơ giáp, cô khẽ thốt lên: “Là Phượng Trạch Hoa ?”
Cơ giáp màu đen sử dụng nhiều sức mạnh tinh thần, hơn nữa thể tinh thần cũng ở bên cạnh, cho nên nãy cô để ý đến .
Không ngờ thế mà là Phượng Trạch Hoa chạy tới đây!
Lính gác và thể tinh thần rời xa như , tác chiến độc lập, là chuyện dễ dàng gì.
Văn Văn dậy kiểm tra, Thời Nguyệt cũng theo leo ngoài, trong lòng thầm thở dài, tay ngắn chân ngắn đúng là phiền phức quá , thật lái cơ giáp mà.
Chiếc cơ giáp đen tuyền cao mười mét, mỗi một tấc đều chế tạo tỉ mỉ, lúc phần khớp gối đang bốc lên khói trắng.
Vừa nãy lẽ là vì chỗ hư hại, Phượng Trạch Hoa điều khiển cơ giáp kịp phản ứng nên mới mất thăng bằng ngã xuống.
Văn Văn còn đang kinh ngạc cấu tạo mới toanh và v.ũ k.h.í phân hóa ở hai cánh tay của chiếc cơ giáp thì hướng dẫn tới phần bụng của cơ giáp, vị trí khoang lái.
Thời Nguyệt thậm chí còn trèo lên nghiên cứu một chút, nhưng cô mới chạm cơ giáp, cánh tay máy khổng lồ vươn tới lưng cô, xách cô lên đặt sang một bên.
Trong tiếng rắc rắc, chiếc cơ giáp dậy từ mặt đất một nữa, còn truyền một giọng nam thanh lãnh: “Tiểu thư hướng dẫn, ai với cô là đừng hiếu kỳ quá mức ?”
Văn Văn hồn , về bên cạnh Thời Nguyệt, một tay ôm chầm lấy cô.
Vị hướng dẫn gan to quá , chỉ cần lơ là một chút là cô thể chạy mất.
Cô trông chừng cho kỹ mới .
Thời Nguyệt ngẩng đầu cơ giáp, ánh mắt vài phần tiếc nuối.
Cô còn tưởng bên trong ngã cho ngốc luôn , để cô thể hôi của một chút gì đó.
Giờ xem vẫn còn chán.
Phượng Trạch Hoa khuôn mặt phóng đại màn hình, thấy rõ mồn một vẻ mặt của cô.
Hóa cô căn bản tới quan tâm , chỉ là tò mò với chiếc cơ giáp thôi.
Sau hai tiếng “bíp bíp”, cửa khoang lái của cơ giáp mở , cánh tay máy cũng vươn tới mặt Thời Nguyệt, mang theo tư thế mời gọi.
“Lên đây.”
Khoang cơ giáp cùng lắm cũng chỉ chứa hai , Phượng Trạch Hoa đây là để Thời Nguyệt cùng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1641.html.]
Văn Văn lập tức căng thẳng, kéo c.h.ặ.t Thời Nguyệt.
Thời Nguyệt lắc đầu từ chối: “Không lên.”
Cô sang Văn Văn: “Chúng thôi.”
Phượng Trạch Hoa mất mặt nhưng cũng hề tức giận.
Sau khi chiếc tàu chiến nhỏ rời , cơ giáp màu đen cũng bay v.út lên từ chỗ cũ, tiếp tục chiến đấu.
Màng bảo vệ trở nên rách nát như cái sàng, Trùng tộc nhanh ch.óng rơi xuống khắp thành phố, khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề nhất là cảng hàng .
Lính gác từ các ngả ngừng điều động tới, chiến lực nhanh ch.óng bổ sung, đủ loại v.ũ k.h.í laser phiên lên trận, màng bảo vệ dường như cũng tăng cường, một lỗ hổng vá .
Thời Nguyệt coi như mở mang tầm mắt.
Vì sử dụng sức mạnh tinh thần quá mức, một lính gác xuất hiện tình trạng bạo động tinh thần, khi mất hết lý trí thì xuất hiện hành vi hại khác, gia tăng thêm nỗi hoảng loạn của dân.
Hầu như tất cả hướng dẫn đều đang ở trong Tháp, lúc thể kịp thời chạy tới đây ?
“Đã gửi yêu cầu lên Tháp, bọn họ sẽ phái hướng dẫn tới!”
“Yêu cầu , yêu cầu !”
“Sắp tới nơi !”
Lính gác ở Thủ Đô Tinh lẽ là đầu tiên gặp tình huống cần hướng dẫn gấp gáp như thế , hậu cần loạn thành một đoàn, hết đến khác thúc giục hướng dẫn mau ch.óng tới.
bây giờ Trùng tộc đang rơi vãi khắp thành phố, hướng dẫn nguy hiểm bao nhiêu, phía Tháp thế mà bắt đầu trì hoãn, đề nghị để đội ngũ hướng dẫn của Quân đoàn Tinh Huy giúp đỡ .
“Cái đm nhà nó chứ, lúc là lúc nào !”
“Hướng dẫn của Quân đoàn Tinh Huy đều đặt hết , ai mà gọi cho ?”
“Không chứ, hướng dẫn của Lận Trầm Sơn là cấp A ? Cô đang ở ?”
“ , tìm cô mau!”
“Vừa nãy cô ở một chiếc tàu chiến, đang ở cùng với khế ước của !”
“Phát thanh hệ thống , bảo cô qua đây!!”
Thế là loa phát thanh hệ thống của tất cả các tàu chiến đều truyền đến lời nhắc nhở yêu cầu Thời Nguyệt mau ch.óng di chuyển tới một vị trí nào đó, mà Lận Trầm Sơn khỏi nhíu mày.
Hắn lên tiếng trả lời trong kênh liên lạc chung: “Cô là hướng dẫn của , các tư cách lệnh cho cô việc.”
Giọng lạnh lẽo, cộng với hành động hắc xà lớn bỗng nhiên phát cuồng quật ngã một đám sâu bọ, trấn nhiễu ít .
Hệ thống truyền tới một câu của đối phương: “Xin .”
Tiếp theo, giọng trong trẻo của hướng dẫn cũng truyền : “ sẽ qua đó.”
Cũng là ảo giác của lính gác , khoảnh khắc bỗng nhiên thấy giọng của hướng dẫn, thế mà thấy vô cùng êm tai, khiến những dây thần kinh đang căng như dây đàn cũng dịu .
Giống như là thanh lọc tinh thần .
Không đúng!
Đây chính là thanh lọc tinh thần!
Chỉ là sức mạnh tinh thần của hướng dẫn khống chế vô cùng tinh vi và chuẩn xác, suýt chút nữa khiến bọn họ thể nhận , nhưng bọn họ ở bên cạnh hướng dẫn ít thời gian, cho nên nhạy cảm hơn với sức mạnh tinh thần của hướng dẫn.
Đây rõ ràng chính là thanh lọc tinh thần tập thể!