MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1650

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:49:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tất nhiên, một cách khó thì hiện tại cô chẳng khác nào đang giam lỏng.

 

“Tạch tạch...”

 

Tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ phía .

 

Thời Nguyệt ngẩng đầu lên, đồng thời vài lính gác chắn mặt cô, phòng chằm chằm những lính gác đang tới.

 

Cô mỉm lên tiếng: “Là lính gác của .”

 

Sau khi lời giải thích của cô, ánh mắt của lính gác đội hộ vệ đều chút kinh ngạc, còn một loại phức tạp nên lời.

 

Tuổi của cô còn nhỏ, trông chỉ giống như một dẫn đường nhỏ hiểu sự đời, kiêu ngạo tùy tính, mà cô sở hữu tinh thần lực cấp SSS.

 

Câu của cô ít nhiều mang theo ý nghĩa khoe khoang.

 

Đối với lính gác mà , một câu tùy ý như của dẫn đường thể kích thích khiến tâm triều của họ dâng trào, nhiệt huyết sôi sục.

 

Kể từ khi cấp bậc của cô công bố, tất cả lính gác đều đỏ mắt ghen tị với lính gác của cô, những khế ước với cô.

 

cũng chỉ thể đỏ mắt, bởi vì mấy lính gác đó, là lính gác bình thường nào cũng thể dây .

 

Hiện tại đế quốc hai lính gác cấp SSS, một ở biên phòng, một ở thủ đô tinh.

 

Lận Trầm Sơn ở thủ đô tinh là sự tồn tại vô địch, chỉ riêng áp lực về cấp bậc, ngay cả tiểu hoàng t.ử ở đây cũng đều cúi đầu.

 

Lận Trầm Sơn giữa đám đông lính gác, khóa c.h.ặ.t ánh mắt lên vị dẫn đường kiều diễm, trái tim luôn treo lơ lửng nơi cổ họng cuối cùng cũng trở về vị trí cũ.

 

đập thình thịch từng nhịp, càng lúc càng dữ dội hơn.

 

Cùng lúc đó, Thời Nguyệt cảm thấy cổ lạnh lẽo, một thở quen thuộc bao bọc lấy cô.

 

Trên sợi dây chuyền ngọc trai, con rắn đen nhỏ quấn quanh, như một vật trang trí bí ẩn.

 

Thời Nguyệt đưa tay đẩy lính gác đang chắn mặt : “Lận Trầm Sơn, chạy đây?”

 

Lận Trầm Sơn thu liễm khí trường quanh , trở nên vô hại và bình tĩnh.

 

Đội hộ vệ vẫn lui , vẫn sững một bên, hề thả lỏng cảnh giác.

 

“Em muộn .” Lận Trầm Sơn cũng đợi Thời Nguyệt tới, tự sải bước tiến gần.

 

“Ừm, em trang điểm tốn nhiều thời gian quá.” Thời Nguyệt úp mở đáp.

 

Lận Trầm Sơn lúc mới đặt ánh mắt lên mặt cô, tỉ mỉ quan sát lớp trang điểm của cô.

 

Cô xoay mặt qua trái qua , hỏi: “Phấn dày quá, em còn quen lắm, trắng quá ?”

 

Lận Trầm Sơn giơ tay định chạm mặt cô, lính gác bên cạnh đưa tay ngăn : “Xin đừng động tay động chân.”

 

Thời Nguyệt: “...”

 

Cô cũng đồ cổ dễ vỡ gì.

 

Lận Trầm Sơn liếc lính gác lên tiếng, mất kiên nhẫn nhíu mày.

 

Giây tiếp theo, lính gác cảm nhận một áp lực ập đến trực diện, ngay lập tức sững tại chỗ, căn bản thể cử động nữa.

 

Họ hiểu rõ nếu hành động thiếu suy nghĩ, chừng đồ cảnh tinh thần sẽ nghiền nát trực tiếp.

 

Đầu ngón tay của Lận Trầm Sơn khẽ chạm trán Thời Nguyệt, quẹt một cái, : “Em vốn dĩ trắng .”

 

Thời Nguyệt nắm lấy tay : “Anh đừng quẹt mà.”

 

Phía Lận Trầm Sơn, Joel, Tòng Lâm, Phong Nguyên và Văn Văn đều nối gót tới.

 

Thời Nguyệt nghiêng đầu vẫy tay với họ, mặt lộ nụ .

 

Xem đều mấy thích nghi với cuộc sống ở đây, ai nấy đều quầng thâm mắt.

 

“Nguyệt Nguyệt, đến .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1650.html.]

Văn Văn những lính gác bên cạnh Thời Nguyệt, cứng nhắc nhếch môi.

 

Đội hình hộ vệ , thể sánh ngang với của tiểu hoàng t.ử .

 

Nguyệt Nguyệt là dẫn đường cấp SSS mà, còn bao nhiêu đang thèm .

 

“Ừm ừm, đến lâu ? Có gì ăn ?” Câu hỏi phía mới là điều Thời Nguyệt quan tâm.

 

Ở quân đoàn 1 cô còn ăn một ít thức ăn, khi trở Tháp, để ngăn chặn hãm hại cô qua thức ăn, Tháp chỉ cung cấp dung dịch dinh dưỡng cho cô.

 

Cô thậm chí còn chạm trái cây, mỗi ngày đều uống dung dịch dinh dưỡng.

 

Dạ dày của cô sắp teo .

 

“Có một ít bánh ngọt, nhưng mà...” Lời của Văn Văn chỉ một nửa, nỡ ánh mắt thất vọng của dẫn đường.

 

Joel : “Em ăn.”

 

Tòng Lâm giải thích rằng: “Những chiếc bánh đó bày ngoài một thời gian , dày của Nguyệt Nguyệt , nhất đừng nên thử bừa bãi.”

 

Thời Nguyệt chỉ thể thở dài.

 

Cô ngẩng đầu Lận Trầm Sơn, những khác, bỗng cảm thấy như một lùn lạc vương quốc khổng lồ.

 

Rõ ràng là đang giày cao gót mà, hầy...

 

“Mọi cao lên nữa ?” Cô nhịn lầm bầm một câu.

 

Joel cúi đầu cô, giọng mang theo vài phần ý : “Chỉ vài ngày gặp thôi, ngay cả chúng cao bao nhiêu em cũng nhớ ?”

 

Văn Văn bổ sung: “Lận Trầm Sơn hình như cao lên một chút.”

 

Thời Nguyệt Lận Trầm Sơn, so sánh một chút, chẳng điều gì.

 

Tâm trạng Lận Trầm Sơn khá thả lỏng, giơ tay bóp bóp mái tóc b.úi lên của cô: “Em trông cũng cao lên .”

 

Thời Nguyệt cảm thấy thật còn gì để .

 

Phong Nguyên đúng lúc lấy một chiếc vỏ gói nhỏ màu cam từ trong túi, đưa cho Thời Nguyệt: “Chỗ kẹo cam, Nguyệt Nguyệt, em thử .”

 

Trong nháy mắt, ánh mắt của tất cả lính gác đều tập trung viên kẹo nhỏ bé đó, hiếm khi biểu cảm thống nhất đến .

 

Cười lạnh.

 

lúc , họ cũng chỉ thể ôm hận Phong Nguyên ghi điểm.

 

“Được!”

 

Vị dẫn đường thấy , ánh mắt vốn đang ảm đạm quả nhiên sáng lên vài phần.

 

Miệng cô nhạt đến mức ăn gì cũng thấy vị, viên kẹo ngậm trong miệng, chua chua ngọt ngọt, đúng là cứu mạng cô mà.

 

“Phong Nguyên, lấy ở thế?”

 

“Thấy ở phố nên mua thôi, nếm thử vị , cảm thấy em sẽ thích, còn một hũ nữa, lát nữa sẽ đưa cho em.”

 

“Được~ Cảm ơn nha Phong Nguyên.”

 

Phong Nguyên mỉm cô: “Nguyệt Nguyệt thích là .”

 

Tòng Lâm liếc một cái, trong lòng thầm ghi nhớ.

 

Hôm đó ở phố, Phong Nguyên đột nhiên chạy cửa hàng, hóa là lén mua cái .

 

Lận Trầm Sơn lấy tờ giấy gói từ tay Thời Nguyệt, nắm lấy tay cô, trực tiếp kéo cô : “Vào thôi.”

 

Lính gác của đội hộ vệ cuối cùng dừng ở cửa.

 

——

 

“Đến .”

 

 

Loading...