MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1652

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:49:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh đèn trắng lạnh của đèn chùm pha lê rơi xuống đuôi mắt và đầu mày sắc sảo của Lận Trầm Sơn, càng cho đôi mắt đen thêm sâu thẳm.

 

Con rắn đen nhỏ quấn quanh đầu ngón tay của dẫn đường, vành tai Lận Trầm Sơn nóng lên, ánh mắt dán xuống sàn nhà, nửa ngày thể tập trung.

 

Anh chỉ là quá nhạy cảm, những phản ứng là thứ thể kiểm soát .

 

“Không lạnh ?” Joel đột nhiên con rắn đen nhỏ cổ Thời Nguyệt hỏi: “Không hợp với váy của em.”

 

Con rắn đen thui, sắp che mất ánh hào quang vốn của ngọc trai , thể ở chỗ nào chứ.

 

Mấu chốt là vị dẫn đường hình như chẳng hề bài xích con rắn đen nhỏ chút nào.

 

Joel xong, con rắn đen nhỏ còn vẻ đắc ý liếc một cái, đó lười biếng quấn trở sợi dây chuyền ngọc trai.

 

“Không hợp thì hợp thôi, em còn đang cái váy ngay lập tức đây.” Thời Nguyệt lầm bầm.

 

thế, cái váy đúng là quá bất tiện.” Văn Văn giúp nâng tà váy lên một chút: “Hay là tìm chỗ nào đó một lát?”

 

Thời Nguyệt lắc đầu, nơi chắc cô cũng lâu.

 

Chẳng mấy chốc, phục vụ mang nước trái cây đến mặt cô.

 

Thời Nguyệt bưng ly nước nho màu tím tỏa hương thơm ngọt ngào, đảo mắt một vòng, ánh mắt lướt qua khuôn mặt của mấy lính gác mặt, cuối cùng dứt khoát đặt ly xuống chiếc bàn bên cạnh.

 

Joel khẩy một tiếng, đôi mắt xanh hiện lên tia : “Đừng giả vờ nữa, uống một chút cũng chẳng .”

 

Thời Nguyệt: “Em thích uống cái .”

 

Vì lời rõ ràng trái lương tâm của cô, khí giữa mấy lính gác bất ngờ trở nên hòa hoãn.

 

Văn Văn hợp tác: “, Nguyệt Nguyệt thích uống, là chúng ép em uống.”

 

Lận Trầm Sơn trực tiếp đưa ly trở mặt cô: “Muốn ăn uống đến thế ?”

 

Thời Nguyệt: “...”

 

Vậy lúc nãy khi cô uống, họ biểu cảm đó?

 

“Chỉ là thèm thôi.” Cô xong, giữ ý tứ cầm chiếc ly, nhấp một ngụm nhỏ.

 

Chua chua ngọt ngọt, kích thích vị giác, thoải mái đến mức khiến cô nheo mắt .

 

Lận Trầm Sơn biểu cảm nhỏ nhắn của cô, chút tò mò, nắm lấy tay cô, nếm thử vị nước nho ngay tại chiếc ly.

 

Ngay lập tức nhíu mày, cái thứ gì thế , uống xong miệng vị chát...

 

“Không ngon ?” Thời Nguyệt hỏi.

 

Lận Trầm Sơn vẫn nhíu mày: “...Ngon.”

 

Có lẽ là do đây sống quá thô kệch, tạm thời vẫn cảm nhận cái của nước trái cây.

 

“Chậc.” Văn Văn mà đỏ mắt, đầu sang một bên, mắt thấy tâm phiền.

 

Phong Nguyên thử giơ tay: “Nguyệt Nguyệt, ...” nếm thử vị nước nho.

 

Lời của còn hết, cảm nhận cái c.h.ế.t ch.óc của Lận Trầm Sơn.

 

Tòng Lâm và Joel thì khích lệ , hiệu hết câu.

 

“Muốn gì?” Vị dẫn đường tò mò hỏi.

 

Phong Nguyên khó khăn nuốt những lời phía , mỉm lắc đầu: “Không gì.”

 

Tòng Lâm và Joel tự mở miệng, nếu mở miệng, chẳng sẽ một chịu đựng cơn thịnh nộ khi khiêu khích Lận Trầm Sơn ?

 

Thế là mấy lính gác rơi im lặng kỳ quái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1652.html.]

 

Thiết đầu cuối của Thời Nguyệt lóe sáng, cô vài cái.

 

“Ai?” Lận Trầm Sơn hỏi.

 

“Em thể bí mật nhỏ của riêng ?”

 

Lận Trầm Sơn chằm chằm: “Bí mật nhỏ? Em nhận thêm khế ước mới?”

 

Cái nồi ụp xuống, Thời Nguyệt lúc đó xây xẩm mặt mày: “Em ?”

 

Khi những khác qua, cô ưỡn n.g.ự.c : “Em việc chính sự.”

 

Nói xong, cô gửi một tin nhắn nhóm nhỏ.

 

Tối nay ở đây tập kích.

 

Mấy lính gác xong, biểu cảm đều đổi gì lớn.

 

Ninh Ngọc cấp S còn từng chịu vô tập kích, huống chi là Thời Nguyệt với tư cách là dẫn đường cấp SSS, sự quý giá và hiếm của cô đủ để khiến nhiều thế lực thèm .

 

Người của đế quốc cô cũng nhiều, nhưng cân nhắc rủi ro gánh chịu khi sở hữu cô.

 

Tối nay Thời Nguyệt thể đến tham gia buổi tiệc , một là đế quốc coi là vốn liếng để khoe khoang, hai là tự nhiên dùng mồi nhử, dẫn dụ những thế lực ý đồ đang lẩn trốn ở thủ đô tinh.

 

“Uống hết nước trái cây , theo về.”

 

Lận Trầm Sơn .

 

“Về ? Em về Tháp ?”

 

“Anh yên tâm, em vẫn nên ở bên cạnh thì hơn.”

 

Joel gật đầu tán thành: “Phòng thủ của Tháp thì thật, nhưng ai bên trong ý đồ gì chứ.”

 

“Được.” Thời Nguyệt chút khó xử: “Vậy tối nay chắc chắn đ.á.n.h .”

 

dứt lời bao lâu, sảnh tiệc đột nhiên xảy hỗn loạn, một dẫn đường bỗng nhiên ngã xuống, co giật, cũng là phát bệnh trúng độc.

 

Mọi đều vây quanh xem xét, đội ngũ y tế cũng xông lúc .

 

hộp y tế mở , tiếng vang lên là tiếng s.ú.n.g!

 

Trong khoảnh khắc đó, cái gọi là đội ngũ y tế khóa c.h.ặ.t vị trí của Thời Nguyệt, lao về phía cô, v.ũ k.h.í trong tay cũng quét b.ắ.n bừa bãi tất cả mặt tại hiện trường!

 

“Mang Thời Nguyệt ! Không mang thì g.i.ế.c luôn!”

 

Thời Nguyệt cảm thấy thật còn gì để .

 

thấy cảnh tượng kịch liệt đó, bởi vì vài bóng chắn phía cô.

 

Lính gác của quân đoàn Tinh Huy từ góc nào xông , bắt đầu đấu s.ú.n.g với bọn cướp.

 

Thời Nguyệt thở dài một tiếng, chậm rãi uống hết chút nước nho cuối cùng, chú chim béo nhỏ vốn cảm giác tồn tại từ lưng cô bay , bay lên vòm trần xuống từng cảnh tượng đang diễn trong sảnh tiệc.

 

Có lẽ Phượng Trạch Hoa cũng ngờ tới, đám lính đ.á.n.h thuê trực tiếp xuất hiện ở sảnh tiệc, chỗ đủ cho lính gác tung hoành, sơ sẩy một chút là sẽ sụp đổ.

 

Trên đầu thấp thoáng bụi trắng rơi xuống, đội hộ vệ của Thời Nguyệt lập tức chạy đến bên cạnh cô, hộ tống cô rời .

 

Lận Trầm Sơn nắm lấy tay cô.

 

“Đi thôi.”

 

Lính gác của đội hộ vệ thấy , vội vàng theo, nhắc nhở: “Dẫn đường Thời bây giờ lập tức Tháp, nơi đó mới là an nhất.”

 

Chỗ cách Tháp xa, khi ngoài họ dặn dò, nếu hiện trường xảy hỗn loạn, lập tức sơ tán theo lối đặc biệt.

 

 

Loading...