"Ừm."
Lận Trầm Sơn tới bên cạnh cô, cầm lấy một cây măng đưa cho gấu trúc lớn.
Gấu trúc lớn run rẩy cầm lấy: "Bẹp bẹp..."
"Có chữa lành ?" Thời Nguyệt hỏi.
Lận Trầm Sơn nhếch khóe miệng: "Ừm, khá thú vị."
Gấu trúc lớn nhắm mắt, nhanh ch.óng nhai bẹp bẹp.
Tim Thời Nguyệt đập thình thịch một cái, một dự cảm lành, thầm nghĩ hôm nay thời gian dành cho quá ít .
Thế là cô khôn ngoan đặt hết măng xuống: "Khụ khụ, chúng về nghiên cứu thực đơn , để nó tự ăn."
Lận Trầm Sơn gật đầu, vẫn nhếch môi, nhặt hai cây măng lên: "Yêm Đốc Tiên chắc là cần măng nhỉ, mang một ít về."
Thời Nguyệt: "... Vâng."
Cô gật đầu, : "Không thích thì thể ."
Trông đáng sợ quá.
Lận Trầm Sơn càng thêm sủng ái hơn một chút: "Làm mà thích chứ."
Thời Nguyệt: "..." Càng đáng sợ hơn .
Sau khi hai rời , gấu trúc lớn bẹp xuống sàn nhà, đó biến mất thấy tăm .
Tiểu Yêu chậm chạp bước , chân tay vẫn còn bủn rủn.
Thời Nguyệt đang thì thắt lưng nặng trĩu, cô cúi đầu , quả nhiên thấy con hắc xà đang quấn quýt .
Vẻ mặt oán khí nặng.
Chẳng chỉ là trồng một rừng trúc ? Chẳng chỉ cho gấu trúc lớn ăn mấy thôi ?
"Lận Trầm Sơn, nặng quá..."
Lận Trầm Sơn sang: "Làm mà nặng chứ? Nó từng ăn đồ ăn, cũng ai cho nó ăn măng trúc cả."
Hắc xà: "Xì~"
Thời Nguyệt: "..."
Cô nhếch môi : "Nếu em thấy chuột, em bắt cho nó mấy con nhé?"
Lận Trầm Sơn dừng bước, cúi đầu cô: "Cái nó là chuột ?"
Nhận thấy tâm trạng đang lên, Thời Nguyệt giơ tay ôm lấy gáy , hôn mạnh lên môi .
Sau một lúc ngẩn ngơ, chuyển từ động sang chủ động, sớm quên mất đang so đo chuyện gì.
Chiêu Thời Nguyệt dùng nào cũng hiệu quả.
Ở góc độ cô thấy, Lận Trầm Sơn khẽ mở mắt , xẹt qua tia sáng, giống như đạt ý đồ bế hướng dẫn viên lên, chuyển địa điểm chiến đấu.
Chiêu cũng dùng nào cũng hiệu quả.
Yêm Đốc Tiên là thời gian để , tối nay chỉ dịch dinh dưỡng thôi.
Chương 615 Ngoại truyện 01: Anh trai
Thời Nguyệt vốn dĩ thích náo nhiệt, nhưng một khi cô quen với sự náo nhiệt đó thì cô sẽ lún sâu trong đó, khó lòng dứt .
Trở về gian, cô tiếng hệ thống xanh ríu rít bên tai mà vẫn còn bàng hoàng.
So với sự phấn khích của đối phương, cô bình tĩnh, trái tim giống như khoét rỗng, khó để lấp đầy trở .
Hồi lâu cô mới lên tiếng hỏi: "Kết thúc ?"
" , Nguyệt Nguyệt, chúng thể hủy liên kết , sẽ đưa cô về thế giới ban đầu." Hệ thống xanh đung đưa hai chiếc lá, thông báo tin vui cho cô.
Thời Nguyệt chiếc lá xanh mướt của hệ thống mới nhớ còn chuyện nồng độ xanh nữa, khi thành tất cả các nhiệm vụ chinh phục, cô thể về thế giới của , thể trọng sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1672.html.]
lúc đây, cô gần như nhớ nổi thế giới ban đầu của trông như thế nào.
Trước khi hệ thống xanh liên kết với cô, cô hình như đau vì cô bệnh.
Thời Nguyệt im lặng lâu lên tiếng, hệ thống xanh ghé sát , nghiêng chiếc lá gọi: "Ký chủ? Nguyệt Nguyệt?"
Cô lấy tinh thần, mở miệng hỏi: "Ngươi... rời xa ?"
Lúc hệ thống xanh thấy lời của cô, rõ ràng là chút hình.
Dường như một lớp sương mù bao phủ trong đôi mắt đào hoa của cô gái, cô trông buồn bã, thế nên nó nhất thời nên phản ứng thế nào.
Trước đây cô luôn lạnh nhạt với nó, còn mỉa mai nó ngốc lạnh lùng.
Nó theo lý là thể cảm nhận cảm xúc của con , nhưng nó cảm thấy lúc cô chính là nỡ xa nó.
" ."
Giọng của hệ thống đột nhiên cũng còn vui vẻ và phấn khích như nữa.
"Ồ." Phản ứng của Thời Nguyệt cũng bình thản.
Hệ thống xanh cố gắng phân tích một chút thông tin từ đôi chân mày cụp xuống của cô, nhưng cuối cùng chỉ thu một đống mã hỗn loạn.
"Nguyệt Nguyệt chuẩn xong ?"
"Ừm."
Thời Nguyệt nhắm mắt , tay chân dang , cơ thể cứ thế lơ lửng trong trung.
Hệ thống xanh thực thể lập tức đưa cô , nhưng lúc động tác của nó nhanh nhẹn cho lắm, nó lượn lờ quanh cô mấy vòng, cuối cùng mới chậm chạp thực hiện chương trình.
Là một hệ thống xuyên qua các thời và nền văn minh khác , đây là đầu tiên nó đối mặt với tình huống như thế —— dễ dàng hủy liên kết với ký chủ.
"Nguyệt Nguyệt, tạm biệt nhé."
Không qua bao lâu, Thời Nguyệt thấy tiếng thì thầm của hệ thống xanh.
Mí mắt cô khẽ giật, theo bản năng giơ tay , bắt lấy một chiếc lá mát lạnh trong hư .
Chiếc lá khẽ rung lên, dường như kinh ngạc hành động của cô.
Cô mở mắt, chỉ khẽ hỏi: "Ta sẽ quên ngươi ?"
Hệ thống xanh: "Sẽ ."
Lại : "Bao gồm cả những ký ức từng phong tỏa tạm thời cũng đều sẽ trả cho ký chủ hết."
Nó im lặng một lát, chút mong đợi ký chủ tiếp tục lên tiếng chuyện.
cô gì cả.
Cô chỉ dùng sức nắm lấy chiếc lá của nó.
"Tạm biệt, Nguyệt Nguyệt." Hệ thống xanh rút chiếc lá, khi giọng của nó dứt hẳn, bóng dáng mặt liền hóa thành ánh sáng, trong nháy mắt tan biến.
Hai chiếc lá xanh của hệ thống ôm lấy cành cây, phát tiếng "hu hu".
Phút đầu tiên khi hủy liên kết với ký chủ, nhớ cô .
Nếu ký chủ gì đó thì còn đỡ, đằng cô gì, khiến cho giờ đây hệ thống giống như khơi gợi tâm can, trong lòng ngứa ngáy.
Nếu như nó trái tim.
——
Trong phòng bệnh yên tĩnh, cô gái đang hôn mê giống như đang gặp ác mộng, trán rịn mồ hôi lạnh.
Sắc da tái nhợt như một mảng tuyết lặng lẽ, mí mắt in những nếp gấp nông, gân xanh hiện rõ, hàng mi cong dài phủ xuống, vẫn còn lưu vài phần vẻ mong manh.
Ý thức của Thời Nguyệt lúc tụ , lúc tán , vòng xoáy đen ngòm cuốn lấy cơ thể và ý thức của Thời Nguyệt, ngừng xoay chuyển, lôi kéo, khiến cô khó chịu đến mức nôn.