MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1675

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:49:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Nguyệt đóng cửa , liền lăn một vòng từ giường sắt xuống, vì quá vội vàng nên mắt tối sầm , một lúc lâu cô mới vững.

 

Cô thậm chí giày.

 

quanh một lượt, xỏ đôi dép lê to màu đen của đàn ông, mới đến bên cửa.

 

Một khúc gỗ cuốn lên đập tường, suýt chút nữa hỏng cả cửa sổ nhỏ.

 

Khuất Trường Phong đang định bịt kín thêm những khe hở của cửa sổ nhỏ, thì thấy tiếng sỏi đá va chạm truyền đến, nghiêng đầu , thấy bóng dáng mảnh khảnh đang đội mưa lớn, chân thấp chân cao chạy .

 

Lòng bất lực, vội vàng đuổi theo.

 

Thời Nguyệt thấy tiếng bước chân phía , dứt khoát chạy nữa, cô xoay , đàn ông đang tới trong màn mưa.

 

Cái công trường bỏ hoang nát bấy , hình như ngoài hai bọn họ , lấy một bóng .

 

nghĩ thể chạy .

 

Nước mưa chút mờ tầm mắt cô, nhưng cô rõ, hề vì hành động của cô mà nổi giận.

 

"Anh rốt cuộc là ai?"

 

Thời Nguyệt suy nghĩ kỹ , cô căn bản quen Khuất Trường Phong.

 

Trong thời gian cô bệnh, cũng xảy chuyện như ngày hôm nay.

 

Hệ thống Trà Xanh cho cô trọng sinh, thời gian cũng ngược trở , nhưng bỗng nhiên nhảy một kẻ thần kinh thế ?

 

Khuất Trường Phong dừng mặt cô, hình cao lớn còn thể che chắn cho cô một chút phong ba bão táp.

 

Chỉ là thần sắc vài phần rối rắm, nhất thời nên giải thích phận của như thế nào.

 

Anh là ai, chỉ là những mảnh linh hồn hệ thống Trà Xanh thu thập , từng là Hứa Diệc Xuyên, là Chu Nguyên Nhĩ, là Tang Du...

 

Anh cô đăm đăm, vẫn báo cái tên đó: "Khuất Trường Phong."

 

Hệ thống Trà Xanh chỉ thể mang theo trí nhớ, nhưng thể truyền tải tình cảm.

 

Cơ thể tên là Khuất Trường Phong, vì việc xuyên đêm mà c.h.ế.t sáng nay.

 

Hệ thống Trà Xanh mang theo linh hồn vỡ vụn tiến và tiếp quản cơ thể .

 

chỉ là Khuất Trường Phong.

 

Thời Nguyệt đối phương đến mức kinh hãi, luôn cảm thấy ánh mắt như quen thuộc.

 

rõ, cô và Khuất Trường Phong căn bản cùng một thế giới.

 

Vòng bạn bè của cô nhỏ, khác đều cô là đóa hoa cao lãnh gì đó, khó tiếp cận, thực cô chẳng qua chỉ là một con thú cưng nhỏ giam cầm trong nhà họ Thời mà thôi.

 

Chẳng lẽ, đây căn bản thế giới ban đầu của cô?

 

Thời Nguyệt bỗng cảm thấy đau đầu, giống như một chiếc máy khoan ngừng khoan não cô.

 

Trước khi cô ngã xuống, Khuất Trường Phong đưa tay đỡ lấy cô, dễ dàng bế bổng cô lên.

 

Anh cúi đầu, những giọt nước đường quai hàm nối thành dòng, từ cằm rơi xuống, cuối cùng rơi Thời Nguyệt.

 

Đêm đầu thu vài phần se lạnh, khi nước mưa dội ướt, quần áo sũng nước dán c.h.ặ.t , lạnh đau đầu, chỗ nào cũng thoải mái.

 

Thời Nguyệt run rẩy hai cái, đàn ông liền siết c.h.ặ.t cánh tay, để cô tựa l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

So với nước mưa, quả thực giống như một cái lò sưởi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1675.html.]

 

"Em yên tâm, sẽ gì em ."

 

Trước khi nhà, giọng của cùng tiếng mưa đập xuống, cũng Thời Nguyệt lọt tai .

 

Thời Nguyệt đặt lên giường sắt, Khuất Trường Phong cũng chẳng màng việc ướt chiếu , xoay lấy quần áo và khăn lau.

 

khi ngửi thấy mùi vị, lẳng lặng bỏ cuộc, cuối cùng tìm thấy một bộ quần áo mùa đông trong một chiếc thùng.

 

Anh bên giường, thấy cô gái cứ thế cuộn tròn giường, cô nhắm mắt, hàng mi dính nước khẽ run rẩy.

 

Anh lướt qua bộ quần áo bệnh nhân ẩm ướt cô, trầm giọng hỏi: "Em tự , là để giúp em?"

 

Cô gái từ từ mở mắt, đôi mắt đào hoa để lộ quá nhiều cảm xúc, cô yếu ớt : "Anh giúp ."

 

——

 

Trong bệnh viện, Thời Lê trong phòng bệnh trống rỗng, đó xoay đến bên cửa sổ, thế giới đang mưa lớn xâm chiếm, đôi mắt đen cuộn trào những cảm xúc khó hiểu.

 

Giọng gần như thì thầm thốt từ đôi môi mỏng: "Không giống nữa ."

 

từng c.h.ế.t một mặt , một rõ danh tính đưa .

 

Không bao lâu, bước chân vội vã rời khỏi phòng bệnh.

 

Suốt chặng đường lái xe, đội mưa lớn trở về nhà họ Thời.

 

Anh che ô, từ xe bước xuống, thẳng cửa nhà.

 

Dấu giày da ướt sũng, in rõ ràng sàn nhà.

 

Thời Tịch sớm thấy động động tĩnh, từ phòng ăn chạy nhỏ tới.

 

Thấy đại ca vốn luôn bệnh sạch sẽ dội ướt, mái tóc ngắn đang nhỏ nước, bộ âu phục đen đặt may cao cấp cũng loang lổ từng mảng đậm nhạt, khuôn mặt nghiêm nghị dính nước mưa, dường như càng lạnh lùng hơn.

 

Bước chân của Thời Tịch dừng , chuông báo động trong não vang lên dồn dập: "Đại ca... ? Chị ? Chị bây giờ thế nào ?"

 

【Giá trị hắc hóa của Thời Lê +99! Giá trị hắc hóa của Thời Lê đạt 100! Người chơi xin chú ý ——】

 

Tiếng hệ thống sắc nhọn khiến trái tim Thời Tịch thắt , nhưng cô vô cùng tò mò, Thời Lê rốt cuộc là chuyện gì, bỗng nhiên giá trị hắc hóa tăng vọt thành như ??

 

Rõ ràng khi Thời Nguyệt bệnh qua đời mới hắc hóa mà!

 

Chẳng lẽ trong bệnh viện còn xảy chuyện gì mà cô ?

 

Thời Lê gì, dùng sức bóp c.h.ặ.t cổ Thời Tịch.

 

Lúc tất cả hạ thấy động tĩnh chạy tới, dùng lực trong lòng bàn tay, một tiếng rắc của xương cốt trật khớp truyền đến, đầu Thời Tịch nghẹo sang một bên, rõ ràng là bóp c.h.ế.t .

 

"Á ——"

 

Tiếng thét kinh hãi vang lên trong phòng khách, mà Thời Lê chỉ buông tay, ném Thời Tịch xuống đất, giống như ném một miếng giẻ lau bẩn thỉu .

 

Phòng khách huy hoàng tráng lệ bỗng nhiên yên tĩnh , sương mù đen từ bốn phương tám hướng ập tới, giống như nuốt chửng cả thế giới .

 

Thời Lê ở chính giữa, thần sắc nhàn nhã, rút một chiếc khăn tay, thong thả lau chùi đôi bàn tay.

 

Rất nhanh, sương mù đen lan đến bên cạnh , mơ hồ thấy một giọng máy móc mờ nhạt, truyền từ cơ thể như đống bùn nát của Thời Tịch, 【Người chơi g.i.ế.c, đang tải dữ liệu...】

 

Giọng , Thời Lê từng qua một .

 

Lần , tại tang lễ của Nguyệt Nguyệt, thấy Thời Tịch chuyện điện thoại với bạn bè, tâm trạng , cẩn thận liền bóp c.h.ế.t cô .

 

 

Loading...