MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1679
Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:50:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng khách một chiếc bàn ăn nhỏ, nhỏ đến mức hai đối mặt ăn cơm sẽ đụng đầu gối , Thời Nguyệt thấy hai món mặn một món canh bày đó, kinh ngạc vô cùng.
"Anh nấu ăn ?"
Khuất Trường Phong đặt hai bàn tay mặt cô: "Em xem giống từ nhỏ ngoài kiếm sống ?"
Tầm mắt Thời Nguyệt quét qua lòng bàn tay thô ráp nứt nẻ của , ngón tay dài, nếu nhiều việc nặng nhọc như , đây chắc hẳn là một đôi tay .
"Vậy nhất định là trăm phương ngàn kế, tinh thông thứ."
"Cũng tàm tạm, g.i.ế.c cũng thành vấn đề."
"..." Thời Nguyệt húp một ngụm canh, quan sát khuôn mặt ở cách gần.
Cốt cách cực , mái tóc rối bù, lông mày và đôi mắt quả thực mang theo vài phần lệ khí, khí chất của một lính đ.á.n.h thuê kiếm sống lưỡi d.a.o.
Anh từng g.i.ế.c , cô tin.
Trong khoang miệng dư vị cái hương vị ngọt thanh đó, cô cúi đầu bát canh: "Anh nấu canh khá ngon."
Mùi vị quen thuộc một cách kỳ lạ, hình như đây từng uống qua.
"Ừm." Khuất Trường Phong thêm gì nữa, cầm bát cơm lên liền "đánh chén".
Thời Nguyệt cảm giác ngon miệng, bụng ẩn ẩn đau, nửa bát cơm nhỏ liền ngừng ăn.
So với mấy ngày , đây coi như là ăn nhiều .
"Điện thoại." Cô mong đợi đàn ông đối diện.
"Gấp cái gì?"
Anh đang bận rộn thực hiện "chiến dịch sạch đĩa", hề ý định rút điện thoại .
Thời Nguyệt chỉ thể kiên nhẫn đợi .
Bỗng nhiên cảm giác... như một cặp vợ chồng già?
Cô xua tan ý nghĩ , cứ thế Khuất Trường Phong ăn hết phần cơm canh còn .
Sau khi nhận điện thoại mới, cô liền xoay về phòng, khóa trái cửa .
Khuất Trường Phong: "..."
——
Màn đêm buông xuống, cửa sổ cách âm truyền đến tiếng ồn ào, mùi thức ăn thơm phức bay phòng, Thời Nguyệt mới mở cửa .
Phòng khách ai, Khuất Trường Phong chiều nay ngoài, mãi đến tận bây giờ vẫn về.
Cô thử mở cửa lớn, ngờ khóa trái.
Anh đây là đinh ninh cô sẽ rời ?
Hành lang trống trải âm u, vì tiếng bước chân truyền đến từ cầu thang, chiếc đèn phía đột ngột bật sáng.
Thời Nguyệt đúng lúc thò đầu xem.
Một đàn ông dáng cao ráo đang về phía bên , cao, vai cũng rộng, hành lang hẹp gần như bóng dáng lấp đầy.
Quan trọng là khuôn mặt cũng tệ, ngũ quan như chạm khắc bằng d.a.o, lông mày và đôi mắt đặc biệt sâu thẳm, khi gần, tính công kích càng trở nên mạnh mẽ hơn, khiến thể lùi bước.
Thời Nguyệt gây chuyện, vội vàng rụt đầu , đóng cửa cái "rầm", còn kéo cả chốt cửa lên.
Tuy nhiên, cô thấy rõ, tiếng bước chân của đàn ông vẫn đang tiến gần.
Cuối cùng dừng ngoài cửa sắt.
Thời Nguyệt bỗng nhớ điều gì đó, nhanh ch.óng kéo chốt cửa , mở cửa ——
"Khuất Trường Phong?"
"..." Khuất Trường Phong cô gái đầy vẻ thể tin nổi, bàn tay đặt vai cô, bán đẩy cô trong, trầm giọng : "Có chuyện trong ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1679.html.]
Anh một tay đóng cửa , dứt khoát tựa cửa, cúi mắt cô: "Khép miệng ."
Sự chênh lệch chiều cao giữa hai gây một áp lực nhất định cho Thời Nguyệt, cô lùi mấy bước mới đối diện với ánh mắt : "Anh phát điên cái gì ? Anh còn dạo phố ?"
Anh thực sự sợ Thời Lê tìm thấy ?
Còn nữa, dạo phố đưa cô theo?
Khuất Trường Phong lấy chứng minh thư , hướng ảnh chân dung về phía cô, đồng thời cúi ghé sát mặt mặt cô: "Em xem, bây giờ còn giống chứng minh thư ?"
Thời Nguyệt chứng minh thư, , im lặng.
Tất nhiên là giống.
Căn bản chính là hai khác .
Người chứng minh thư c.h.ế.t ch.óc u ám, tóc tai rối bù, ánh mắt thần, hơn nữa còn gầy gò vô cùng, gò má đều lõm trong.
Còn Khuất Trường Phong mặt, đầu đinh, xương chân mày cao, ánh mắt sắc bén như chim ưng, khi cạo râu, đôi môi mỏng gợi cảm cũng trở nên rõ nét hơn.
Thời Nguyệt đưa tay lên, áp bên mặt , nhận xét: "Mặt cũng đấy."
Khuất Trường Phong cởi chiếc áo khoác kaki màu nâu đậm , ném lên ghế sofa.
Chiếc áo ba lỗ bó sát màu đen phác họa hình của .
Anh tùy tiện hỏi: "Chỉ là mặt cũng thôi ?"
Thời Nguyệt từng thấy đàn ông "chất lượng cao", cho đến nay dám đường hoàng lộ cơ bắp, còn một cách tự nhiên gượng ép như , lẽ chỉ Thời Lê, và Khuất Trường Phong.
"Anh đang quyến rũ ai đấy?" Thời Nguyệt thu hồi tầm mắt, xuống ghế sofa: "Tối nay ăn gì?"
Khuất Trường Phong: "Giả vờ đắn."
Thời Nguyệt: "..."
Khuất Trường Phong cũng trêu chọc cô nữa, chỉ là khóe môi nở một nụ rõ ràng, về phía gian bếp nhỏ.
Đợi bóng dáng rời , Thời Nguyệt chậm rãi đưa tay lên, mặt cảm xúc sờ vành tai nóng hổi.
Cuối cùng cô cũng , cái gì gọi là ăn nhiều sơn hào hải vị cũng sẽ ngán, ăn chút mì thanh đạm.
Không đúng, Khuất Trường Phong món thanh đạm gì, rõ ràng là "nóng bỏng".
Động tác của Khuất Trường Phong nhanh, vẫn là hai món mặn một món canh, khi động đũa còn hỏi một câu: "Vẫn đau dày ?"
Thời Nguyệt lắc đầu: "Hình như đỡ hơn nhiều ."
"Thời Lê tìm đến nhanh như , em đeo khẩu trang , lát nữa thể ngoài vận động một chút."
"Chưa từng thấy tên bắt cóc nào kiêu ngạo như ."
" cũng thể kiêu ngạo hơn nữa, để xem em chịu đựng ."
"Anh thừa nhận là tên bắt cóc ?"
" cũng ."
"Bây giờ chuyện trôi chảy hơn nhiều , lúc đầu tưởng mới học cơ."
"Em cũng thể nghĩ như ."
...
Bữa cơm Thời Nguyệt ăn khá vui vẻ.
đó cơ bản đều là Khuất Trường Phong ăn, lượng cơm của cô vẫn lớn lắm.
Hệ thống Trà Xanh: 【Ồ, hai sống cuộc sống như vợ chồng già cơ đấy!】
Âm thanh bỗng nhiên nhảy trong não khiến Khuất Trường Phong nhíu mày, 【Ngươi sắp "ngỏm" ?】
Hệ thống Trà Xanh: 【Phi, ngươi cái gì ! Ngươi giỏi thì cứ mắng , một tên xanh nhỏ để tích lũy chút năng lượng cho ?】