"Nóng thế ?" Cô kéo khẩu trang xuống, cũng áp bánh bao lên mặt , "Sít, nóng thật..."
Da cô vốn trắng, nóng như , má lập tức để một vết đỏ nhẹ.
"..." Khuất Trường Phong giật lấy chiếc túi, má cô, khóe miệng tự giác nhếch lên, "Còn ăn gì nữa ?"
Thời Nguyệt lắc đầu, dùng mu bàn tay áp lên má để giảm nhiệt cho khuôn mặt .
Một ánh mắt lạnh lẽo từ bên cạnh b.ắ.n tới, mãnh liệt đến mức cho phép cô phớt lờ.
Cô vờ như vô tình liếc xuống dốc, độ cong nơi khóe miệng dần dần thu .
Khuất Trường Phong nhận sự bất thường của cô, kéo tay cô xuống, cúi đầu quan sát, "Không bỏng đấy chứ?"
Nói xong, còn lấy tay xoa xoa một cái.
Thời Nguyệt chớp mắt, ánh mắt tuần tra khuôn mặt lạnh lùng mặt, đôi môi như cánh hoa mấp máy, "Thế thì đến mức."
Khuất Trường Phong vẫn thể nhận từ giọng của cô, tâm trạng của cô dường như còn thoải mái như lúc nãy nữa.
Cô cúi đầu , "Hơi lạnh."
Khuất Trường Phong thấy, cúi kéo chiếc áo khoác đen cho cô, tiện tay kéo luôn cả khóa kéo lên tận cổ.
Hành động của vô cùng tự nhiên, như thể sớm quen như .
Cho dù diện mạo lạnh lùng đến , nhưng động tác cẩn thận và chu đáo.
và cô mới chỉ quen vài ngày mà thôi.
Tại dung túng cô đến mức ?
Trước khi lùi , cô tiến lên một bước, nhẹ nhàng đ.â.m sầm lòng , ôm chầm lấy .
Chương 622 Ngoại truyện 08 Em thích
Người qua kẻ , ít ánh mắt thu hút về phía , hình Khuất Trường Phong cứng đờ nhúc nhích, cúi đầu đỉnh đầu cô gái, ánh mắt ấm áp.
Chỉ là cô nhanh ch.óng lùi , và cũng chú ý đến chiếc xe BMW .
Người đàn ông đang thẳng bên cạnh xe chính là Thời Lê.
Thần sắc Khuất Trường Phong đổi đột ngột, đáy mắt b.ắ.n hàn quang, môi ghé sát tai cô, hỏi như thì thầm, "Cho nên, là cho xem?"
Thời Nguyệt ngẩn , cũng là .
cô .
Khuất Trường Phong thì cho rằng cô ngầm thừa nhận.
Anh sa sầm mặt mày, kéo cánh tay cô rời .
Anh nhanh nhưng sải bước rộng, Thời Nguyệt dùng sức kéo , : " về nhà."
Bốn chữ giống như lưỡi d.a.o băng, cứa lòng .
Bước chân đột ngột dừng , đầu cô, đôi mắt sâu như đầm nước tỏa luồng sáng lạnh lẽo u tịch, "Cô cái gì?"
Thời Nguyệt , lặp lời , " về nhà."
Cô cũng nên về .
Thời Lê thể tìm đến đây, chứng tỏ điều tra rõ ràng chuyện về cô và Khuất Trường Phong, chừng ngay cả mỗi ngày bọn họ ăn cái gì cũng .
Cô phản kháng cũng cần mức độ, nếu dễ lật thuyền.
Ánh mắt Khuất Trường Phong định hình, giọng phần mỉa mai, " cứ ngỡ cô thích ngôi nhà đó."
Thời Nguyệt: "Sao thích chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1684.html.]
"Cô soi gương xem cái biểu cảm như c.h.ế.t của ?"
"..."
Khuất Trường Phong , "Cô thực sự coi là cả của ?"
"Ừm."
Nghe thấy câu trả lời của cô, từ từ buông tay cô , "Được, giữ cô, dù đối với cô mà , cũng chỉ là một lạ mới quen vài ngày, đúng ?"
"..." Thời Nguyệt móc lấy tay áo , nhỏ giọng đính chính, "Khuất Trường Phong, lạ."
Ở bên cạnh , cô ngược một cảm giác quen thuộc.
Khuất Trường Phong chằm chằm biểu cảm của cô, mím c.h.ặ.t môi, trong lòng đang tính toán tính khả thi của việc "đóng gói" mang cô .
cũng rõ tính tình cô cố chấp đến mức nào, nếu cô , thể mang cô .
Hai cách gần, ai gì nữa, cứ thế im lặng đợi Thời Lê tiến .
Rõ ràng gió lớn, nhưng dường như bọn họ đều cảm nhận .
Mãi cho đến khi bóng dáng Thời Lê dừng bên cạnh, comple chỉnh tề, khí chất quý phái, nổi bật giữa đám đông tại ngã tư đường .
"Anh cả." Thời Nguyệt sang , tự nhiên nặn một nụ , buông tay áo Khuất Trường Phong , hỏi, "Sao tới đây?"
Thời Lê bình tĩnh, ít nhất từ vẻ bề ngoài thể cảm xúc của lúc , xương mày tinh tế mà sắc sảo, ánh mắt bình thản nhưng ẩn chứa vẻ thâm trầm cực kỳ nguy hiểm.
Giọng của cũng chút thăng trầm, như thể đang bàn luận về thời tiết hôm nay .
"Đây là bạn em ?"
"Ừm."
Thời Nguyệt gật đầu, vì gió thổi mà hai bên má đều ửng hồng.
Thời Lê giơ tay, kéo khẩu trang của cô lên, "Nguyệt Nguyệt về xe , quen với bạn của em một chút."
Thời Nguyệt liếc Khuất Trường Phong, cô nghĩ Thời Lê thể gì .
Ánh mắt Khuất Trường Phong liếc sang hướng khác, hề để ý đến cô.
"Được."
Khi cô sắp rời , Khuất Trường Phong mới đưa bánh bao cho cô, "Cầm lấy mà ăn."
Thời Nguyệt: "..."
Vẫy vẫy tay với , cô mới rời .
Khuất Trường Phong cảm thấy gì ho để trò chuyện với Thời Lê, Hệ thống Trà Xanh Thời Lê chơi, thì ít nhất sở hữu ý thức tự chủ.
"Thời tổng, một nhân vật lớn như , quen với loại như chứ?" Khuất Trường Phong tựa cột điện bên cạnh, tư thế nhàn nhã, nhưng ánh mắt nửa phần thiện ý.
Thời Lê ung dung đáp: "Nguyệt Nguyệt tâm tính đơn thuần, sợ em lừa, dù cũng lo lắng một chút."
Khuất Trường Phong bật thành tiếng, Thời Lê hoặc là nhận thức về cô đủ sâu, hoặc là cố ý lời ghê tởm .
"Khuất Trường Phong, thủ của tệ, của đây năng lực như ."
Trong lời của Thời Lê mang theo sự dò xét, Khuất Trường Phong lười vòng vo với , trực tiếp , "Không cần đường vòng, chính là Khuất Trường Phong."
Ít nhất ký ức của nguyên chủ, .
Ánh mắt Thời Lê trở nên sâu thẳm, ban đầu tưởng Khuất Trường Phong là chơi mới, nhưng khi gặp mặt thì .
Anh dùng giọng điệu khẳng định hỏi, "Anh mấy vòng ký ức?"
Sắc mặt Khuất Trường Phong đổi, ánh mắt dõi theo bóng dáng ngày càng xa , "Anh chẳng thà hỏi thẳng , xem đây là một thế giới trò chơi ."