Thời Nguyệt chủ động hỏi , chỉ cô một cái, gì.
Khuất Trường Phong còn tự tìm khổ, hỏi hệ thống xanh về độ hảo cảm của cô.
Sau khi thấy con -5%, Khuất Trường Phong kinh ngạc cô gái đang lặng lẽ nghịch điện thoại, trong lòng rõ là cảm giác gì.
Đã hôn cũng hôn , độ hảo cảm ngược còn âm thế ?
Còn nữa, ánh mắt cô chứa đựng sự sắc bén giấu giếm, giống như lột một lớp da của .
trong chớp mắt cô che đậy vẻ thái bình.
Thời Nguyệt hiện tại cảm giác khủng hoảng lớn.
Người cô tin tưởng nhất thực vẫn là chính , cô thậm chí còn bắt đầu nghiên cứu cách tước đoạt hệ thống từ khác.
Dĩ nhiên, cái khác chỉ thể là Khuất Trường Phong.
Tám phần mười là thực sự hệ thống xanh, mà đa phần còn chính là cái của cô...
"Anh qua đây." Thời Nguyệt đột nhiên ngoắc ngón trỏ về phía Khuất Trường Phong.
Khuất Trường Phong nhướng mày, bước chân về phía cạnh giường.
Cô dậy, dẫm lên giường bệnh, giống như một nữ hoàng từ cao xuống.
Còn thì chỉ mải đôi bàn chân nhỏ nhắn hồng hào đáng yêu của cô.
Nhận ánh mắt của , thái độ vốn đang vẻ của cô bỗng chốc sụp đổ, nhấc chân đạp thẳng bụng .
Đồ hổ!
Không ngờ tóm , cánh tay vòng qua eo cô, kéo cẳng chân cô kẹp bên hông, trực tiếp ôm trọn cô lòng.
Cô buộc đu bám như một chú gấu túi, tầm mắt chính diện là yết hầu đang chuyển động của .
"Em giở trò lưu manh ?" Anh cúi đầu, khóe miệng ngậm , đổi trắng đen.
Cô chấp nhặt với , mà nhíu mày : "Thả xuống."
"Có gì thì cứ thế ."
Anh trực tiếp xuống cạnh giường, cô dậy ấn ngược về đùi.
Tư thế mặt đối mặt vô cùng mật và mập mờ, chỉ sơ sẩy chút thôi là sẽ cướp cò ngay.
Hơn nữa cao hơn cô nhiều, ngay cả khi đùi , cô vẫn ngửa đầu , cảm giác kìm kẹp và khống chế thực sự chút nào.
Nhìn thấy sự bài xích của cô, đôi mắt đen của trầm xuống, nới lỏng cánh tay, chống giường.
Thời Nguyệt tự do, nhưng vội rời , cô cứ thế đùi , nhếch cằm hỏi: "Nói thẳng , mục đích của , cách khác, nhiệm vụ của là gì?"
"Em đoán xem."
Nếu giống như cô thì chính là thành tâm nguyện của nguyên chủ, công lược một nào đó.
" thích đoán tới đoán lui."
Khuất Trường Phong rũ mắt cô: "Công lược em, cứu vớt thế giới."
【Lúc còn dối, ngươi đúng là tìm c.h.ế.t mà.】 Hệ thống xanh lạnh: 【Cẩn thận hỏa táng tràng đấy nhé.】
Điều Thời Nguyệt để tâm câu : "Cứu vớt thế giới như thế nào?"
Khuất Trường Phong thật thà : "Đuổi chơi ." Tạo ý thức thế giới mới.
Thời Nguyệt nghiêm túc mặt , thấy một chút dấu vết dối nào.
cô chắc chắn điều che giấu, với cô nhiều như lẽ là giới hạn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1694.html.]
Cô gật đầu, định dậy thì bàn tay đàn ông đặt lên eo cô, nhẹ nhàng nắm lấy.
Anh giống như đang vây giữ một chú mèo, động tác nhẹ nhàng nhưng cho phép phản kháng.
"Nguyệt Nguyệt..."
Mỗi khi gọi cô, cô đều một cảm giác quen thuộc khó tả.
"Hôn một cái chứ?" Anh hỏi một cách kìm nén, đôi mắt đen tản mác những đốm sáng vụn vỡ.
Rõ ràng là một yêu cầu vô lý và vô liêm sỉ, nhưng giọng điệu của , ánh mắt của , vô cùng đường hoàng.
Thời Nguyệt: "Cút."
"..."
—
Khuất Trường Phong cút xong, Úc Cảnh Thu liền mang hoa tới.
"Sắc mặt em hơn nhiều đấy." Úc Cảnh Thu phịch xuống một bên, đôi mắt hẹp dài về phía Thời Nguyệt: "Thực sự quyết định ở bên cạnh Khuất Trường Phong ?"
"Vâng, nhanh ?"
"Cũng nhanh lắm, dù trong nhóm cũng truyền khắp , còn muộn đấy."
"Vâng."
Phản ứng của Thời Nguyệt nhạt nhẽo, Úc Cảnh Thu cảm thấy càng lúc càng hiểu nổi cô: "Thời Lê ngăn cản em ?"
Cái tên biến thái Thời Lê đó bao giờ cho phép khác giới nào gần cô cả.
Thời Nguyệt : "Tại ngăn cản? Em còn là trẻ con nữa, thể yêu đương ."
Úc Cảnh Thu đối diện với đôi mắt trong veo của cô, trong đầu hiện lên nhiều hình ảnh hai bên , cô nhiều, nhưng luôn bắt kịp chủ đề của .
Phần lớn thời gian cô đều hạn chế ngoài, cho nên mỗi đưa cô chơi, ánh mắt cô đều sáng, thu hút khác.
Tim Úc Cảnh Thu hẫng một nhịp: "Nếu yêu đương, tại thể là ?"
Trước khi đại não kịp phản ứng, thốt câu .
Tuy nhiên cô gái đối diện hề ngạc nhiên, cô chỉ suy nghĩ một chút : "Nếu với em sớm một thời gian thì em còn thể cân nhắc, nhưng bây giờ em Khuất Trường Phong , tạm thời vẫn đổi bạn trai."
Nhất thời, Úc Cảnh Thu nên dùng biểu cảm gì để đối mặt, cô thật sự dám .
lời của cô khiến lòng ngứa ngáy khó nhịn.
"Hừ." Ngoài cửa một tiếng.
Một đàn ông lai trông như mẫu bước : "Vậy đợi em chia tay, cũng cân nhắc một chút nhé."
"Anh Cố." Thời Nguyệt chào một tiếng: "Sao cũng tới đây?"
Úc Cảnh Thu một cách rõ ý vị : "Cậu về từ sớm , cô bạn gái mới bám quá, còn đang lên hot search kìa, bận xử lý lắm."
Cố Quân liếc một cái, tự nhiên tiếp lời: " là bận thật, nhưng giờ đang độc ."
Úc Cảnh Thu: "Vậy ."
Thời Nguyệt dường như nhận mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g giữa hai , chỉ lặng lẽ họ.
Nhà họ Cố và nhà họ Thời vốn ở cùng một khu phố, cho nên cũng chút qua .
Nhà họ Cố đông con, Cố Quân nhỏ nhất, vốn dĩ thích nghệ thuật, luôn tu nghiệp ở nước ngoài, vài năm gần đây đột nhiên mẫu.
Ừm, cũng từng theo đuổi cô.
Cố Quân xuống bên cạnh giường, hỏi thẳng: "Nguyệt Nguyệt, Khuất Trường Phong rốt cuộc gì chứ?"