Không ai lên tiếng đáp .
Từng một đều chằm chằm gương mặt vô hại và xinh của Thời Nguyệt, chỉ cảm thấy rùng ớn lạnh.
Lúc nhân vật bọn họ coi là một tổ hợp dữ liệu nay tư tưởng riêng, bắt đầu đe dọa đến tính mạng của bọn họ, chuyện thật nực bao.
"Nếu em , đích tới xem thử?" Tấn Tỷ đẩy gọng kính, : "Nếu em bằng lòng, thể giúp em liên lạc với bộ phận chăm sóc khách hàng, em sở hữu ý thức thì chỉ cần một vật chứa là em thể tự do hoạt động ."
Những khác Úc Cảnh Thu , bề ngoài vờ như bình tĩnh.
trong lòng đều hiểu rõ chỉ đang lừa gạt Thời Nguyệt.
Cho dù những gì thể thực hiện , nhưng pháp luật cho phép mà, chỉ cần cô xuất hiện, chờ đợi cô chỉ kết cục xóa sổ.
Úc Cảnh Thu nắm c.h.ặ.t cột kim loại, chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ, nhưng cuối cùng cũng mở miệng gì.
Hiện tại chỉ rời khỏi đây.
Anh cảm thấy trong cơ thể dường như một luồng ý thức khác, đang điên cuồng vùng vẫy thoát .
nên như chứ, chẳng lẽ cơ thể sản sinh ý thức ?
Là vì tiếp xúc với Nguyệt Nguyệt ?
"Thực , em tới xem ."
Một câu của Thời Nguyệt khiến tầng hầm rơi bầu khí im lặng c.h.ế.t ch.óc.
"Sản phẩm của Công ty Công nghệ Lê Minh, đúng ?" Thời Nguyệt Tấn Tỷ: "Anh tên là gì nhỉ, Trần Thước? Người bạn lập trình viên của sẽ thấy c.h.ế.t mà cứu , định thông báo cho gia đình , để ép buộc văng khỏi trò chơi."
Mặt nạ mặt Tấn Tỷ vỡ nát, thể tin nổi cô.
Làm thể chứ?!
Bản cũng trong ngành trò chơi, nhưng thể tưởng tượng cô cách nào để lấy thông tin từ thế giới thực!
Thời Nguyệt tiếp tục tung tin nổ: "Rất tiếc, hiện tại nút thoát khẩn cấp còn tác dụng nữa, các về ."
Cố Quân cũng giữ nổi bình tĩnh, sắc mặt xám xịt như tro tàn.
Tống Nghĩa Liêm hỏi: "Cô thế nào?"
Ánh mắt Thời Nguyệt lướt qua : "Em thể thế nào chứ?"
Tấn Tỷ: "Chúng bao giờ nghĩ đến việc hại em."
Thời Tịch cũng tìm giọng , đỏ mắt Thời Nguyệt: "Chị dám g.i.ế.c , nếu cơ thể cũng sẽ c.h.ế.t theo, cô dù cũng là em gái chị."
"Thế ?" Giọng lạnh lẽo truyền đến từ cửa.
Thời Lê .
Ánh mắt u ám, chằm chằm Thời Tịch đang run rẩy: "Cô xem, dám g.i.ế.c cô ?"
Lần , Thời Tịch thốt một chữ nào.
Thời Lê tất nhiên là dám.
Thời Lê từng g.i.ế.c cô mà!
Ánh mắt Thời Lê rơi gian phòng trong góc, chút nghi hoặc.
Thời Nguyệt giải thích: "Hắn mới tới tìm em, em đ.á.n.h ngất đưa xuống đây."
Thời Lê: "..."
Nguyệt Nguyệt tên " xanh nam" Khuất Trường Phong cho dạy hư .
Chuyện bắt cóc nên nhé.
Thời Nguyệt chỉ là hù dọa những chơi , moi chút gì đó, nhưng những thông tin họ cung cấp mấy giá trị.
Chỉ Cận Lê Huyễn là cấp cao, nhiều nhất, tiếc là miệng kín, khi tỉnh cũng lên tiếng, luôn dùng ánh mắt phức tạp chằm chằm cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1719.html.]
Thời Lê Thời Nguyệt tiếp xúc với những thứ , nhanh ch.óng đưa cô .
——
Khuất Trường Phong mãi thấy về, Thời Nguyệt hỏi mới , một cuộc họp đột xuất, thể tham gia.
Lúc nhắc đến chuyện trong điện thoại là đang nghiến răng nghiến lợi.
Thời Nguyệt dùng đầu ngón chân cũng nghĩ , chắc chắn là Thời Lê hố .
Thế là cô lấy lệ an ủi vài câu mới cúp máy.
Nhìn bộ dạng đó của , chắc là mấy ngày tới ở lì trong công ty .
Đèn trong phòng tắt, Thời Nguyệt đưa tay ôm lấy gối ôm lòng, nhưng mãi ngủ .
Khuất Trường Phong chiều hư cô .
Cô thế mà cảm thấy những đêm ôm ngủ, chất lượng giấc ngủ của cô mới là nhất.
Cũng qua bao lâu, cô mới mơ mơ màng màng .
Toàn sức lực, treo lơ lửng giữa trung, cô gian tối đen như mực đó, còn bản cô hai phiến lá xanh quấn c.h.ặ.t lấy, bên tai là tiếng "huhu" của nó.
Cô chớp chớp mắt, đưa tay nhéo chiếc lá đang tỏa ánh huỳnh quang của Hệ thống Trà Xanh: "Sao ở đây?"
Ồ, tiểu xanh nuôi dưỡng tệ nhỉ, lá xanh mướt thế .
Không cô, nó cũng sống khá đấy chứ.
Hệ thống Trà Xanh: "Hức hức, nhớ Nguyệt Nguyệt quá ~"
Thời Nguyệt: "... Không ngươi đang ở chỗ Khuất Trường Phong ?"
Hệ thống Trà Xanh chút ngượng ngùng: "Hiện tại sự giám sát của hệ thống trò chơi, thỉnh thoảng cũng thể thoát ly khỏi ký chủ."
Thời Nguyệt: "..." Hóa là .
Cô khẽ lạnh một tiếng, đột nhiên hỏi: "Khuất Trường Phong là chuyện thế nào?"
Hệ thống Trà Xanh im lặng.
Càng thêm ngượng ngùng.
Thời Nguyệt đưa tay chọc lá của nó: "Vẫn ?"
"Có Nguyệt Nguyệt đoán ?" Trà Xanh vặn vẹo eo, nhịn bắt đầu lải nhải: "Sau khi cô , tiêu sái bắt đầu hành trình du lịch xuyên gian, thuận tiện, thuận tiện thu thập vài mảnh linh hồn... bọn họ liền biến thành Khuất Trường Phong."
"Những linh hồn nào?"
"Thì... chính là những đây cô từng công lược đó."
"..."
Khóe miệng Thời Nguyệt cứng đờ: "Vậy Khuất Trường Phong ban đầu ?"
"Lúc tới thế giới , c.h.ế.t ."
Hệ thống Trà Xanh dường như lâu chuyện, cứ lải nhải ngừng.
Thời Nguyệt đột nhiên hỏi về độ hảo cảm, Hệ thống Trà Xanh ấp úng: "A ha ha, ha ha, thực lừa cô đó, bất kỳ nhiệm vụ nào hết, chỉ cần cốt truyện ban đầu, sự nghiệp thành đạt, tình cảm viên mãn, khí vận sẽ bộ trở !"
"Không còn tích lũy nồng độ xanh cho ngươi ?"
"He he he, đó cũng là điều bắt buộc mà, khí vận và nồng độ xanh mà tích lũy đều là năng lượng của ."
"Có thể sản sinh ý thức thế giới?"
"Ừm!"
"Vậy còn ngươi, ngươi sẽ luôn ở đây chứ?"
"..." Hệ thống Trà Xanh đột nhiên im lặng, lá cũng còn đung đưa nữa.