MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1721

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:52:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

...

 

Chủ đề mang tính cầu, nhưng vì quá huyền hoặc, ai thể đưa lời giải thích hợp lý, thế là hai ngày bùng nổ, nó gắn nhãn "bí ẩn lời giải" và cư dân mạng quăng đầu.

 

Tại một đồn cảnh sát nọ, Tiểu Từ ôm chầm lấy Cảnh sát Trần, thành tiếng: "Sư phụ ơi, đừng c.h.ế.t mà!"

 

Cảnh sát Trần tát một cái đầu : "Xui xẻo!"

 

Tiểu Từ: "..." Hu hu hu, cũng gặp mười giây bóng tối đó, thấy đang mộ sư phụ mà!

 

Cảnh sát Trần liếc mắt một cái là nhận chuyện gì, ông cũng vạch trần.

 

Tiểu Từ: " sư phụ, thấy thế giới của chúng ai đó nhúng tay ?"

 

"Ta thấy, nhúng tay , mà là sửa xong ."

 

"..." Tiểu Từ tưởng ông đang lấy lệ với , thế là gãi gãi đầu: "Vâng , đúng ạ."

 

Cảnh sát Trần lắc đầu, gì thêm nữa.

 

Ông vẫn nên tìm cơ hội chuyện với cô bé đó , cho rõ ràng chuyện thì trong lòng ông khó chịu lắm.

 

——

 

Thời Lê hôn mê một tuần mới tỉnh .

 

Anh mơ mơ màng màng, giống như đang ở giữa đại dương mênh m.ô.n.g vô tận, ánh sáng, thấy ngọn hải đăng, cả thế giới chỉ còn một .

 

Anh chỉ nhớ khi hôn mê, Nguyệt Nguyệt vẫn ở bên cạnh .

 

Anh dùng sức nắm lấy cô, lòng bàn tay trống rỗng, những gì nắm chỉ là một mảnh hư vô.

 

Sự hoảng loạn trong lòng mở rộng vô hạn.

 

"Nguyệt Nguyệt!"

 

Anh đột ngột mở mắt .

 

Đập mắt là trần nhà trắng toát.

 

"Anh cả, tỉnh ."

 

Giọng quen thuộc truyền đến từ một phía.

 

Anh đầu sang, Thời Nguyệt sải bước tới, xổm xuống bên giường.

 

Thời Lê chút tiều tụy, ánh mắt mê mang, cô hồi lâu, giống như ma ám .

 

Lúc khiến Thời Nguyệt nhớ tới năm mười lăm tuổi bệnh, mỗi giật tỉnh dậy đều sẽ mê mang, sợ hãi.

 

Cô nắm lấy tay , khẽ : "Anh cả, , đừng sợ."

 

Cổ họng Thời Lê chuyển động, rõ ràng nhiều lời , nhưng nên câu nào .

 

Anh dùng sức kéo cô lòng, ôm thật c.h.ặ.t.

 

Đầu óc hỗn loạn, nhưng cảm xúc sẽ lừa , đang sợ hãi việc mất cô.

 

lâu , buông cô , dường như là do một loại tiềm thức nào đó, lẩm bẩm: "Xin , Nguyệt Nguyệt."

 

Thời Nguyệt cảm nhận sự lúng túng của , trong lòng chua xót, cô ấn giường, : "Anh, nghỉ ngơi cho , em ở bên cạnh bầu bạn với ."

 

Giọng của cô dường như tác dụng trấn an, ngoan ngoãn .

 

Thế nhưng hốc mắt vẫn đỏ hoe ươn ướt, đáy mắt cũng đầy tơ m.á.u, lặng lẽ về hướng cô nhưng vẫn luôn nhắm mắt.

 

Thời Nguyệt chút bất lực, lên tiếng: "Anh cả, nhắm mắt ."

 

"Ừm."

 

Anh trầm giọng đáp một tiếng mới từ từ khép mắt .

 

Thời Nguyệt bên giường hồi lâu cũng rời .

 

Ký ức khởi động ở giữa của quá nhiều , nếu đều là những hồi ức đau khổ, chi bằng đừng nhớ nữa thì hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1721.html.]

 

Cho nên cô nhờ Hệ thống Trà Xanh xóa phần ký ức đó của , lẽ cần thêm chút thời gian để thích nghi.

 

Khuất Trường Phong lặng lẽ .

 

hiệu bằng mắt cho : Đừng ồn.

 

Khuất Trường Phong liếc đàn ông đang ngủ say giường, trong lòng thấy chua xót.

 

Hắn hất cằm, hiệu bảo cô rời .

 

Thời Lê một cái mới dậy cùng ngoài.

 

Hai bước một căn phòng khác, cô gái trẻ trung tái nhợt đang yên tĩnh giường, vẫn đang tiêm t.h.u.ố.c dinh dưỡng.

 

"Đều xử lý xong chứ?" Thời Nguyệt hỏi.

 

"Ừm, ngoại trừ Thời Tịch, những khác đều tỉnh , trong đó Úc Cảnh Thu và Cận Lê Huyễn còn giữ một chút ký ức của chơi."

 

Thời Nguyệt thực tò mò là: "Mấy chơi đó là về ? Hay là c.h.ế.t ?"

 

Khuất Trường Phong: "Hệ thống Trà Xanh bọn họ sẽ trở về thời của chính ."

 

Thời Nguyệt chút tiếc nuối: "Ồ."

 

Khuất Trường Phong khẽ nhướn mày: "Em vẫn còn giận?"

 

"Cái đó thì ."

 

Ở một mức độ nào đó, thời cô đang ở hiện tại phái sinh từ thế giới đó, cô chỉ tiếc nuối vì cho mấy chơi đó nếm mùi đau khổ đủ nhiều thôi.

 

Đặc biệt là chơi chiếm xác Thời Tịch.

 

từng g.i.ế.c chính .

 

Khuất Trường Phong giơ tay xoa xoa đỉnh đầu cô, cho cô rằng ý thức của mấy chơi đó khi trở về thời của lạc lối, xác suất lớn là thể tỉnh nữa.

 

Hắn nhớ điều gì đó, liếc Thời Tịch đang hôn mê, ánh mắt định hình khóa c.h.ặ.t mặt Thời Nguyệt, vẫn câu đó: "Hệ thống trong cơ thể còn ý thức."

 

"Vậy thì tìm thôi." Thời Nguyệt : "Em từng c.h.ế.t , bây giờ chẳng vẫn sống ?"

 

"Ừm."

 

Khuất Trường Phong hiểu rõ quyết tâm của cô, như cô chuẩn tâm lý.

 

Hệ thống đang ngủ đông, khi nào mới tỉnh .

 

Hắn cô đặt kỳ vọng quá lớn, kẻo...

 

Hắn sợ khiến Thời Nguyệt nghĩ ngợi nhiều, bèn đưa cô về phòng ngủ, lệnh cho cô nghỉ ngơi.

 

Tuy nhiên, khi cô khép mắt , chính tới thư phòng nhỏ.

 

Thời Nguyệt ánh sáng hắt từ thư phòng nhỏ, khẽ thở dài, đúng là con ong nhỏ chăm chỉ mà.

 

Thời Lê ngã xuống , Địch Sóc một vấn đề thể tìm Thời Nguyệt xử lý.

 

Khuất Trường Phong đau lòng cho cô, cô vất vả, thế là chỉ đành tự gánh vác.

 

nên tiếp thêm chút m.á.u gà cho nhỉ?

 

Cô nghĩ như , bèn quấn chăn, từ giường dậy, giống như một con gấu lớn vụng về di chuyển tới thư phòng.

 

"Sao dậy ——"

 

Lời của Khuất Trường Phong xong, Thời Nguyệt giữ lấy mặt , hôn một cái lên môi .

 

"Cố lên nhé."

 

Cô hôn xong quấn chăn rời .

 

Đến vội vàng mà cũng vội vàng.

 

Khuất Trường Phong: "..."

 

Một lúc lâu , mới trầm thấp một tiếng.

 

Loading...