Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 593

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:47:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Mỹ Thư mở lời mang đầy giá trị cảm xúc, khiến Lương tươi roi rói:

 

“Cái đứa nhỏ chỉ cái khéo mồm."

 

Bà kéo Giang Mỹ Thư nhà, thậm chí còn quên bẵng mất Lương Duệ ở phía .

 

Lương Duệ cũng quen với việc bà cụ như , nó xách hành lý lầm lũi về phía , vẫn là lầu nhỏ màu trắng đó, thật so với ký túc xá và nhà ở thủ đô thì lầu nhỏ thực sự tuyệt.

 

Trang trí sáng sủa sạch sẽ, huy hoàng lộng lẫy, ngay cả ghế sofa cũng vô cùng thoải mái.

 

Lương Duệ ườn sofa như xương, cho đến khi Giang Mỹ Thư và Lương ôn chuyện xong, phát hiện Lương Duệ vẫn còn đó, cô mới giơ tay đ-ánh nó một cái:

 

“Đã xem phòng ngủ mới của ?"

 

“Chưa ạ."

 

Lương Duệ lười biếng :

 

“Con chỗ nào ?"

 

“Dì đưa con ."

 

Giang Mỹ Thư lúc mới với Lương một tiếng:

 

“Mẹ, con đưa Lương Duệ lên tầng hai nghỉ ngơi một lát, đợi con ở lầu một chút nhé."

 

Mẹ Lương đương nhiên lý do gì để đồng ý.

 

Giang Mỹ Thư dẫn đường phía , Lương Duệ xách hành lý theo leo lên bậc thang, những bậc thang của lầu nhỏ kiểu cũ đều giẫm đến mức bóng loáng, qua còn phản quang.

 

“Sao thấy Lương Lan Hương ạ?"

 

Lương Duệ ba tìm một giúp việc nhỏ từ phòng phụ sang để chăm sóc bà nội nó.

 

Giang Mỹ Thư đầu , nụ nhàn nhạt:

 

“Lan Hương đang giúp việc trong bếp đấy, còn nữa đừng gọi trống Lan Hương như thế, cô cùng vai vế với ba con, con cứ gọi một tiếng cô là ."

 

Lương Duệ đanh mặt gì.

 

Giang Mỹ Thư cũng ép:

 

“Vậy con gọi là đồng chí Lương?"

 

“Dù cũng tôn trọng một chút, con rốt cuộc là phận con cháu mà Lương Duệ."

 

Nói đến đây, giọng cô thêm vài phần nghiêm nghị.

 

Lương Duệ lúc mới hững hờ :

 

“Con , kế."

 

Hai chữ “ kế" nó cố ý hạ thấp giọng, kéo thật dài, đầy vẻ châm chọc.

 

Gọi đến mức Giang Mỹ Thư đau cả đầu, cô cũng thấy quá , theo cái tính bướng bỉnh của Lương Duệ, gọi cô còn gọi cả tên lẫn họ thì nó thể gọi Lương Lan Hương là cô ?

 

Chẳng là chuyện viển vông ?

 

Giang Mỹ Thư xua tay:

 

“Thôi bỏ , tùy con."

 

Lên đến tầng hai, lan can màu đỏ thẫm lau chùi một hạt bụi, Giang Mỹ Thư vịn lan can bước lên một bậc thềm nông.

 

Là căn phòng thứ hai bên tay trái:

 

“Con ở đây, hướng , ánh sáng cũng ."

 

Lương Duệ xem một cái, nó mấy năm nay ở ký túc xá nên đối với môi trường cũng chẳng kén chọn nữa:

 

“Con ở cũng , chỗ dừng chân là ."

 

“Chỉ cần kế đừng đuổi con ."

 

Giang Mỹ Thư lườm nó một cái:

 

“Lại nghịch ngợm ."

 

Lương Duệ ha hả, đôi mắt sáng rực như ngàn vì :

 

“Mẹ kế, kế, kế, dì thích con gọi dì là kế ?"

 

Giang Mỹ Thư lười quản cái đồ trẻ con , bên ngoài truyền đến tiếng động cơ xe dừng , cô thò đầu xuống, thấy xe của Lương Thu Nhuận đỗ lầu.

 

“Không với con nữa."

 

Giang Mỹ Thư xách váy xuống:

 

“Con tự dọn dẹp đồ đạc nhé, dì đón dì đây."

 

Đây cũng là hiếm hoi nhà đẻ cô đến chơi.

 

Không đón họ mà là Giang Mỹ Thư gọi mười thì đối phương may mới đồng ý một .

 

Nhìn bóng lưng cô rời , Lương Duệ nheo nheo mắt, ngả xuống giường, lẩm bẩm:

 

“Con tới mà cũng chẳng thấy dì hào hứng thế ."

 

Bên ngoài.

 

Sau khi xuống lầu, Giang Mỹ Thư liền thẳng tới cửa xe, giúp mở cửa xe, xuống đầu tiên là Vương Lạt Mai, Giang Mỹ Thư chút ngạc nhiên:

 

“Mẹ, con ngay Thu Nhuận qua đó nhất định thể mời sang đây mà."

 

Vương Lạt Mai tư tưởng cũ, cảm thấy con gái gả nhà chồng, bà với tư cách là thông gia nên cứ mãi sang nhà thông gia chơi, tránh để con gái khó xử ở nhà chồng.

 

Vương Lạt Mai lời Giang Mỹ Thư , giơ tay vỗ tay cô một cái:

 

“Nói bậy, con sang gọi thì cũng sẽ sang thôi."

 

Giang Mỹ Thư mím môi , cũng vạch trần bà.

 

sang bế Thẩm Tiểu Cúc xuống, Thẩm Tiểu Cúc giờ sáu tuổi rưỡi , một khuôn mặt tròn trắng trẻo, đôi mắt to tròn, môi đỏ hồng, tết hai b.í.m tóc nhỏ, trông vô cùng đáng yêu.

 

“Dì ơi."

 

Vừa mở miệng ngọt xớt như bôi mật:

 

“Con nhớ dì lắm."

 

Đây là lời thật lòng của Thẩm Tiểu Cúc, bởi vì mỗi dì sang thăm bé đều mang cho bé đủ loại món ngon.

 

Dẫn đến việc Tiểu Cúc nhỏ bé từng lúc mong ước, giá như dì thể đến nhà hàng ngày thì bao, như bé sẽ hàng ngày món ngon ăn mãi hết.

 

Giang Mỹ Thư hôn má bé:

 

“Dì cũng nhớ con."

 

“Đừng bế nó nữa, năm nay nó lớn hơn , em bế đau lưng đấy."

 

Là Giang Mỹ Lan, xuống đón lấy Thẩm Tiểu Cúc, Thẩm Tiểu Cúc chịu:

 

“Con cứ dì bế cơ."

 

“Không bế ."

 

Lời thật khiến bực .

 

Giang Mỹ Lan xòe bàn tay nhỏ định đ-ánh nhưng Giang Mỹ Thư ngăn :

 

“Khó lắm trẻ con mới vui vẻ, đừng hỏng hứng thú của nó."

 

Giang Mỹ Lan thấy đây là ở bên ngoài nên cố nén cơn giận xuống.

 

Chỉ là khi Giang Mỹ Thư bế Thẩm Tiểu Cúc phía , cô sang phàn nàn với Thẩm Chiến Liệt:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-593.html.]

“Anh quản con gái , sắp chiều hư đến mức vô pháp vô thiên kìa."

 

thật.

 

Thẩm Tiểu Cúc là đứa cháu duy nhất của nhà họ Thẩm, còn bên nhà họ Giang, Giang Đại Lực từ khi đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, dẫn đến con cái cũng xa cách với Vương Lạt Mai và .

 

Mà Thẩm Tiểu Cúc nuôi dưỡng ngay mắt Vương Lạt Mai, tình cảm trong đó đương nhiên là giống .

 

Thẩm Chiến Liệt nuông chiều:

 

“Thêm thương con, em còn vui ?"

 

“Em vui, em chỉ sợ Tiểu Cúc nuôi lệch lạc thôi."

 

“Không ."

 

Thẩm Chiến Liệt khẳng định, “Tiểu Cúc nhà ngoan lắm, con bé chỉ nũng mặt thiết thôi, ngoài con bé lễ phép."

 

Giang Mỹ Lan tức nghẹn, nhưng đây là đang khách nên cô cũng tiện gì thêm.

 

Chỉ đành nhịn nhục theo .

 

Trước cửa lầu nhỏ, Lương đợi sẵn ở đây từ sớm, thấy Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận đưa Vương Lạt Mai tới, bà liền bước tới:

 

“Thông gia, thật là lâu gặp."

 

Vương Lạt Mai Lương vẫn thanh lịch như xưa, bà cũng chút cảm khái:

 

“Cũng lâu gặp chị gái già , chị vẫn xinh như xưa."

 

Mẹ Lương khen tươi rói:

 

Mỹ Thư cái miệng dẻo như bôi mật mà, hóa là di truyền từ thông gia đây."

 

Bà nắm lấy cánh tay Vương Lạt Mai, dắt bà trong:

 

“Đi , hôm nay hai chúng uống một bữa thật mới ."

 

Vương Lạt Mai Giang Mỹ Thư một cái, Giang Mỹ Thư mím môi , khuyên nhủ:

 

“Đừng ạ, đều tuổi cả , uống ít r-ượu thôi, ăn nhiều rau, ăn nhiều hải sản, ít ăn thịt đỏ thôi ạ."

 

Lời , Vương Lạt Mai vô thức gật đầu:

 

“Nghe nó , trẻ tuổi tiếp thu kiến thức nhiều, nó chắc chắn sai ."

 

Đây là đang vẻ mặt cho Giang Mỹ Thư đây.

 

Mẹ Lương lúc mới thôi.

 

Sau khi họ từ phía , Giang Mỹ Thư đặc biệt tụt phía hỏi Lương Thu Nhuận:

 

“Đón thuận lợi ?"

 

Lương Thu Nhuận nhẹ nhàng ho một tiếng:

 

“Mẹ vốn còn chút do dự, nhắc một chút là Lương Duệ tới , thằng bé hai ngày mới gặp Giang Nam Phương xong, phần còn thì em hiểu đấy."

 

Lương Thu Nhuận cần nhiều, Vương Lạt Mai nhanh nhẹn theo sang đây .

 

Giang Mỹ Thư mím môi đầy tinh quái:

 

“Quả nhiên, vẫn là vỏ quýt dày móng tay nhọn."

 

Cô chậm bước vài phần, đợi Giang Mỹ Lan lên liền bảo Lương Thu Nhuận tiếp đãi Thẩm Chiến Liệt, còn cô thì cùng Giang Mỹ Lan chuyện riêng.

 

Vào trong gian chính, bàn bày sẵn vải và chuối rửa sạch, cứ thế xếp đầy hai đĩa lớn.

 

Lương Lan Hương bưng nước lên nhanh ch.óng lui ngoài.

 

Giang Mỹ Lan tò mò:

 

“Đây là mà em đây dùng để chăm sóc chồng em đấy ?"

 

Giang Mỹ Thư gật đầu:

 

“Là cô , , ít nhưng việc chăm chỉ, chẳng gì hoa hòe hoa sói cả, suốt ngày theo chồng em thì em và Lương mới thể yên tâm xông pha sự nghiệp bên ngoài."

 

Giang Mỹ Lan suy nghĩ một chút:

 

“Còn như để giới thiệu ?

 

Chị cũng tìm một về nhà giúp việc."

 

“Em cũng bây giờ cả nhà chị đều dồn tâm trí việc dọn hàng, việc nhà chẳng tâm trí , đương nhiên cũng mệt nữa."

 

Giang Mỹ Thư lắc đầu:

 

“Chỗ em chắc chắn là còn ai nữa , chị cứ theo nguyên tắc gần nhà thôi, xem quanh đó chị dâu nào khá khẩm thì mời về giúp một tay."

 

Giang Mỹ Lan nghĩ cũng đúng, liền gật đầu:

 

“Ngoài là xe mới mua ?"

 

Trước đó cô thấy, Lương Thu Nhuận chỉ để đồ xuống là ngay.

 

Lúc xe sang đây mới thực sự tận mắt chứng kiến.

 

“Vâng ạ."

 

Giang Mỹ Thư tuôn như trút nước:

 

“Tụi em thấy ở Bành Thành về đây tiện nên mua luôn, chị đoán xem chiếc xe bao nhiêu tiền?"

 

“Tám vạn?"

 

Giang Mỹ Lan thử đoán.

 

xe Santana thị trường cơ bản đều giá đó .

 

“Không , nhiều quá, chị đoán ?"

 

“Bảy vạn?"

 

“Vẫn nhiều."

 

“Năm vạn?"

 

Giang Mỹ Thư gật đầu:

 

, chính là năm vạn, chị xem chị và Chiến Liệt , nếu cũng nhu cầu mua xe thì em bảo Gia Huy bên để ý nguồn hàng giúp."

 

“Đảm bảo nguồn hàng vấn đề gì, hơn nữa còn là xe mới, chỉ là thể lai lịch chính đáng cho lắm."

 

chị mua về , thể đảm bảo thuộc về chị."

 

Giang Mỹ Lan nghiến răng:

 

“Mua."

 

“Chị và Chiến Liệt thực sự cũng cần một chiếc xe để mặt mũi, em bên để ý giúp chị, nếu xe về thì báo cho chị một tiếng."

 

Giang Mỹ Thư “ơi" một tiếng:

 

, lúc quên hỏi chị, Triệu Hiểu Quyên thế nào ?"

 

Từ tối hôm đó cô út sang đưa Triệu Hiểu Quyên , cô thấy tin tức gì của đối phương nữa.

 

Nhắc đến Triệu Hiểu Quyên, Giang Mỹ Lan cũng chút cảm khái:

 

“Còn thế nào nữa?

 

Cô út đưa nó về thủ đô , còn buông lời đe dọa, hoặc là ngoan ngoãn lấy chồng, hoặc là xuống tóc tu."

 

“Triệu Hiểu Quyên tu, thế là lấy chồng ."

 

 

Loading...