Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Thập Niên 70 - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:43:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hôm nay Hứa Chư nghỉ phép, Hồ Uyển Ninh thể chờ đợi nữa mà ném thằng nhóc mập cho , tự tìm Nguyễn Minh Phù.”

 

Hồ Uyển Ninh dậy, “Chẳng xem đất trồng rau , thôi.”

 

“Được ạ.”

 

Nói là đất, thực chính là đất hoang gần khu gia đình, khai phá , mới thành từng mảnh từng mảnh đất trồng rau.

 

Mỗi nhà mỗi hộ chia đất đều lớn.

 

các chị dâu cần cù tận dụng đến mức cực hạn, ngay cả trong kẽ rãnh cũng điểm xuyết mấy khóm đậu nành.

 

Trừ mấy mảnh đất bỏ hoang, chỗ khác đều trồng ít rau.

 

Chỉ là mùi vị thơm tho gì cho cam.

 

Nguyễn Minh Phù nín thở, dịch sang bên cạnh một chút, lúc mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

 

“Ai cũng ở nhà lầu,” Hồ Uyển Ninh tới bờ ruộng, “thực theo chị , nhà cấp bốn vẫn hơn.

 

Không cái khác, chỉ sân sân rộng rãi.

 

Có thể trồng chút rau xanh nọ, phía nhà cấp bốn thì trồng ?”

 

Cả nhà trông chờ chút rau trong đất mà sống, đủ ăn.

 

Nguyễn Minh Phù tán đồng gật đầu.

 

“Chị dâu đúng lắm.”

 

Khuôn mặt dịu dàng của Hồ Uyển Ninh mang theo nụ , “Lúc lão Hứa chọn nhà lầu, còn chị mắng cho một trận.”

 

Dường như nghĩ tới chuyện gì đó thú vị, nụ mặt bà càng lúc càng sâu sắc.

 

Đi thêm vài bước nữa, Hồ Uyển Ninh chỉ một mảnh đất, “Đây là mảnh chia cho em đấy, xem, bên trái là của chị.”

 

Nguyễn Minh Phù nhíu mày, “Chị dâu, mảnh đất của em trồng ạ?”

 

Mảnh đất Hồ Uyển Ninh chỉ, trồng ít cải thảo xanh mướt.

 

Thân trắng lá xanh, trông đặc biệt tươi non.

 

“Đây là chị trồng đấy,” Hồ Uyển Ninh giải thích một câu, “ thấy đất bỏ hoang thì tiếc, nên trồng chút rau lên đó.

 

Em dâu, em trồng gì cứ trực tiếp với chị, nhổ hết mấy loại rau .”

 

Đây coi như là chuyện ngầm hiểu với ở khu gia đình.

 

Vẫn là đất quá nhỏ, trông chỉ tầm ba phân, đủ một nhà ăn, đành trồng lên những mảnh đất ai trồng.

 

Đợi đất chia , nhổ bỏ rau bên .

 

“Không cần cần, đang mọc thế cơ mà,” Nguyễn Minh Phù thiết với Hồ Uyển Ninh, cũng để ý chuyện , “hơn nữa, em vẫn nghĩ trồng gì.”

 

Quan hệ của hai tự nhiên cần , Hồ Uyển Ninh liền kiên trì nữa.

 

“Được , đợi lúc nào em nghĩ kỹ thì với chị.”

 

Nguyễn Minh Phù gật đầu.

 

Thực vẫn là do bây giờ rau gì để trồng.

 

Loại rau mùi thể sống sót qua một mùa đông ở miền Nam, đặt ở đây đóng băng tới ch-ết cũng tuyết vùi lấp.

 

Trừ củ cải với cải thảo, thật sự nghĩ cái gì khác.

 

Hai loại rau Nguyễn Minh Phù đều thích ăn.

 

Nguyễn Minh Phù cũng là khi việc ở quê mấy ngày mới , học vấn ruộng cũng nhiều lắm.

 

Đau đầu.

 

Trong lúc Nguyễn Minh Phù suy nghĩ, Hồ Uyển Ninh xổm xuống hái ít cải thảo.

 

Cuối cùng, bà chia một nửa cho cô, “Loại cải thảo lúc ăn là ngon nhất, về nhà lấy mỡ heo xào lên, đặc biệt thơm mềm.”

 

Chính vì loại rau xanh nhỏ ăn ngon, bà mới trồng ít.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-167.html.]

“Cảm ơn chị dâu.”

 

Nguyễn Minh Phù cũng khách sáo với bà.

 

, em thấy bên còn trồng ít ngô, ở đây còn trồng lương thực ạ?”

 

Nhìn theo hướng cô chỉ, thấy nơi đó mọc lên một đám ngô dày đặc, liếc mắt hầu như thấy điểm cuối.

 

“Bộ đội trồng lương thực, thì họ ăn từ ?”

 

Hồ Uyển Ninh :

 

“Đừng bộ đội, ngay cả mảnh đất ở trong khu chia cho chúng , cũng ít chị dâu trồng lương thực đấy.”

 

Chút phụ cấp của chồng ở nhà ăn tới giữa năm là hết .

 

Mọi thường đổi gạo trắng bột trắng lấy lương thực thô, dù cũng cầm cự đến cuối năm.

 

Nếu là nhà nào đông con, cuộc sống càng thắt lưng buộc bụng, thì chẳng nghĩ cách .

 

Nguyễn Minh Phù nhíu mày, “Gia đình đến quân đội, bộ đội sắp xếp công việc ạ?”

 

“Có thể bao nhiêu công việc?”

 

Công việc dù nhiều cũng chịu nổi cảnh đông thì cháo ít.

 

Tới bây giờ, trừ khi gia đình đặc biệt khó khăn, con cái đặc biệt nhiều, ăn bữa lo bữa , bình thường đều sắp xếp nữa.

 

“Vậy cuộc sống mà qua ?”

 

Nguyễn Minh Phù tưởng tượng nổi.

 

Nguyên chủ lúc xuống nông thôn khổ sở mệt mỏi thế nào, cũng từng đói.

 

Mà cảm giác đói bụng đối với đại tiểu thư Nguyễn mà , càng là chuyện xa vời.

 

Hồ Uyển Ninh lắc đầu, “Ai mà .”

 

Hai định về, khi ngang qua ruộng ngô thì bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng xào xạc.

 

Trong bối cảnh gian trống trải tĩnh lặng, đặc biệt dễ khiến liên tưởng tới những hình ảnh vô cùng đáng sợ.

 

Nổi da gà Nguyễn Minh Phù đều dựng cả lên, lùi mấy bước.

 

“Chị, chị dâu……”

 

Hồ Uyển Ninh vốn sợ, Nguyễn Minh Phù ảnh hưởng cũng bắt đầu hoảng loạn.

 

Bà nuốt nước bọt, “Đừng sợ.”

 

Tầm mắt Hồ Uyển Ninh chằm chằm nơi động đậy ngừng đó, nhặt một cái gậy to bằng ngón trỏ đất mới vạch đám cỏ dại đó .

 

Một bóng dáng gầy trơ xương, liền xuất hiện mặt hai .

 

Nguyễn Minh Phù thở phào nhẹ nhõm một tiếng.

 

Mẹ ơi, cô sợ ch-ết khiếp, cứ tưởng giữa ban ngày gặp quỷ chứ.

 

“Thiết Trụ, cháu ở đây?”

 

Hồ Uyển Ninh rõ ràng đứa trẻ .

 

Thiết Trụ thấy tiếng truyền tới rõ ràng hoảng hốt một chút, nhưng vẫn đầu .

 

Nguyễn Minh Phù lúc mới thấy rõ dáng vẻ đứa trẻ .

 

Trông nó lớn lắm, tầm năm sáu tuổi.

 

Cả gầy trơ xương, cầm d.a.o cũng xẻ hai lạng thịt.

 

Người thời đại phổ thông đều gầy, mập mới là ít.

 

Nguyễn Minh Phù cũng để ý.

 

đứa trẻ thật sự quá bẩn, quần áo sửa từ quần áo của ai, miếng vá chồng miếng vá, trông như một thằng bé ăn mày nhỏ.

 

Mặt cũng lem luốc đen sì, vết bẩn đen càng vạch ngang vạch dọc.

 

 

Loading...