Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Thập Niên 70 - Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:43:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cố Thanh Tùng gật đầu.”

 

“Tới lúc đó sẽ thương nhân nước ngoài tới giao dịch.”

 

Thực giáo sư Hồ thẳng hơn, dù hội nghị ngoại giao chính là lừa mấy nước ngoài đó, bắt họ mua nhiều thêm chút.

 

đối diện với khuôn mặt xinh tuyệt trần của Nguyễn Minh Phù, Cố Thanh Tùng nên lời.

 

Thứ vật chất tầm thường , thể vấy bẩn nữ thần của .

 

“Em .”

 

Nguyễn Minh Phù lật cuốn sổ vài cái, liền đặt nó sang một bên.

 

, các tham gia hoạt động gì ?

 

Sao ở đây lâu thế?”

 

Nguyễn Minh Phù còn tưởng giáo sư Hồ về kinh lâu chứ.

 

“Vốn dĩ là định ,” nhắc tới chuyện , Cố Thanh Tùng liền mang vẻ mặt khổ sở, “chúng đều mua vé , tạm thời giao nhiệm vụ của hội chợ cho chúng .”

 

Cố Thanh Tùng trong lòng cũng khó chịu mà.

 

Một tháng nay bận tới mức chân chạm đất, khỏe mạnh như cũng gầy một vòng.

 

Nguyễn Minh Phù gật đầu, “Lần tới đông ạ?”

 

“Đông, đông chứ.”

 

Có thể hội chợ mạnh hơn hoạt động họ tham gia đó nhiều.

 

Hội chợ là hoạt động hướng tới khắp nơi cả nước, từ bốn phương tám hướng đều tới.

 

Số dự kiến là thương nhân nước ngoài, vượt quá mười ngàn .

 

Đến ngày đó, đoán chừng là biển mênh m-ông.

 

Nguyễn Minh Phù hiểu rõ tầm quan trọng của hoạt động .

 

, xem trí nhớ của ,” Cố Thanh Tùng đưa một tấm thẻ cho Nguyễn Minh Phù, “ khi hội trường, đeo nó .”

 

Tấm thẻ .

 

Phối màu bắt mắt, Nguyễn Minh Phù vẫn đeo nó lên.

 

Cô cũng khá tò mò về hội chợ, cho dù phiên dịch, xem xem cũng .

 

Xe chạy êm, đợi khi trong thành phố, liền thể thấy xe cộ qua tấp nập.

 

Lần cô với Tạ Diên Chiêu đăng ký kết hôn, còn hiếm thấy ô tô chạy đường.

 

Mà mới thoáng cái, vèo vèo qua mấy chiếc liền.

 

Hội chợ quả nhiên dạng .

 

Càng lái trong, xe càng đông.

 

May mà điều tiết xe cộ, nếu Nguyễn Minh Phù trải nghiệm cảm giác tắc đường ở thời đại .

 

Sau khi xuống xe, Cố Thanh Tùng dẫn Nguyễn Minh Phù liền trong.

 

Người đông đúc vô cùng, loáng thoáng còn thể thấy mấy da trắng vóc dáng cao lớn.

 

Cố Thanh Tùng rẽ trái rẽ , đưa Nguyễn Minh Phù một văn phòng nhỏ.

 

Giáo sư Hồ bên trong thấy bóng dáng Nguyễn Minh Phù, như thấy cứu tinh .

 

“Cô Nguyễn, cuối cùng cô cũng tới .”

 

Nguyễn Minh Phù gật đầu, “Giáo sư Hồ, lâu gặp.”

 

Cô lúc mới để ý, trong phòng còn ít nam thanh nữ tú.

 

Khuôn mặt đều mấy dễ , sợ là mới mắng xong.

 

Đôi mắt Nguyễn Minh Phù chớp chớp, hỏi nhiều.

 

“Giáo sư Hồ, việc gì em thể ạ?”

 

“Cô tới chính là giải cơn khát cho đấy,” giáo sư Hồ phụ trách điều phối phiên dịch của hội chợ, khẩn trương ch-ết, sợ xảy vấn đề gì, “cô Nguyễn, cô cứ phụ trách giải thích về .

 

Làm quen một chút, tới lúc đó sắp xếp.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-170.html.]

Nguyễn Minh Phù suy nghĩ một chút, liền đồng ý.

 

Nam thanh nữ tú thấy Nguyễn Minh Phù đồng ý, lượt trợn tròn mắt.

 

triển lãm bao nhiêu loại ?

 

Biết đặc điểm của mỗi loại là gì ?

 

thể giải thích trôi chảy bộ về ?

 

Trà lịch sử hàng ngàn năm, các giống loài phái sinh bao nhiêu, mỗi vùng miền đều danh mang tính đại diện.

 

cũng là một trong những thứ thể đại diện cho văn hóa quốc gia nhất, càng là trọng tâm của trọng tâm.

 

Giáo viên của bọn họ đều dịch nổi, để một cô gái nhỏ bằng tuổi bọn họ lên?

 

Là bọn họ điên , giáo sư Hồ điên ……

 

Chỉ tiếc là ở đây tới lượt bọn họ lên tiếng, cho dù bao nhiêu nghi vấn cũng nín nhịn trong bụng.

 

Giáo sư Hồ thấy Nguyễn Minh Phù đồng ý, trong lòng mừng rỡ.

 

Chỉ về phía Cố Thanh Tùng liền :

 

“Dẫn cô Nguyễn tới chỗ triển lãm , quen quen môi trường.”

 

“Cô Nguyễn, theo nào.”

 

……

 

Có lẽ là vì chính cái sự韵味 (hương vị/vẻ tinh tế) ẩn chứa trong , triển lãm quả thực thanh u hơn những chỗ khác ít.

 

Người bài trí nơi cũng tư duy.

 

Lấy tre điểm xuyết, còn thể ngửi thấy mùi tre thoang thoảng.

 

Ngửi lên, vô cùng phù hợp với mùi .

 

Cố Thanh Tùng giới thiệu sơ qua về Nguyễn Minh Phù với những ở đây.

 

Ánh mắt họ nghi ngờ, dường như đang chất vấn năng lực của Nguyễn Minh Phù.

 

bọn họ cũng đầu tham gia hội chợ, nhưng nào cũng bán bao nhiêu.

 

Nếu vô cùng quan trọng với quốc gia, thì rút khỏi triển lãm từ lâu .

 

Bọn họ cũng hiểu, kết quả sợ là cũng giống mấy .

 

Cô gái nhỏ tới để mạ vàng, chỉ dạo qua một lượt mà thôi.

 

Mấy cũng để ý, thái độ thiện chào hỏi Nguyễn Minh Phù một tiếng.

 

Cố Thanh Tùng chỉnh kính, “Cô Nguyễn, cô thể xem ở đây, quen một chút.

 

Chỗ thầy còn việc, đây.”

 

“Được ạ.”

 

Nguyễn Minh Phù nương theo hương trong khí, liền dạo quanh phòng triển lãm.

 

Các xưởng đều chuẩn đầy đủ, thậm chí vài nơi còn chơi trò mới lạ, trò tại chỗ.

 

Nguyễn Minh Phù tới một nơi, những loại đặt bục triển lãm, trong mắt lóe lên sự hài lòng.

 

Lão Nguyễn thích uống , Nguyễn Minh Phù theo ông, uống ít danh .

 

Trà uống nhiều , cũng học cách thưởng .

 

Một đàn ông trung niên vẻ ngoài nho nhã, bằng tuổi lão Nguyễn bước tới.

 

“Cô Nguyễn cũng uống ạ?”

 

Lời , liền cảm thấy đúng.

 

Trừ những con đường đặc biệt, bây giờ gì còn mua lá.

 

“Uống một chén ?”

 

Lời tuy thế, nhưng ông cầm một cái chén rót cho Nguyễn Minh Phù một chén.

 

Cô bưng lên ngửi một chút.

 

“Thanh hương phong uất,” Nguyễn Minh Phù uống một ngụm, lúc mới chén , “đây là Phượng Hoàng Đơn Tùng thượng hạng trong Ô Long.”

 

 

Loading...