“Nguyễn Minh Phù c.ắ.n môi , bất mãn trừng mắt hai tên vệ sĩ cửa.”
Vệ sĩ:
“……”
Họ đắc tội ai chứ?
Nguyễn Minh Phù chán nản qua cửa.
Dưới đất trải một lớp t.h.ả.m dày, dẫm lên mềm mềm, cũng phát tiếng động gì.
Chẳng bao lâu , Tạ Diên Chiêu từ trong .
Đôi mắt Nguyễn Minh Phù sáng rực lên, tò mò tới kéo Tạ Diên Chiêu :
“Thế nào, gì với trai em?”
Đôi mắt trong trẻo như lưu ly phản chiếu bóng dáng của Tạ Diên Chiêu, khiến nhịn vươn tay xoa xoa đầu Nguyễn Minh Phù.
“Đại ca bảo em .”
Nguyễn Minh Phù:
“……”
Cô trừng mắt Tạ Diên Chiêu một cái, hậm hực kéo bàn tay xoa đầu xuống.
Lúc mới phòng.
Kỳ Dương Diễm tại chỗ, cơn giận bồng bột tan ít, Nguyễn Minh Phù càng tò mò hơn.
Gã đàn ông tồi cho cô, cô hỏi trai là !
“Anh, hai trò chuyện gì ?”
“Em tưởng sẽ cho em ?”
Nguyễn Minh Phù:
“……”
Anh trai cô ngày càng đáng ghét .
Kỳ Dương Diễm chằm chằm cô:
“Em xem em , để ý một cái là gây chuyện lớn thế cho .”
Đối diện với em gái , thật sự đau đầu.
“Kết hôn thôi mà tính là chuyện lớn gì ……”
Những lời đó cái trừng trừng của Kỳ Dương Diễm, Nguyễn Minh Phù lặng lẽ nuốt trở bụng.
Tạ Diên Chiêu ở đây, cô bây giờ mà đ.á.n.h cô, đ.á.n.h phát nào trúng phát đó.
Cô vẫn là thành thật chút thôi.
“Nói xem nào, hai rốt cuộc quen thế nào?”
Trước mặt trai, Nguyễn Minh Phù dám giống như lừa gạt Ngô Vân Hoa mà lừa gạt , đành thành thành thật thật kể chuyện một lượt.
Kỳ Dương Diễm:
“……”
Anh cũng đeo lên khuôn mặt đau khổ.
Anh còn thấy thương hại Tạ Diên Chiêu, cái thứ bám lấy.
Kỳ Dương Diễm thực sự tìm từ ngữ để hình dung Nguyễn Minh Phù, nhất là khi cô còn bộ dạng “heo ch-ết sợ nước sôi” .
Trong lòng thắt .
Đứa em gái phiền phức , em rể đến quản quản nó thực cũng khá ……
Không ai chuyện, cả căn phòng trở nên tĩnh mịch.
Nguyễn Minh Phù nhịn :
“Anh, ba đều đồng ý hôn sự của hai bọn em .”
Nếu bà Loan thật sự qua đây, nhận lá thư đó, chắc chắn thư qua c.h.ử.i .
Thư gửi bao lâu , đến giờ vẫn động tĩnh gì…… chắc là đồng ý nhỉ~
Ánh mắt Nguyễn Minh Phù phiêu diêu bất định.
Phải , cô như cũng dối.
Kỳ Dương Diễm lời , trừng mắt cô.
Anh thể hiểu ý của Nguyễn Minh Phù chứ.
“Đợi tìm thấy ba xử lý em.”
Nguyễn Minh Phù lời , lập tức rộ lên.
Cô , trai cô đây là mặc định .
“Anh, quá.”
Cô vui vẻ tới, khoác tay híp mắt.
“Em tránh ,” Kỳ Dương Diễm hậm hực hất tay Nguyễn Minh Phù , “Gọi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-180.html.]
Nguyễn Minh Phù hớn hở.
Đi tới cửa trở :
“Anh, chúng tới đột ngột như , nếu tìm đường về thì ?”
Kỳ Dương Diễm tay khựng .
Anh thực sự nghĩ tới khả năng .
Nguyễn Minh Phù suy nghĩ một chút tiếp tục :
“Anh …… chúng mang sứ mệnh tới ?
Chấn hưng quốc gia, cứu vớt nhân dân!”
“Chỉ em?”
Kỳ Dương Diễm đ.á.n.h giá Nguyễn Minh Phù một lượt, châm chọc chính xác:
“Ngoài ăn chơi hưởng lạc, em còn gì?”
Khi lời , sự ghét bỏ trong đáy mắt đặc đến mức gần như thành thực chất.
Nguyễn Minh Phù:
“……”
“Không thể xem thường khác như thế chứ,” cô tức giận, lý lẽ hùng hồn:
“Chẳng và ba ?”
Có ba chiếc SSR , còn cần cô gì.
À, bây giờ thêm một Tạ Diên Chiêu.
Kỳ Dương Diễm:
“……”
Thấy chuyện, Nguyễn Minh Phù kéo kéo vạt áo .
“Anh, em đều là thật đấy,” cô bẻ ngón tay đếm, “Anh là nhân tài tài chính đấy, nghĩ tới năm hai nghìn, chúng tư bản nước ngoài treo đ.á.n.h.
Anh cái đó…… phát huy khả năng của ?”
“Hơn nữa, em cảm thấy thời đại cũng tệ.”
Kỳ Dương Diễm xoa xoa huyệt thái dương:
“Không tệ cái gì?”
Trước mắt cô đột nhiên hiện lên bóng dáng Tạ Diên Chiêu…… lời tới bên miệng thành:
“Dù ở đây cũng thực hiện nguyện vọng năm mười tám tuổi của em.”
“Nguyện vọng gì?”
“Muốn con một.”
Nói xong câu , Nguyễn Minh Phù chạy mất tiêu.
Kỳ Dương Diễm:
“……”
Đứa em gái phiền phức , cần nữa .
……
Hôm nay trời quá muộn, Kỳ Dương Diễm cũng giữ hai ở .
Chỉ cùng ăn một bữa cơm, liền đưa hai lên xe.
Anh Tạ Diên Chiêu, nhịn cảnh cáo .
“Khoảng thời gian xem biểu hiện của , nếu đối xử với nó nửa điểm, lập tức đưa nó về Hương Cảng.
Em gái của Kỳ , lo chồng!”
Khiến Nguyễn Minh Phù cảm động đến nước mắt lưng tròng.
Anh cô quá!
Tạ Diên Chiêu thẳng :
“Anh sẽ cơ hội .”
Lời dứt, chiếc xe như mũi tên rời cung b-ắn vọt .
Kỳ Dương Diễm:
“……”
Thằng em rể cũng là kẻ bụng hẹp hòi.
Trên xe, Nguyễn Minh Phù liền nhịn mà gà gật ngủ.
Cô bận rộn một ngày, lúc còn chấp nhận sự thẩm vấn của Kỳ Dương Diễm.
Thần kinh căng đến cực điểm, xe một thư giãn, cơn buồn ngủ liền cuồn cuộn kéo tới.
Tạ Diên Chiêu cô một cái.