Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Thập Niên 70 - Chương 256

Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:54:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được mà mà," ông chủ Trương mở to hai mắt chằm chằm , “Kỳ đại thiếu, chỉ cần cho mượn một trăm... , mười triệu!

 

nhất định thể vượt qua cuộc khủng hoảng ."

 

Ông chủ Trương cái gã béo phì còn tinh thần như nữa.

 

Cả ủ rũ chịu nổi, sắc mặt xám xịt.

 

Cũng chẳng bao lâu nghỉ ngơi , mắt treo một cặp quầng thâm.

 

Tóc tai càng bù xù, còn sự tinh tế như .

 

Ông vươn tay níu lấy Kỳ Dương Viêm, nhưng vệ sĩ chặn c.h.ặ.t chẽ.

 

“Kỳ đại thiếu, cầu xin , thể phá sản ..."

 

Kỳ Dương Viêm thản nhiên ông .

 

“Lần mượn ông một triệu, là thế chấp cổ phần công ty của ông, bây giờ ông mười triệu...

 

ông chủ Trương, nghĩ kỹ xem lấy cái gì thế chấp ?"

 

Mồ hôi lạnh của ông chủ Trương gần như chảy xuống.

 

Ông đó vì vấn đề quyết sách dẫn đến công ty thua lỗ, còn cách nào khác mới thế chấp công ty cho .

 

hiện tại, lô hàng ông gặp ở nước ngoài giữ , tốn ít tiền chạy chọt quan hệ.

 

lỗ hổng quá lớn, ông chủ Trương bán hết tài sản cũng bằng một nửa nó.

 

Đường cùng, nghĩ đến Kỳ Dương Viêm.

 

Đây mới màn kịch ngày hôm nay.

 

“Kỳ đại thiếu, nhất định cứu , ngoài thực sự còn ai tấm lòng nhân ái nữa."

 

“Ông chủ Trương đừng đội mũ cao cho , là thương nhân," Kỳ Dương Viêm lạnh lùng ông , “Việc ăn thua lỗ sẽ ."

 

Ông chủ Trương tất nhiên cái lý .

 

ông thực sự còn gì để mang nữa.

 

“Kỳ đại thiếu, cứ giúp .

 

Chỉ cần để vượt qua kiếp nạn , nhất định sẽ coi là thiên lôi sai đ.á.n.h đó, giúp vững vị trí thừa kế nhà họ Kỳ."

 

“Lời hứa của ông đối với đáng giá."

 

Tài sản phía lưng Kỳ Dương Viêm, sớm là cự phú của bộ Cảng Thành.

 

Nếu chiếm lấy cơ thể của , giúp cặp con đoạt gia sản, Kỳ Dương Viêm sớm chẳng thèm chơi với đám .

 

Trong mắt ông chủ Trương thoáng qua sự giằng co.

 

Hồi lâu , như thể hạ quyết tâm.

 

“Nghe Kỳ đại thiếu đang tìm chân tích của Vương đại sư, tiểu nhân tài, tổ tiên từng sưu tầm một bản.

 

Chỉ cần Kỳ đại thiếu giúp , nhất định sẽ dâng lên chân tích và một nửa gia sản."

 

Ông cũng liều mạng .

 

Bên thả , ông chỉ giữ gia sản, còn ăn cơm tù.

 

Kỳ Dương Viêm lạnh.

 

Tin tức cố ý tung , ngờ thực sự tin.

 

“Ông chủ Trương, giúp ông."

 

Anh phất tay, vệ sĩ liền áp giải ông chủ Trương .

 

Mặc cho ông vùng vẫy gào thét thế nào, cũng chỉ thể trơ mắt Kỳ Dương Viêm lên xe, phóng mất hút.

 

Ông chủ Trương ngơ ngác theo hướng rời , cả như rút mất hồn.

 

Ngay cả cũng vững, chỉ thể đất.

 

Thân hình vốn gầy một vòng của ông chủ Trương run rẩy nhẹ, hồi lâu ông mới mở đôi mắt đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi.

 

“Đều là ép ...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-256.html.]

ép !!"

 

Kỳ Dương Viêm hề để ông chủ Trương mắt, đưa thẳng về phía quân khu.

 

Khi tới cửa, ông lão Cố sớm dẫn một tốp chờ ở cửa.

 

Đợi đến khi thấy , ông lão Cố hai mắt sáng lên.

 

“Chào mừng chào mừng," ông thái độ vô cùng nhiệt tình, “Chào mừng đồng chí Kỳ."

 

“Không cần khách khí."

 

Kỳ Dương Viêm thản nhiên gật đầu, ánh mắt lộ phía Tạ Diên Chiêu bên cạnh.

 

Ông lão Cố cũng cáo già thật.

 

Biết mối quan hệ của hai , còn đặc biệt dẫn đến, chính là thêm một tầng quân bài cho bộ đội của họ.

 

“Đồng chí Kỳ..."

 

Ông lão Cố định chuyện, một chiếc xe chạy tới cắt ngang lời.

 

Nhìn xuống xe, ông lão Cố đảo mắt lên tận đỉnh đầu.

 

Đối phương bốn năm mươi tuổi, mặt còn đeo kính gọng vàng, thấy Kỳ Dương Viêm thì hai mắt sáng lên, “Đây chắc là đồng chí Kỳ nhỉ, là cán bộ của Ty Ngoại vụ, tên Lâm Kiêu."

 

“Chào ."

 

Ông lão Cố liếc một cái, “Đồng chí Kỳ, chúng chuyện trong chuyện từ từ."

 

“Trùng hợp thật," Lâm Kiêu như con cáo già, “ cũng là tới tìm đồng chí Kỳ."

 

Ông lão Cố:

 

“..."

 

Nếu xung quanh nhiều thế , ông cao thấp nhảy lên cho tên khốn Lâm Kiêu vài cái b-úng tai.

 

“Tư lệnh Cố, bằng chúng cùng ?"

 

Lâm Kiêu thấy Tạ Diên Chiêu bên cạnh, nụ mặt càng sâu hơn.

 

“Diên Chiêu, mấy năm gặp càng ngày càng tinh thần."

 

Tạ Diên Chiêu gật đầu với , “Biểu cữu."

 

“Hai vẫn là ?"

 

Kỳ Dương Viêm hai , tò mò hỏi một câu.

 

Lâm Kiêu nheo mắt, càng giống con cáo hơn.

 

là biểu ca của Diên Chiêu," về phía Kỳ Dương Viên, “Nói thì chúng đều vẫn là ."

 

Ông lão Cố:

 

“..."

 

Mặt dài như mặt lừa.

 

Tên khốn căn bản chính là tới cướp mối ăn.

 

Quả nhiên là chính trị, tâm địa quá nhiều, ba câu hai lời kéo gần mối quan hệ của tất cả .

 

Ông lão Cố dù hận đến , cũng giữ thể diện, đón trong.

 

Mẹ nó!

 

Chỉ là uất ức...

 

Ông lão Cố trừng mắt Tạ Diên Chiêu một cái thật mạnh, sớm thế dẫn nó ngoài .

 

Mấy tên khốn tinh quái của Ty Ngoại vụ chắc chắn điều tra qua , mới phái Lâm Kiêu tới.

 

Dày vò một hồi, vẫn phòng thủ !

 

Ông lão Cố trong lòng dù tức giận thế nào, bề ngoài vẫn là dáng vẻ hi hi.

 

Lần giúp đỡ là dành cho khu gia đình, ông lão Cố dẫn họ về phía con đường khu gia đình và núi , “Đồng chí Kỳ, , cuộc sống khu gia đình chúng khổ lắm."

 

," Lâm Kiêu phụ họa gật đầu, “Đây từng hộ từng hộ là hình ảnh thu nhỏ của quốc gia, chỉ cần cuộc sống của họ hơn, quốc gia chúng cũng thể ngày càng giàu mạnh."

 

 

Loading...