Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Thập Niên 70 - Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-04-27 09:00:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

...

 

Ngày hôm đó, Nguyễn Minh Phù và Tạ Diên Chiêu đều ở nhà ngoài.

 

Đến tối, Nguyễn Minh Phù để Quản Cửu sắp xếp một căn phòng cho hai ngủ.

 

họ cũng chỉ ở đây vài ngày.

 

Nguyễn Minh Phù ghế, làn nước đen ngòm màn đêm.

 

Cô đang ngẩn , một chiếc chăn lông dày dặn đắp lên cô.

 

“Đang nghĩ gì ?"

 

“Nghĩ ."

 

Tạ Diên Chiêu khựng tay , ánh mắt cũng trở nên nguy hiểm.

 

“Ồ?"

 

“Anh xem, nếu em gặp thì ?"

 

Nguyễn Minh Phù tìm một tư thế thoải mái trong lòng , lúc mới lười biếng nép lòng .

 

Thể lực của tên đàn ông ch.ó má đúng là tồi.

 

Nằm bên cạnh giống như bên lò sưởi, đôi khi đắp chăn dày quá, cô thậm chí còn nóng mà tỉnh giấc.

 

Đợi mấy ngày nữa, nhiệt độ xuống thấp một chút lẽ sẽ vặn.

 

Tạ Diên Chiêu , tay siết c.h.ặ.t.

 

“Không cái nữa," Nguyễn Minh Phù dậy, “Khó khăn lắm mới tới kinh thành một chuyến, em bao nhiêu là thứ mua.

 

Còn cả đồ chị dâu nhờ em mang cho chị của chị , em vẫn đưa qua."

 

bấm đốt ngón tay, đếm.

 

“Từ từ thôi," Tạ Diên Chiêu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, “Ở đây chẳng còn hai đứa chạy việc đấy , để chúng nó ."

 

“Anh đồng ý?"

 

Nguyễn Minh Phù mở to đôi mắt, kinh ngạc .

 

Cô còn tưởng tên đàn ông ch.ó má đang định cắt đứt quan hệ với nhà họ Tạ, là cô hiểu lầm ý ?

 

“Lúc đầu đúng là nghĩ ," Tạ Diên Chiêu ôm lấy cô, giải thích:

 

“Là tìm chuyện."

 

Ngoài sự nỗ lực của chính Tạ Tư lệnh, thể nhà họ Tạ là do nhà họ Bạch một tay nâng đỡ lên.

 

Bao gồm Tạ Đông Lâu là Phó chủ nhiệm Ủy ban Giáo d.ụ.c, mà Tạ Tây Lâu lúc nhỏ Bạch Thanh Châu chăm sóc mấy năm, vì chuyện của bà mà cãi với Tạ Tư lệnh, vốn dĩ là đồng minh tự nhiên của .

 

khiến chán ghét còn nữa, sửa chữa quan hệ với hai , vẫn hơn là đơn độc chiến đấu.

 

Cũng để cho một xem, gần gũi với Tạ Tư lệnh, là do đối phương .

 

Nguyễn Minh Phù gật đầu, “Dù đưa quyết định gì, em đều ủng hộ ."

 

“Thật chứ?"

 

Yết hầu Tạ Diên Chiêu chuyển động, ánh mắt trở nên sâu xa nguy hiểm.

 

“Em là thế nào, còn thể gạt ?"

 

Nguyễn Minh Phù vỗ vỗ mặt , híp mắt.

 

“Em tò mò, rõ ràng hung dữ như thế, trúng ."

 

Cố Ý Lâm trúng Tạ Diên Chiêu còn thể là khẩu vị độc đáo, Fini công chúa nhỏ tò mò.

 

Chẳng lẽ... tên đàn ông ch.ó má ưu điểm gì cô ?

 

“Anh đây là cho em !"

 

Tạ Diên Chiêu dùng lực, bế cả lẫn chăn lên, sải bước về phía phòng ngủ.

 

Đợi khi Nguyễn Minh Phù chiếc giường mềm mại, đầu óc vẫn còn chút mơ hồ.

 

Đợi !

 

nãy đang trò chuyện với Tạ Diên Chiêu, biến thành thế ?

 

Nguyễn Minh Phù đang định chạy, hình cao lớn của Tạ Diên Chiêu đè lên, ôm c.h.ặ.t lấy Nguyễn Minh Phù.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-327.html.]

 

Anh mới đắp chăn lên cả hai.

 

“Ngủ ."

 

Nguyễn Minh Phù:

 

“..."

 

Tốn bao công sức, chỉ thôi á?

 

Không là thất vọng may mắn, Nguyễn Minh Phù mở to mắt trần nhà, lúc mới mơ mơ màng màng ngủ .

 

Sáng hôm tỉnh dậy, thấy bên ngoài một mảnh trắng xóa.

 

Nguyễn Minh Phù hào hứng chạy ngoài, “Tuyết rơi ?"

 

“Là sương giá."

 

Sương giá dày đặc phân bố bề mặt, như phủ một lớp tuyết mỏng.

 

Nguyễn Minh Phù tò mò đưa tay qua, khi chạm tan thành nước.

 

Chỉ còn sự lạnh giá đầu ngón tay, vệt nước phiến lá , mới ở đây vốn một đóa sương giá xinh .

 

“Em mặc quần áo t.ử tế."

 

Tạ Diên Chiêu cầm áo khoác, khoác lên cô.

 

“Ái chà," Nguyễn Minh Phù chút thất vọng, “Em còn tưởng tuyết rơi ."

 

“Vài ngày nữa là rơi thôi."

 

Kết sương giá dày thế , rơi tuyết mới là chuyện lạ.

 

Nguyễn Minh Phù ngoan ngoãn mặc áo khoác .

 

Chất liệu màu đen, tôn lên cô trắng ngần như ngọc.

 

Nói tới bộ quần áo , còn là tự tay cô .

 

Tuy là màu đen, nhưng chi tiết hề ít.

 

Cô nhét đôi bàn tay lạnh giá trong tay Tạ Diên Chiêu.

 

Đáy mắt mang theo sự nuông chiều, nắm c.h.ặ.t lấy tay Nguyễn Minh Phù, cho đến khi nó ấm .

 

“Ồ, xem chúng tới đúng lúc."

 

Nghe thấy giọng , gân xanh trán Tạ Diên Chiêu theo phản xạ nhảy lên.

 

Anh đầu , quả nhiên thấy khuôn mặt đáng ghét của Andre.

 

“Sao tới nữa?"

 

thích đến thì đến, liên quan gì đến ," Andre thẳng Tạ Diên Chiêu, bên cạnh hai đầy mùi thu-ốc s-úng, “Đừng tưởng , đây là của hồi môn của Nguyễn, đồ tiểu bạch kiểm hổ."

 

Anh khiêu khích về phía Tạ Diên Chiêu.

 

Đối phương siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hận thể bây giờ đập khuôn mặt kiêu ngạo đáng hận của Andre.

 

Nguyễn Minh Phù ôm trán.

 

Một tên ngây thơ ngày ngày khiêu khích Tạ Diên Chiêu, dù tên đàn ông ch.ó má điềm đạm tới , cũng lúc phá phòng (mất kiểm soát).

 

Nhìn thấy hai sắp đ.á.n.h , Nguyễn Minh Phù vội vàng khuyên can.

 

“Nam tước Andre, chuyện gì ?"

 

Anh khoa trương ôm ng-ực, ánh mắt oán trách Nguyễn Minh Phù.

 

“Nguyễn, em đau lòng quá, chúng quen lâu như , em thế mà còn chịu gọi tên ..."

 

Tạ Diên Chiêu kéo Nguyễn Minh Phù qua, “Vậy thì đau ch-ết cho ."

 

Lúc , hận thể đ.â.m ch-ết tên khốn nạn .

 

Nếu đ.á.n.h khách ngoại quốc, thì cái vẻ mặt đê tiện của Andre, ăn bao nhiêu trận đòn của Tạ Diên Chiêu .

 

Nguyễn Minh Phù:

 

“..."

 

Thấy hai sắp cãi , cô vội kéo kéo cánh tay Tạ Diên Chiêu.

 

 

Loading...