“Điều kiện nông trường chắc chắn thể so với khu gia đình của Nguyễn Minh Phù.”
Ở đây chỉ đốt sưởi, việc vượt qua mùa đông giá rét dựa ý chí và chính khí .
Nói đơn giản là, c.ắ.n răng chịu đựng!
Năm nay còn đỡ, để chống chọi cái lạnh, Nguyễn cha dẫn xây sưởi lên.
Lại cải tạo một phần nhà ở, ít nhất năm nay sẽ ch-ết thêm nữa.
“Cho trứng?”
Nguyễn cha lấy hộp cơm ở một bên , “Có chị dâu hôm nay hầm canh cho , nên cố ý mang nó đến để chực ăn ?”
Hoàng chủ nhiệm phịch xuống một bên, đối với suy đoán của ông tỏ vẻ vô cùng vô tư.
“Nếu nghĩ thế, thì cũng chịu.”
Nguyễn cha:
“……”
Luôn cảm thấy câu chút kỳ lạ.
“Chia mau lên, mang suốt dọc đường đến giờ vẫn còn ấm đấy.”
Câu Hoàng chủ nhiệm cũng thèm.
Ông từng nếm qua món canh栾女士 (bà Loan) hầm, mùi vị đó…
đến giờ ông vẫn quên.
Hoàng chủ nhiệm chằm chằm canh, mong chờ xoa xoa tay.
“Anh Nguyễn, khách khí .”
Nguyễn cha:
“……”
Nói như thể ông từng khách khí bao giờ .
Hộp cơm mở , mùi thơm lan tỏa khắp phòng.
Hoàng chủ nhiệm ghé đầu , mặt lộ rõ vẻ gấp gáp.
“Tay nghề của chị dâu càng ngày càng giỏi,” ông nhận lấy bát canh Nguyễn cha đưa qua, uống ừng ực một ngụm, “ , nộp bản báo cáo lên , lãnh đạo đều hứng thú.”
Hoàng chủ nhiệm cũng bản báo cáo đó.
Mẹ kiếp, thực sự tuyệt đỉnh!
Nếu thực sự thực hiện theo kế hoạch bên , đến hai mươi năm, nơi chắc chắn sẽ là một cảnh tượng khác.
“Lãnh đạo cấp gặp .”
“Nhanh thế?”
Lời khỏi miệng, Nguyễn cha liền cảm thấy một câu thừa thãi.
Nếu bản báo cáo đủ trọng lượng, cũng thể nào thu hút sự chú ý trọng điểm của lãnh đạo cấp .
“Sự phát triển ở đây, tất nhiên là nhanh ,” Hoàng chủ nhiệm uống cạn bát canh, chỉ cảm thấy dày ấm áp, “Hôm nay đến nhà , chúng trò chuyện kỹ.”
“Được thôi…”
Nguyễn cha lập tức đồng ý.
Hoàng chủ nhiệm lau miệng , đấu tranh hồi lâu lên tiếng với Nguyễn cha.
“Anh Nguyễn, một câu nên …”
“Vậy thì đừng nữa.”
Hoàng chủ nhiệm:
“……”
Sao theo lẽ thường ?
Ông cũng là nhận lời của khác… .
“Anh Nguyễn, cháu gái là tình hình thế nào?”
Tay Nguyễn cha khựng , nhíu mày ông.
“Không , ý gì khác,” Hoàng chủ nhiệm vội vàng giải thích, “Chỉ là để ý cháu gái nhà , nhờ đến mai.”
Nói xong, chính ông cũng ngượng ngùng .
“Ai?”
“Người đó cũng quen mà,” Hoàng chủ nhiệm nịnh nọt , “Là cháu trai lớn của .
Nó khôi ngô tuấn tú, công việc cũng .
Cân nhắc chút ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-344.html.]
Hai còn thể kết thành gia.”
Nguyễn cha nheo mắt.
Đối với cháu trai mà Hoàng chủ nhiệm đến cũng chút ấn tượng.
Quả thực giống như Hoàng chủ nhiệm , chỉ là…
Nguyễn cha lắc đầu, “Không .”
“Tại ?”
Hoàng chủ nhiệm sửng sốt.
“Cháu trai điều kiện như , bố cũng khai minh, càng thể can thiệp chuyện của hai đứa nhỏ,” ông khoác vai Nguyễn cha, nheo mắt ông:
“Anh Nguyễn, ngờ ánh mắt của đến thế.”
Nguyễn cha:
“……”
Anh cái quái gì!
Chính vì điều kiện nên càng thể.
“Chuyện ,” Nguyễn cha từ chối thẳng thừng, “Phải để vợ xem .
Hơn nữa hôn nhân là chuyện của hai đứa nhỏ, mắt mới .”
Hoàng chủ nhiệm gật đầu, “ là đạo lý thật, lát nữa về bảo cháu trai tiếp xúc với cháu gái .”
Nguyễn cha:
“……”
Đồ quỷ, Hoàng chủ nhiệm chơi !
Ông ý ?!
khuôn mặt đầy hào hứng của Hoàng chủ nhiệm, Nguyễn cha từ chối thế nào.
Thôi , cứ để bọn họ tự xoay xở .
……
Sau trận tuyết đầu mùa, lẽ thông suốt nhị mạch nhâm đốc.
Những ngày đó, tuyết rơi càng lúc càng dày đặc dứt.
Mà Nguyễn Minh Phù cũng từ sự phấn khích ban đầu, chuyển sang trạng thái ch-ết lặng.
Chẳng vì gì khác, chỉ vì xui xẻo cảm lạnh.
Nguyễn Minh Phù ghế sofa, tay cầm túi chườm nóng dùng nước nóng, còn khoác chăn dày, tuyết rơi lông ngỗng ngoài nhà, hắt một cái.
“Xem em còn ngoài chơi tuyết , cảm lạnh chứ gì?”
Hồ Uyển Ninh một bên, đặc biệt lớn tiếng.
Nguyễn Minh Phù:
“……”
Đáng ghét!
Cô kéo c.h.ặ.t chăn , “Chị dâu, hôm nay chị tới?”
Vì nhiễm lạnh, giọng của Nguyễn Minh Phù cũng chút đổi.
“Haizz, còn do lão Tạ nhà em, sợ em ốm ai chăm sóc, nên bảo chị qua đây bầu bạn với em.”
Nguyễn Minh Phù:
“……”
“Em , em bây giờ là chị dâu đáng ghen tị nhất khu gia đình đấy,” Hồ Uyển Ninh trêu chọc cô, “Những chị dâu đó ai cũng nhắc đến em.”
Nguyễn Minh Phù đỏ mặt.
Câu của đàn ông đáng ghét truyền ngoài, các chị dâu trong khu gia đình bàn tán xôn xao.
Đều bản lúc mù mắt, thấy Tạ Diên Chiêu là một đàn ông .
Cái sự tiếc nuối đó, khỏi .
Khu gia đình bây giờ đổi , một nửa ghen tị một nửa ghen tuông.
“Làm gì ?”
Nguyễn Minh Phù tuy miệng thừa nhận, nhưng trong lòng đắc ý thôi.
Coi như đàn ông đáng ghét còn mắt !
Mới đắc ý một nửa, mũi ngứa ngáy, hắt một cái nữa.
Cô hít hít mũi, cả chút còn thiết tha gì nữa.