“Nam chính Chu Hà, cũng là chồng ở kiếp của nguyên , tỷ phú tương lai của thành phố C.
Anh ngũ quan đoan chính, vóc dáng thanh mảnh, đeo một chiếc kính cận, trông văn nhã.”
Chu Hà luôn Kiều Trân Trân thầm mến , lúc thấy cô về phía , khi chuyện mang theo vẻ ưu việt:
“Chuyện ngày hôm nay cả hai đều , xin một câu là ."
“Tại xin ?
Chính cô đang bôi nhọ danh dự của !"
Kiều Trân Trân mặt đầy vẻ khó hiểu:
???
Anh là cái thá gì chứ?
Mà trọng tài xử huề?
Trịnh Lệ Lệ đỡ lấy hình Kiều Ngọc Lan, chỉ trích Kiều Trân Trân:
“Cậu cần chịu buông tha như ?"
Bởi vì Kiều Ngọc Lan quá t.h.ả.m thiết nên những ngày thường quan hệ với cô lúc đều nhịn mà đòi công bằng cho cô .
“ tin Ngọc Lan hạng như , cô giờ luôn hòa nhã với , Kiều Trân Trân cũng đừng ác ý suy đoán cô ?"
“ , chuyện hôm nay lẽ chỉ là một sự hiểu lầm thôi."
“Kiều Trân Trân đừng mẩy mãi nữa!"
Cục diện đổi liên tục, Kiều Trân Trân lạnh lùng Kiều Ngọc Lan đang thành tiếng, cuối cùng cô cũng ngộ .
Cô học theo, cũng bắt đầu lóc:
“ hiểu , trong lòng , mới là kẻ cậy thế h.i.ế.p !
thật sự ngờ nghĩ về như , cha là đảng viên, ông từng chiến trường, từng đổ m-áu vì đất nước.
Từ nhỏ ông giáo d.ụ.c một lý tưởng hoài bão!"
“Cho nên nghiệp hưởng ứng lời kêu gọi, chủ động đăng ký xuống nông thôn, đóng góp một phần công sức cho xã hội.
Vì thậm chí từ bỏ công việc ở thành phố, mặc dù khi xuống nông thôn mới phát hiện thích hợp việc đồng áng, còn thường xuyên ba ngày hai bữa thương.
bao giờ nảy sinh ý định từ bỏ, vẫn đang kiên trì với lý tưởng của !"
“ cho đến mới hiểu quyết định của là sai lầm!"
Trong đôi mắt đào hoa xinh của Kiều Trân Trân lúc chứa đầy những giọt nước mắt lớn, nhưng cô chịu để nước mắt rơi xuống dễ dàng, vẻ quật cường khiến xót xa.
Người kiêu ngạo như Kiều Trân Trân mà còn , đây chắc chắn là chịu nỗi oan ức lớn đến nhường nào!
So với cô, mấy giọt nước mắt của Kiều Ngọc Lan chẳng đáng giá chút nào!
Những lời của Kiều Trân Trân trấn áp tất cả mặt tại đó, thậm chí còn tinh thần của cô cảm động, âm thầm lau nước mắt.
Thật ngờ cái cô Kiều Trân Trân ngày thường kiêu kỳ nhất chủ động từ bỏ công việc ở thành phố, tự nguyện đến cái đội sản xuất nghèo nàn lạc hậu .
Sự giác ngộ tư tưởng thật khiến kính nể.
Có dân làng cảm thán:
“Đây đúng là một đồng chí !"
“ , bọn họ nên xin thanh niên tri thức Kiều, thể để một đồng chí như chịu oan ức !"
Danh tiếng của Kiều Trân Trân đảo ngược.
Kiều Trân Trân ngoảnh đầu , dõng dạc :
“ cần lời xin , chỉ hy vọng bọn họ thể chịu trách nhiệm về lời và hành động của , hiểu rõ sự thật thì đừng bậy bạ ở bên ngoài, lời đồn thổi cũng thể g-iết ch-ết đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-kieu-mem-xuyen-thanh-nu-phu-chi-muon-lam-ca-muoi-thap-nien-70/chuong-10.html.]
Dân làng ấn tượng càng hơn về Kiều Trân Trân, xem!
Đây mới gọi là tầm vóc!
Đại đội trưởng hắng giọng một cái, mở miệng :
“Những khác thì , Kiều Ngọc Lan, Trịnh Lệ Lệ, còn cả thím Trần nữa, chuyện bắt nguồn từ ba thì ba chắc chắn xin Kiều Trân Trân.
Điều cũng nhắc nhở chúng , oan uổng đồng chí , càng tùy tiện chụp mũ cho khác."
Ba dân làng đẩy phía một cách nhục nhã, lượt xin Kiều Trân Trân.
Đối với lời xin của ba , Kiều Trân Trân khoanh tay ng-ực, lạnh lùng chấp nhận.
Trong đó sắc mặt của Kiều Ngọc Lan là khó coi nhất, đáy mắt đen kịt một mảnh.
Tình cảnh hiện tại khiến cô dường như trở kiếp .
Cô là ngọn cỏ dại mặc giẫm đạp, còn Kiều Trân Trân mãi mãi là tâm điểm trong đám đông.
Sau khi ba xin xong, đại đội trưởng liền bảo mau ch.óng việc.
Kiều Trân Trân cũng theo Đinh Tiểu Hà về ký túc xá, dọn dẹp những đồ đạc mà bọn họ mua từ huyện thành về.
Trên đường về, Đinh Tiểu Hà vẫn còn kinh ngạc:
“Kiều Trân Trân, đúng là giỏi thật!
thật sự từ bỏ công việc ở thành phố ?"
Kiều Trân Trân gật đầu, chuyện đó là thật, nhưng nguyên xuống nông thôn chẳng liên quan gì đến lý tưởng hoài bão cả, chỉ là để tranh giành đàn ông với Kiều Ngọc Lan thôi.
Nghĩ đến Chu Hà bảo vệ Kiều Ngọc Lan, trong lòng Kiều Trân Trân hề chút gợn sóng nào, gu của cô, còn chẳng trai bằng đồng chí Hạ nữa là!
Kiều Trân Trân dự định nhân lúc đang việc ngoài đồng, mang lễ vật cảm ơn chuẩn sang cho .
Kiều Trân Trân chào Đinh Tiểu Hà một tiếng xách đồ luôn.
Ký túc xá của bọn họ ở phía đông đội sản xuất, còn đồng chí Hạ sống ở tận phía tây, một đông một tây cách đến hơn nửa đội sản xuất.
Giờ lao động trong thôn đều đang bận rộn ngoài đồng, Kiều Trân Trân suốt chặng đường chẳng gặp mấy .
Đến phía tây thôn, cô liếc mắt một cái thấy hai gian nhà đất sát chuồng bò, vì mới dựng nên nổi bật.
Chủ nhà còn dùng hàng rào vây quanh một cái sân nhỏ, giữa đất trống trong sân dựng một gian bếp đơn sơ.
Kiều Trân Trân gõ gõ cổng sân, bên trong ai thưa.
Cô đợi một lát mới phản ứng , những khác đều đang lao động ngoài đồng, nhà họ chắc chắn cũng ngoại lệ!
Trong lòng Kiều Trân Trân thầm tính toán, đồ đạc cô thể nào xách ngược về nữa.
Hay là cô leo sân, để đồ trong bếp cho ?
Kiều Trân Trân hàng rào thấp bé mặt, độ cao cô xử lý .
giây cô liền vội vàng gạt bỏ ý nghĩ đó, cô rõ ràng là đến đưa đồ, như chẳng khác gì trộm cả.
Đang lúc Kiều Trân Trân phân vân thì thấy một cô bé bảy tám tuổi tới từ phía đối diện.
Cô bé cõng một cái gùi lớn, cúi đầu tiến về phía .
Quần áo cô bé rõ ràng là chật, để lộ đôi cổ tay gầy nhỏ đến đáng sợ, mái tóc vàng xơ xác vì suy dinh dưỡng lâu ngày.
Trong khi Kiều Trân Trân đang quan sát cô bé thì cô bé cũng phát hiện lạ đang cửa nhà .
Cô bé dùng hai tay siết c.h.ặ.t quai gùi, cảnh giác dừng bước, thậm chí còn lùi mấy bước.
Kiều Trân Trân vội vàng nở một nụ thật tươi, cô và cô bé một cái, chú ý thấy đôi lông mày của cô bé vài phần giống với đồng chí Hạ, liền mạnh dạn đoán:
“Em là em gái của Hạ Cảnh Hành ?"