Ngoại truyện của Tạ Thanh Tuyên
Ta tên Tạ Thanh Tuyên, là con trai của Trấn Quốc Công và Đại Trưởng công chúa.
Lẽ là một công t.ử thế gia cẩm y ngọc thực, nhưng lớn lên trong chùa. Người đời đều vì duyên với Phật pháp, nhưng sự thực thì ?
Ta vẫn còn nhớ, ngày hôm đó vốn nghiêm khắc gọi đến mặt, ánh mắt bà dịu dàng từng thấy.
「Đi , càng xa kinh thành càng , nương bảo vệ con nữa .」
Thế là, theo vị hòa thượng tên Liễu Nhiên đó, lang thang dừng chân tại vùng Giang Nam...
Liễu Nhiên , thời trẻ ông và nương là bạn tâm giao, nên ông nhận lời ủy thác của nương, đưa rời kinh lánh nạn. Chẳng bao lâu , tin nương qua đời truyền tới.
Ngày nhận tin, Liễu Nhiên tự nhốt trong phòng suốt một ngày đêm.
Lúc bước , ông xoa đầu : 「Thế t.ử, con trưởng thành cho , đừng phụ lòng khổ tâm của bà .」
Ông dạy sách chữ, dạy cầm kỳ thi họa, kiến thức uyên bác chẳng giống một nhà sư. phần lớn thời gian, ông dẫn tụng kinh Phật, trong đó tụng nhiều nhất là Vãng Sanh Kinh.
Thái độ của Liễu Nhiên đối với kỳ lạ. Thỉnh thoảng ánh mắt ông lóe lên vẻ từ ái, nhưng phần lớn thời gian là sự xa cách. Một tiếng "Thế t.ử" vạch ranh giới giữa hai , khiến nhận thức rõ ràng rằng ông nuôi dưỡng bên cạnh chẳng qua là vì lời ủy thác.
trong lòng , ông sớm là thầy, cha.
Khi lớn hơn một chút, bắt đầu suy nghĩ tại Liễu Nhiên đưa rời kinh lánh nạn. Mỗi gặng hỏi, ông luôn im lặng.
giây phút lâm chung, cuối cùng cũng đáp án. Ta cũng lúc đó mới hiểu, tại rõ ràng là một danh tăng, ông luôn sống một cuộc đời khổ hạnh gần như tự ngược đãi bản . Ông đang hối , cũng là đang trừng phạt chính .
Trước khi xuất gia, Liễu Nhiên cũng từng là một công t.ử hào hoa ở kinh thành. Ông xuất từ một thế gia ủng hộ Thái t.ử, từ nhỏ quen nương , hai là thanh mai trúc mã, tâm đầu ý hợp.
Khi đó ngôi vị Thái t.ử vững, cần lôi kéo phủ Trấn Quốc Công để tìm kiếm trợ lực. Liên hôn là cách nhất, và nương – mang dòng m.á.u hoàng gia gắn kết với Thái t.ử – là lựa chọn phù hợp nhất.
Liễu Nhiên chọn gia tộc vì nương , trơ mắt bà gả cho khác. Từ đó, thế gian mất một đôi tình nhân, và thêm một cặp vợ chồng oán hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-lam-loi/chuong-9.html.]
Cha một lòng chỉ báo đáp triều đình, trấn giữ biên cương, phụ nữ đối với ông chỉ là công cụ duy trì nòi giống. Giữa sự dày vò nội tâm và sự lạnh nhạt của phu quân, nương ngày càng héo hon. Chứng kiến cảnh đó, Liễu Nhiên hối hận nhưng quá muộn màng. Sau đó, ông rời bỏ gia tộc, một nhà sư...
Nương gả cho cha , một là để lôi kéo, hai là để giám sát. Bệ hạ hiện nay một mặt trọng dụng phủ Trấn Quốc Công, giao binh quyền, mặt khác sợ công cao lấn chủ, đe dọa ngôi vị của . Dù nương bao nhiêu rằng Trấn Quốc Công ý mưu phản, chỉ một lòng trung quân ái quốc, bệ hạ vẫn thôi nghi kỵ.
Cảm giác đe dọa đạt đến đỉnh điểm khi chào đời. Bệ hạ thậm chí hoài nghi nương sẽ vì mà ở phía đối lập với ông .
Sau khi sinh , sức khỏe nương ngày càng yếu, bà rõ khi bà , sẽ sống nổi lâu ở kinh thành nếu che chở, nên tìm đến bà tin tưởng nhất để đưa . Và đó chính là Liễu Nhiên.
Vì lòng mang hổ thẹn, cộng thêm lối sống khổ hạnh vắt kiệt sức lực, năm mười ba tuổi, Liễu Nhiên cũng .
Ngày thứ hai khi ông mất, nhặt Tiểu Cửu ở cổng chùa. Ta bướng bỉnh tin rằng, đây là Phật tổ sợ cô độc nên mới gửi Tiểu Cửu đến bên cạnh. Dù đều khẳng định Tiểu Cửu thể nhược sống bao lâu, vẫn nhận nuôi nó.
Cũng chính ngày hôm đó, bắt đầu tu Bế khẩu thiền.
Liễu Nhiên , Bế khẩu thiền là khó tu nhất, nhưng thể tiêu chướng miễn tai, xóa bỏ tội nghiệp. Ta tham lam cầu xin Phật tổ, nguyện tu mười năm Bế khẩu thiền để đổi lấy việc nương và Liễu Nhiên một kiếp viên mãn...
Tinhhadetmong
Có lẽ cuối cùng cũng hiểu rõ cha dị tâm, năm hai mươi tuổi, bệ hạ cuối cùng cũng xóa bỏ sự kiêng dè, đồng thời triệu về kinh.
Vì lòng hối với nương , bệ hạ đối xử với vô cùng khoan hậu. Phủ Trấn Quốc Công quá rộng lớn và lạnh lẽo, vì cô độc ở đó, thà sống trong tiểu viện ở chùa Bạch Mã. Một ở là ba năm trời.
Bệ hạ ban hôn là điều ngờ tới. Ta luôn nghĩ những thiên kim thế gia hẳn đều giống như nương , hở lợi, tiến lui độ, nhất ngôn nhất hạnh đều theo quy chuẩn. Không ngờ, bệ hạ chọn trúng một như thế.
Năm đó ở hậu viện chùa Bạch Mã, gốc cây vị thê t.ử tương lai của từ tranh cãi đến động tay động chân, cuối cùng địch đối phương mà đẩy xuống nước, nhưng khi ngã vẫn quên túm mất một mớ tóc của kẻ .
Trong lòng lúc đó nghĩ: Hôn sự cũng chẳng gì .
Có một sống động như thế ở bên cạnh, ít nhất sẽ thấy buồn chán nữa.
(HOÀN)