Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 111: Anh không tin cậu
Cập nhật lúc: 2026-01-29 09:35:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh phớt lờ sự đề phòng của Lục Dư Dương, ánh mắt xuyên qua , khóa c.h.ặ.t lên Kiều Tây, giọng một chút gợn sóng:
"Trong cả phòng thí nghiệm , mà thể đưa nhất chính là em ."
Nói , mới khẽ nghiêng đầu.
Tầm mắt cuối cùng cũng dừng gương mặt đang căng như dây đàn của Lục Dư Dương, đôi mắt ôn hòa giờ đây lóe lên những tia sáng lạnh lẽo:
"Lục Dư Dương, cha của chủ, chấm dứt quan hệ yêu đương giữa và Tây Tây . Hai kết thúc, là định đưa em ngoài để trải qua một chuyện tương tự thế nữa?"
"Cha đại diện cho !"
Quanh Lục Dư Dương tỏa hàn khí bức , nhiệt độ hành lang giảm xuống đột ngột.
"Phó Cẩn Hành! động thủ với ở đây, nể tình là hàng xóm của Tây Tây, tránh !"
Phó Cẩn Hành như thấy một câu chuyện nực , khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong cực nhạt.
Anh chuyển ánh mắt sang Kiều Tây:
"Tây Tây, qua đây với ."
Giọng vẫn ôn hòa như xưa, nhưng dường như ẩn chứa một sức mạnh khiến thể kháng cự.
Kiều Tây đôi mắt sâu thăm thẳm, lúc chỉ phản chiếu hình bóng của duy nhất cô.
Mà tấm lưng vững chãi của Lục Dư Dương hề lùi bước lấy nửa phân.
Cô rủ mắt, khẽ thở dài trong lòng, cuối cùng cũng đưa lựa chọn.
"Anh Cẩn Hành."
Cô cố gắng giữ giọng bình thản tự nhiên nhất thể.
"Em cho em. em thể cứ ở mãi đây phiền , còn bao nhiêu thí nghiệm quan trọng cần thành. Em... Sẽ cùng . Cảm ơn vì sự chăm sóc qua."
Vừa , cô khẽ níu lấy vạt áo Lục Dư Dương, hiệu cho mau rời .
"Đi cùng ?"
Phó Cẩn Hành bật thấp, tiếng mang theo một phần phẫn nộ khó lòng nhận .
"Tây Tây, em cho xem, em thể ? Một khi Bộ trưởng Lục đưa quyết định, ông sẽ bao giờ dung thứ cho việc em ở bên cạnh Lục Dư Dương."
Kiều Tây , e rằng khu an cô thể ở nữa.
Chỉ là cô thể điều đó mặt Lục Dư Dương.
Thấy cô im lặng, Phó Cẩn Hành sang Lục Dư Dương:
"Lục Dư Dương, , thể bảo vệ em lúc nơi ? Cậu thể đảm bảo bàn tay của cha vươn tới bên cạnh ? Cậu thể chắc chắn tới em sẽ khiến cho “biến mất” một cách âm thầm ?"
Những lời tựa như b.úa tạ nện mạnh tim Lục Dư Dương.
Từng chữ Phó Cẩn Hành thốt đều là hiện thực tàn khốc.
"Lần là do bảo vệ cô , sẽ thế nữa."
" tin ." Phó Cẩn Hành thẳng thừng.
"Vậy thì thất lễ !"
Lục Dư Dương do dự thêm nữa, trong mắt lóe lên hàn quang sắc lẹm!
Hàng loạt mũi băng sắc nhọn ngưng tụ giữa hư , mang theo cái lạnh thấu xương, lao về phía Phó Cẩn Hành như tên b.ắ.n.
Anh nương tay, mục tiêu của những mũi băng chỉ là các khớp tay chân và đường lui của Phó Cẩn Hành, nhằm ép lùi bước chứ đoạt mạng.
Thế nhưng, dù Phó Cẩn Hành sức trói gà, nhưng nơi là địa bàn của .
Cánh cửa hai bên hành lang tức thì trượt mở, hai tên dị năng giả chuẩn sẵn sàng lao như bóng ma.
Một kẻ vung tay tỏa ánh sáng vàng sẫm của đất, một tấm khiên đá dày cộm ngay lập tức chắn mặt Phó Cẩn Hành, những mũi băng đ.â.m phát những tiếng vỡ vụn trầm đục.
Kẻ còn gầm nhẹ một tiếng, hình đột ngột mờ , mang theo tàn ảnh lao thẳng về phía Lục Dư Dương.
Cùng lúc đó, hàng loạt vòi phun ẩn trần nhà và sàn nhà đồng loạt mở , phun một lượng lớn khí gây mê cực mạnh, đặc quánh và nồng nặc mùi hắc!
Mặt đất cũng đột ngột trở nên dính dấp, sình lầy như đầm lầy, hạn chế tối đa khả năng di chuyển của Lục Dư Dương.
Lục Dư Dương đối phó với dị năng giả hệ gió cực nhanh, nín thở chống khí gây mê, giữ thăng bằng mặt đất bùn lầy, khiến dị năng hệ băng triển khai phần trói chân trói tay.
Tường băng, gai băng liên tục hiện nhưng đều đối phương phối hợp ăn ý hóa giải.
Rất nhanh, dồn góc tường, thêm vài vết m.á.u, thở cũng trở nên dồn dập vì hít một ít khí gây mê.
Kiều Tây Lục Dư Dương rơi cảnh hiểm nghèo, trong lòng hiểu rõ một cách nào đưa cô khỏi đây giữa vòng vây của bấy nhiêu dị năng giả và các cạm bẫy hỗ trợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-dai-lao-tranh-nhau-lam-cha/chuong-111-anh-khong-tin-cau.html.]
"Anh Cẩn Hành, em nữa, hãy để ."
Phó Cẩn Hành kịp lên tiếng, Lục Dư Dương đầu gọi khẽ:
"Tây Tây."
Phó Cẩn Hành giơ tay, cuộc tấn công lập tức dừng .
Kiều Tây mà bước đến bên cạnh Lục Dư Dương.
"Anh ."
Lục Dư Dương nắm c.h.ặ.t t.a.y cô buông:
"Nhân lúc liều một phen, chừng thể đưa em ."
Kiều Tây lắc đầu, cho dù thể, Lục Dư Dương cũng sẽ thương nặng.
Cô ở đây hề nguy hiểm đến tính mạng, vả , Phó Cẩn Hành thể cứ tiêm t.h.u.ố.c ức chế cho cô mãi .
Chỉ cần ngày nào đó dị năng hồi phục, ai thể kìm giữ cô.
"Anh , tin em, chỉ cần dị năng của em hồi phục, em sẽ rời ."
Thấy Lục Dư Dương vẫn cau mày im lặng, cô khẽ đẩy một cái:
"Tin em , em sẽ tự nghĩ cách thoát ngoài!"
Phó Cẩn Hành cũng đúng lúc hạ lệnh:
"Mời Đội trưởng Lục ngoài cho."
Dứt lời, hai tên dị năng giả bước lên tách biệt Lục Dư Dương và Kiều Tây.
Lục Dư Dương chằm chằm Kiều Tây, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t.
"Đợi ."
Anh rặn hai chữ từ kẽ răng, Kiều Tây sâu sắc một cái rời .
Thời gian sẽ giải quyết chuyện gia đình và nhà họ Tô.
Nếu một thời gian nữa Kiều Tây vẫn ngoài, sẽ dùng quyền hạn của tại khu an để ép Phó Cẩn Hành giao !
Lục Dư Dương mang theo một hàn khí, một bước ngoái đầu một cho đến khi biến mất ở cửa phòng thí nghiệm.
Hành lang một mảnh hỗn độn, Phó Cẩn Hành phẩy tay, mấy trợ lý bước lên bắt đầu dọn dẹp tàn cuộc.
Anh từng bước về phía Kiều Tây đang giữa đống đổ nát.
Gương mặt một nữa khoác lên lớp vỏ bọc ôn hòa như ngọc.
Anh cởi chiếc áo blouse trắng của , nhẹ nhàng choàng lên đôi vai gầy guộc của Kiều Tây, ngăn cách cái lạnh của phòng thí nghiệm.
"Sợ ?"
Giọng dịu vài phần, đưa tay định vuốt lọn tóc rối của cô.
Kiều Tây theo bản năng né đầu sang một bên, bàn tay Phó Cẩn Hành khựng giữa trung.
Ngón tay khẽ co , thử chạm cô nữa mà chỉ ôn tồn :
"Đi thôi, ở đây bừa bãi quá, đưa em về phòng nghỉ ngơi."
Ngữ điệu tự nhiên như thể cuộc xung đột kịch liệt từng xảy .
Anh đưa Kiều Tây trở căn phòng nghỉ bày trí thoải mái .
Anh đích rót một ly nước ấm đưa cho cô, Kiều Tây thực sự thấy khát nên nhận lấy và uống.
Anh chiếc ghế cạnh giường, bắt đầu kể lể dông dài về những chuyện vụn vặt chẳng quan trọng trong phòng thí nghiệm.
Kiều Tây một lúc, kìm mà ngẩng đầu :
"Anh Cẩn Hành, bận ?"
Ánh mắt Phó Cẩn Hành đầy quyến luyến dừng gương mặt cô.
"Trước đây quá bận rộn, bận đến mức để lỡ mất thứ quan trọng nhất, nhưng giờ vẫn còn kịp."
Kiều Tây ôm cốc nước, né tránh cái của .
Phó Cẩn Hành cũng giận, vẫn ôn tồn kể cho cô về những chuyện xảy trong mấy năm xa cách.
Bằng sự quan tâm tỉ mỉ và những câu chuyện phiếm tưởng như vô tình , đang giam cầm cô một cách c.h.ặ.t chẽ trong tầm mắt và thở của , lặng lẽ nhưng kiên quyết tuyên bố quyền sở hữu.