Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 71: Vật chơi

Cập nhật lúc: 2026-01-29 02:54:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Hàn lập tức giơ tay hiệu:

 

"Em cứ yên đó, để xem."

 

Có Thẩm Hàn ở đây, Kiều Tây chẳng mảy may lo lắng. Cô húp cạn chút nước súp còn trong bát mang bếp rửa sạch sẽ.

 

Đến khi cô dọn dẹp xong bước , vẫn thấy Thẩm Hàn đang lặng yên bên cạnh cửa.

 

Kiều Tây bước chân trần sàn nhà, chậm rãi tiến gần vòng tay ôm lấy eo từ phía , khẽ ló đầu hỏi:

 

"Bên ngoài chuyện gì thế?"

 

Thẩm Hàn theo bản năng nắm lấy đôi bàn tay đang đan xen bụng , trầm giọng đáp:

 

"Không thây ma, hình như là con ."

 

Là con thì cũng bình thường thôi, vì Thẩm Hàn sống ở đây nên quét sạch lũ thây ma trong tòa nhà .

 

Chỉ cần dị năng giả nào ngang qua tìm nơi nghỉ chân, chắc chắn sẽ chú ý đến tòa nhà yên tĩnh .

 

Kiều Tây dắt tay về phía ghế sofa:

 

"Em thấy trong nhà sạc năng lượng mặt trời, xem phim ?"

 

"Muốn xem ?" Thẩm Hàn mỉm hỏi.

 

"Vâng, lâu lắm giải trí. Nếu xem thì đương nhiên là em xem ."

 

Vừa , cô kéo tay trong.

 

Sau khi phận thật của Thẩm Hàn, Kiều Tây còn ý định rời ngay lập tức.

 

Việc lộ diện đưa cô đến tận đây chứng tỏ ít nhiều vẫn còn chút lưu luyến với .

 

Ở bên cạnh thể nâng cao dị năng, xây dựng mối quan hệ với "Ám Đế" tương lai.

 

Điều đối với cô chỉ lợi mà hại.

 

Cả hai cùng xuống ghế sofa.

 

Thẩm Hàn một tay ôm lấy cô, tay thao tác màn hình.

 

Rất nhanh đó, màn hình bắt đầu hiện lên những thước phim.

 

Đó là một bộ phim trinh thám kinh dị mà Kiều Tây từng xem qua đây.

 

Thế nhưng trong cảnh tận thế, bình thản xem phim như thế mang một cảm giác vô cùng mới mẻ.

 

Cốt truyện bắt đầu gay cấn, khung hình trở nên u ám, mỗi nhân vật hiện đều đầy vẻ khả nghi.

 

Kiều Tây khẽ rúc sâu lòng Thẩm Hàn.

 

Thẩm Hàn theo thói quen tưởng rằng cô đang sợ hãi, chỉ ôm trọn cô lòng mà còn nhẹ nhàng vỗ về cánh tay cô để trấn an:

 

"Đừng sợ."

 

Kiều Tây khẽ nhếch môi thầm.

 

Đến cả lũ thây ma đầy rẫy ngoài cô còn chẳng sợ, thì một bộ phim giả tạo gì để mà sợ chứ?

 

sự hiểu lầm cũng , cô cứ thế thuận thế nép n.g.ự.c , lặng lẽ tận hưởng thời gian giải trí ngắn ngủi.

 

Thình thình thình...

 

Phim mới chiếu đầy một nửa, cửa phòng đột ngột bên ngoài gõ dồn dập.

 

Thẩm Hàn phá ngang nên sắc mặt tối sầm .

 

"Đừng quản bọn họ, gõ mãi tự khắc sẽ thôi..."

 

Kiều Tây đổi tư thế cho thoải mái hơn, vẫn dán c.h.ặ.t lòng .

 

Cô đang chờ đợi, chờ đợi thời khắc dị năng của đột phá qua ngưỡng giới hạn.

 

Thình thình thình...

 

đám bên ngoài rõ ràng chịu bỏ cuộc, vẫn tiếp tục đập cửa.

 

"Tao thừa bên trong , khôn hồn thì mở cửa ngay, nếu bọn tao sẽ phá cửa xông đấy!"

 

Đứng ngoài cửa căn hộ của Thẩm Hàn là năm sáu gã đàn ông, phía còn mấy phụ nữ ăn mặc xốc xếch.

 

Những phụ nữ đều dáng thướt tha, dung mạo xinh .

 

Nếu là thời tận thế, họ đều là những bóng hồng bao săn đón, nhưng giờ đây chỉ thể bám víu lấy những dị năng giả để đổi lấy cơ hội sống sót mong manh.

 

"Liệu nhầm đại ca?"

 

"Không nhầm , nãy tao mở cửa sổ phòng bên cạnh, mùi thơm bay từ chính căn hộ . Nấu đồ chín thì chắc chắn bên trong còn ít thực phẩm ."

 

Gã cầm đầu do dự giây lát:

 

"Tìm dụng cụ , phá cửa!"

 

Tiếng của chúng hề nhỏ, Kiều Tây và Thẩm Hàn ở bên trong thấy rõ mồn một.

 

"Xem chừng là xem phim tiếp . Nếu xử lý, bọn chúng sẽ phá hỏng cửa nhà mất."

 

"Ừ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-dai-lao-tranh-nhau-lam-cha/chuong-71-vat-choi.html.]

Thẩm Hàn dậy, nhấn nút tạm dừng bộ phim.

 

"Em đây đợi , ngay."

 

Đám bên ngoài lục lọi khắp cả tầng lầu, cuối cùng cũng tìm vài thứ dụng cụ tay.

 

Đang định đồng tâm hiệp lực phá cửa thì cánh cửa chống trộm đột ngột mở từ bên trong.

 

"Các tìm việc gì?"

 

Những gã đàn ông bên ngoài lăm lăm dụng cụ trong tay, vốn ngờ bên trong đột ngột mở cửa, hơn nữa khi đối mặt với đông như mà sắc mặt vẫn thản nhiên như .

 

Ngay khi cửa mở, mùi thơm của thức ăn trong nhà càng tỏa ngào ngạt.

 

Bọn chúng căn bản chẳng coi Thẩm Hàn gì, mà cứ rướn cổ qua khe cửa trong để tìm kiếm đồ ăn.

 

Kết quả, ánh mắt chúng chạm ngay Kiều Tây đang gác chân lên ghế, chống cằm về phía .

 

Mái tóc đen nhánh, làn da trắng như tuyết, cô đến mức khiến ngạt thở.

 

Nhóm khi thức tỉnh dị năng lập một tổ chức, qua nhiều thành phố và thu nạp ít mỹ nữ.

 

đa phụ nữ bốn tháng lăn lộn trong tận thế, làn da đều trở nên sạm , thể rạng rỡ và xinh như cô.

 

Trong khoảnh khắc , bọn chúng thậm chí quên cả mục đích cướp thức ăn ban đầu, ánh mắt như loài sói đói chằm chằm Kiều Tây ghế sofa.

 

Một gã bặm trợn thậm chí bước qua ngưỡng cửa, định giơ tay gạt Thẩm Hàn sang một bên.

 

Thế nhưng tay vung , mà đàn ông mặt vẫn sừng sững như bàn thạch.

 

"Làm cái gì đấy? Còn mau cút ? Chỗ bọn tao chấm , nếu c.h.ế.t thì biến ngay . Để bọn tao cáu lên là cái mạng quèn của mày giữ ."

 

Dứt lời, thấy Thẩm Hàn vẫn yên tại chỗ hề nhúc nhích.

 

Gã đàn ông cảm thấy mất mặt, cơn giận dữ lập tức bốc lên ngùn ngụt.

 

"Thằng ch.ó, mày tìm c.h.ế.t !"

 

Anh gầm lên một tiếng, từ tay b.ắ.n những mũi băng tiêm lao thẳng mặt Thẩm Hàn.

 

Kiều Tây như đang xem một vở kịch , mỉm đám ngoài cửa.

 

Hèn chi ngông cuồng thế, hóa cũng dị năng giả biến dị, nhưng năng lực hệ băng của gã so với Lục Dư Dương vẫn còn kém một bậc.

 

Nghĩ đến Lục Dư Dương, cô nhớ đến giọng lo lắng của khi cô Thẩm Hàn đưa hôm qua.

 

Không còn cái l.ồ.ng sắt ràng buộc, với thực lực của , chắc hẳn rời an .

 

Tiếng đ.á.n.h đ.ấ.m ngoài cửa kéo dòng suy nghĩ của cô trở .

 

Chỉ thấy một làn sương đen cuồn cuộn như nước sôi bao phủ lấy ngưỡng cửa.

 

Sương mù quá đặc khiến cô thấy những kẻ đó nữa.

 

"A! Mặt của !"

 

" sai , xin tha cho một con đường..."

 

Những tiếng kêu t.h.ả.m thiết đột ngột im bặt, xen lẫn tiếng bước chân chạy trốn hỗn loạn.

 

Tiếng gào của đàn ông, tiếng thút thít của phụ nữ vang động cả dãy hành lang bên ngoài.

 

Khoảng hai phút , làn sương đen ngoài cửa mới dần tan biến, bóng dáng Thẩm Hàn hiện nữa.

 

Lúc Kiều Tây mới thấy hai gã đàn ông đang sóng soài đất, chẳng rõ còn sống c.h.ế.t.

 

"Tây Tây, để xử lý bọn họ một chút, đợi ."

 

Nói xong, định tiện tay khép cửa .

 

Kiều Tây thấp thoáng thấy tiếng của phụ nữ:

 

"Chúng cùng hội cùng thuyền với bọn chúng, xin hãy cứu chúng với."

 

"Phải đấy, chúng thể phục vụ , bảo chúng gì cũng ..."

 

Tiếng van nài hèn mọn của những phụ nữ lọt qua khe cửa, tiếng "rầm" của Thẩm Hàn chặn .

 

Kiều Tây chằm chằm cánh cửa đóng c.h.ặ.t.

 

Nếu cô thức tỉnh dị năng, lẽ kết cục của cô cũng chẳng khác gì họ, thậm chí còn bi t.h.ả.m hơn.

 

Trong thời mạt thế, phụ nữ đa phần chỉ là vật đính kèm và món đồ chơi của đàn ông.

 

Nếu định sẵn thể thoát khỏi vòng xoáy quan hệ , thì cô sẽ là nắm giữ sự chủ động.

 

Quyền lựa chọn trong tay cô.

 

Thẩm Hàn nhanh, đầy năm phút mở cửa bước .

 

Kiều Tây chú ý thấy những phụ nữ vẫn bên ngoài, bằng ánh mắt đầy khẩn cầu:

 

"Xin , nếu thu nhận, chúng thể sống nổi ."

 

"Đó là việc của các cô, liên quan đến ."

 

Dứt lời, Thẩm Hàn lạnh lùng đóng sập cửa .

 

 

 

 

Loading...