Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 72: Ham muốn chinh phục

Cập nhật lúc: 2026-01-29 02:54:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Hàn về phía ghế sofa, sắc mặt chút vui.

 

"Anh giải quyết xong , bọn họ sẽ đến phiền chúng nữa."

 

Kiều Tây , khẽ :

 

"Anh gọi thế là giải quyết ?"

 

Đôi mày kiếm khẽ nhướng lên, Thẩm Hàn kịp đáp lời thì cửa chống trộm gõ vang nữa.

 

Cơn giận hiện rõ gương mặt Thẩm Hàn, thậm chí trong đáy mắt còn lóe lên một tia sát ý.

 

Anh định dậy nhưng Kiều Tây giữ c.h.ặ.t cánh tay:

 

"Để em."

 

Vừa , cô lướt qua Thẩm Hàn, từng bước về phía cửa lớn.

 

Thẩm Hàn ngăn , nhưng dù gọi một tiếng, Kiều Tây vẫn cứ bước tiếp.

 

Cánh cửa chống trộm cô kéo mở từ bên trong, lộ mấy gương mặt xinh , bọn họ thậm chí còn lập tức đổi sang nụ rạng rỡ nhất ngay khi cửa mở.

 

Nếu vì sắc mặt quá kém, Kiều Tây hẳn những nhan sắc cho kinh ngạc.

 

Thế nhưng khi thấy Kiều Tây, nụ môi bọn họ lập tức biến mất.

 

Vài trong đó thậm chí còn lộ rõ vẻ thù địch nồng đậm.

 

"Chúng tìm đàn ông dị năng giả nãy."

 

"Các chắc chứ?"

 

Kiều Tây khoanh tay n.g.ự.c, nụ môi mang theo vài phần chế giễu:

 

" ở đây thì các còn một con đường sống, chứ nếu bước , e là các còn mạng mà tiếp tục sống ."

 

Thực tế bọn họ hề ngốc, thái độ của Thẩm Hàn đối với họ giống những gã đàn ông khác.

 

Người phụ nữ thông minh ý trong lời của Kiều Tây.

 

"Cảm ơn cô, con đường sống cô là ý gì?"

 

Một phụ nữ trẻ tuổi dung mạo diễm lệ tha thiết cô.

 

"Muốn sống thì chỉ hai con đường, một là giống như đây, dựa dẫm kẻ mạnh sẵn lòng thu nhận các , còn con đường thứ hai..."

 

Cô dừng một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt xinh :

 

"Dựa chính . Hiện tại đa thây ma đều tiến hóa, tốc độ và phản ứng chậm, các thể cầm v.ũ k.h.í lên, liều tìm một đường sống để đến khu an ."

 

"Cô thì dễ lắm, trong thành phố phố nào cũng đầy rẫy thây ma, chúng đều là bình thường, mà thoát ?"

 

Kiều Tây nhún vai:

 

"Những gì cần xong . Nếu các cứ tiếp tục ở đây quấy rầy chủ nhà, mà nổi sát tâm thì sẽ ngăn cản nữa ."

 

Cô hiểu rõ phụ nữ sinh tồn trong thời mạt thế khó khăn đến nhường nào, vì thế mới nảy sinh chút lòng trắc ẩn mà ngăn Thẩm Hàn .

 

Trong thời tận thế cũng nhiều bình thường mạnh mẽ, họ dám nghĩ dám , vẫn thể g.i.ế.c thây ma để sinh tồn.

 

tiền đề là đừng xui xẻo gặp thây ma tiến hóa, nếu gặp thì chỉ con đường c.h.ế.t.

 

Nói đến đây, Kiều Tây dứt khoát đóng cửa .

 

Thẩm Hàn cách cô xa, lạnh lùng :

 

"Em giúp họ ."

 

Lời tuy tàn nhẫn nhưng là sự thật.

 

, những bình thường nếu thể tiến hóa, rốt cuộc thể sống sót trong thế giới tàn khốc chỉ là con ít ỏi.

 

với tư cách là phụ nữ, cô hiểu rõ phái yếu ở thời đại gian nan bao.

 

Cô chỉ là may mắn hơn họ một chút, nếu , cô cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

 

, khi chạm đến lợi ích của , cô sẵn lòng nhắc nhở họ một câu.

 

"Em cũng định giúp họ, chỉ là gợi ý một chút thôi, sống xem bản lĩnh của họ."

 

"Còn xem phim nữa ?"

 

"Xem chứ, ?"

 

Cuộc sống của Thẩm Hàn gần như chẳng khác gì thời tận thế.

 

vật lộn với thây ma suốt hai ngày, cũng thả lỏng một chút.

 

Tiếp theo đó, còn ai quấy rầy, Kiều Tây cầm lon nước ngọt Thẩm Hàn đưa, uống xem phim, cảm giác vô cùng hạnh phúc.

 

Phim kết thúc, đàn ông dậy khỏi sofa:

 

"Anh nấu cơm, em ăn gì?"

 

"Em ăn gì cũng ?"

 

"Gà vịt cá mú đều đủ."

 

Kiều Tây chép miệng cảm thán:

 

"Anh xem sống kiểu gì thế ? Thật là khiến ghen tị đến phát điên mà."

 

Khóe môi Thẩm Hàn khẽ hiện lên ý :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-dai-lao-tranh-nhau-lam-cha/chuong-72-ham-muon-chinh-phuc.html.]

 

"Nếu em ở , mỗi ngày đều thể sống như thế ."

 

Đây là lời thăm dò, cũng là suy nghĩ thật lòng của .

 

Với năng lực của , thể mang cho cô một cuộc sống định.

 

Sống một quá đỗi tẻ nhạt, lẽ sự hiện diện của cô sẽ khiến cuộc đời thêm phần thi vị.

 

"Chắc là thôi , trong khu an còn bạn bè của em nữa, em về."

 

Nụ nhạt môi Thẩm Hàn dần tắt lịm:

 

"Tùy em."

 

Kiều Tây bóng lưng bếp, dĩ nhiên cô cảm nhận sự đổi trong cảm xúc của .

 

cô sẽ giải thích níu kéo gì cả, cứ thuận theo tự nhiên, hợp tan tùy duyên.

 

Tuy nhiên thực sự nhờ , lượng dị năng tích lũy trong cơ thể cô gấp ba kiếp .

 

Cảm giác huyền diệu sắp thăng cấp khiến cô vô cùng phấn khích, mong chờ những gì sắp xảy .

 

Đám phụ nữ bên ngoài cửa chậm rãi rời , gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ ngưỡng mộ hoặc đố kỵ.

 

"Chị Hạ, chị thấy chứ?"

 

Người phụ nữ lên tiếng, ánh mắt vẫn còn dán c.h.ặ.t cánh cửa đóng kín của nhà Thẩm Hàn.

 

"Ừ, thấy ."

 

Người phụ nữ mái tóc xoăn màu hạt dẻ đáp, đáy mắt hiện lên tham vọng mãnh liệt.

 

Người phụ nữ trong căn phòng đó quả thực là một tuyệt sắc giai nhân, nhưng cô thấy cũng chẳng kém cạnh là bao.

 

Vậy mà họ sống hai cuộc đời trái ngược.

 

thấy rõ, trong phòng sạch sẽ chút bụi trần, vật tư dồi dào.

 

Hơn nữa, đàn ông rõ ràng vô cùng mạnh mẽ, lạnh lùng từ chối những phụ nữ tự tìm đến cửa như họ.

 

Nếu như... Người để mắt tới là thì mấy?

 

cụp mắt xuống, che giấu tham vọng chực trào .

 

Không , cô vẫn còn cơ hội.

 

"Tòa nhà an , chúng cứ tìm một căn phòng để ở tạm ."

 

"Thế còn thì ? Chẳng lẽ chúng thực sự tự g.i.ế.c thây ma?"

 

Một phụ nữ lắc đầu:

 

" , thây ma gớm ghiếc lắm, c.ắ.n một cái là cũng sẽ biến thành giống chúng nó mất."

 

"Con mụ đó đúng là thì lắm, bảo gì mà dựa chính , trong khi nó thì ở nhà sạch sẽ, đồ ăn thiếu, còn dị năng giả mạnh mẽ bảo vệ."

 

"Thôi, đừng nữa. Mau lục lọi xem tòa nhà còn gì ăn ..."

 

Tần Hạ xong, tiên phong xoay rời .

 

Kiều Tây thản nhiên tận hưởng một ngày sống hạnh phúc như tận thế trong căn hộ của Thẩm Hàn.

 

Đến đêm, Thẩm Hàn phòng , ánh mắt cô mang theo d.ụ.c vọng hề che giấu.

 

Khi áp sát tới, Kiều Tây đưa tay chặn n.g.ự.c :

 

"Em mệt , hôm nay ngủ."

 

Nói xong, cô xoay lưng phía .

 

Như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, nhưng nó hề dập tắt ngọn lửa trong mắt Thẩm Hàn.

 

Trái , khi chằm chằm bóng lưng cô, trong lòng trỗi dậy một ham chinh phục mãnh liệt.

 

Kiều Tây cảm nhận ánh mắt phía lưng, cô khẽ nhếch môi, từ từ nhắm mắt .

 

Muốn ngủ với ai, ngủ lúc nào, ngủ...

 

Quyền lựa chọn trong tay cô.

 

Khi thả lỏng, cô ngủ ngon, thậm chí trời sáng rõ cũng tỉnh dậy ngay.

 

Đến khi thức giấc, thấy môi trường xa lạ, cô mất một lúc mới sắp xếp dòng suy nghĩ.

 

Cô ôm chăn ngẩn một lát.

 

Cho đến khi tỉnh táo, Kiều Tây vươn vai, thong thả bước khỏi phòng.

 

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô bàn ăn bánh màn thầu và uống sữa Thẩm Hàn chuẩn .

 

Kiều Tây cầm hộp sữa lên xem, hóa vẫn hết hạn.

 

"Không còn nhiều ... Sau nếu em uống, thể tìm một con bò về nuôi."

 

"Cái đó thì cần ."

 

Kiều Tây mỉm nhạt, vội vàng ăn xong vài miếng cuối cùng dậy chuẩn ngoài.

 

"Em ?"

 

Bàn tay đang bưng đĩa của Thẩm Hàn chợt siết c.h.ặ.t.

 

 

 

Loading...