Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 78: Dị năng còn có thể dùng như thế này
Cập nhật lúc: 2026-01-29 03:15:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Tây thực đang thấy khá mệt, hứng thú chẳng cao nên cô cố ý lăn sang bên cạnh để né tránh.
Thế nhưng phụ nữ trong lòng da dẻ tựa ngọc, trơn tuột như cá chạch.
Anh đưa tay ôm lấy vòng eo thon thả, giữ c.h.ặ.t lấy cơ thể đang cựa quậy của cô.
Kiều Tây khẽ nhíu đôi mày thanh tú.
Phong Dã lập tức nhận điều khác lạ, cả bỗng cứng đờ, một luồng xúc cảm mãnh liệt xông thẳng lên đại não.
Anh hình mất vài giây, bàn tay đang bóp lấy eo cô nổi đầy gân xanh.
Dường như đang dốc hết sức bình sinh để nhẫn nhịn.
Sự đến nước , bảo buông tha cho cô là chuyện tưởng, Kiều Tây c.ắ.n răng khẽ cử động một chút.
Chút tự chủ mà Phong Dã hằng tự hào lập tức sụp đổ .
Trong đêm trường tĩnh mịch, chỉ còn hai thở quấn quýt nồng nàn.
Phong Dã đỏ rực đôi mắt, tiếp tục công cuộc chiếm đóng bờ cõi.
Đến thời khắc mấu chốt, cúi thấp , thở nóng hổi phả vành tai cô.
"Tây Tây, dị năng của em còn thể dùng theo cách ?"
Gương mặt Kiều Tây đỏ bừng như gấc chín, chẳng rõ là vì tình động vì quá đỗi thẹn thùng.
"Em cũng chẳng tại nó biến thành thế nữa."
Cô vốn dốc lòng dị năng trở nên mạnh mẽ để chỗ trong thời mạt thế.
Giờ đây...
Cô cuối cùng cũng thỏa lòng mong ước khi thăng lên một cấp, nhưng ngoài việc thể biến hình đa dạng và duy trì lâu hơn, cô chỉ thấy thêm một sự đổi đầy hổ .
Phong Dã khẽ, giọng mang theo vẻ vui sướng hiếm hoi:
"Cũng... Tốt lắm."
Dứt lời, ôm lấy eo cô lật ...
Vị ngọt thấm xương tủy, Phong Dã hăng hái như một chú nghé mới lớn, chẳng mệt mỏi là gì.
Sáng hôm khi Kiều Tây tỉnh dậy, cô chỉ thấy đau nhức rã rời.
" là đồ trâu mộng!"
Kiều Tây xoa thắt lưng dậy, nhịn mà lẩm bẩm oán trách.
Ai ngờ đúng lúc đó đàn ông đẩy cửa bước :
"Trâu mộng?"
Vừa , sải bước đến bên cạnh, đặt một ly sữa lên chiếc bàn kê sát đầu giường.
"Chẳng lẽ ?"
Kiều Tây lườm một cái sắc lẹm, nhưng thấy ánh mắt đang lướt qua với ý vị đầy mập mờ.
Cô cúi đầu xuống mới phát hiện tấm chăn trượt xuống tận thắt lưng, những dấu vết tựa như hoa mai đua nở...
Giây tiếp theo, đàn ông xuống cạnh bên, đôi bàn tay đặt lên cánh tay mịn màng của cô.
"Làm gì..."
Cô theo bản năng định rút tay nhưng nắm c.h.ặ.t hơn:
"Đừng động đậy."
Lực đạo nhẹ nhàng xoa bóp, xua tan sự nhức mỏi và mệt nhọc của cơ thể.
Chỉ là dần dần, bàn tay đầy vết chai sần trượt xuống eo cô từ từ di chuyển lên phía ...
Hơi thở của Kiều Tây lập tức trở nên dồn dập, cái tên thế?
Đổi tính ?
Đầu ngón tay lướt qua những vùng nhạy cảm một cách vô tình mà như hữu ý, nhưng nhanh ch.óng rời , dường như thực sự chỉ đang mát-xa cho cô.
Thế nhưng dần dà, cô thấy thở của đàn ông bắt đầu trở nên nặng nề.
"Sáng sớm , đừng càn."
Đôi mắt trong veo quét qua đầy vẻ cảnh cáo.
"Giữa một bữa no và bữa nào cũng no, nên chọn cái gì."
Nói xong, giúp cô lấy quần áo để sẵn bên giường mặc cho cô.
"Hôm nay ngoài, em thứ gì ? Anh sẽ cố gắng tìm về cho em."
"Không cần , em món gì đặc biệt cả."
Ham vật chất của cô cao, chỉ cần ăn no mặc ấm là đủ.
Hiện tại mới chỉ là giai đoạn đầu của mạt thế, độ khó sinh tồn quá lớn, chỉ cần gan thì vật tư vẫn còn dồi dào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-dai-lao-tranh-nhau-lam-cha/chuong-78-di-nang-con-co-the-dung-nhu-the-nay.html.]
Phong Dã lưng cô chải tóc:
"Thây ma bên ngoài tiến hóa nhanh, thế nên thu thập thật nhiều tinh thạch của thây ma tiến hóa để duy trì tốc độ thăng cấp nhanh hơn chúng."
Anh từng thực hiện nhiệm vụ ở nước ngoài, môi trường sinh tồn cũng khắc nghiệt kém.
khi đó chỉ một , sống c.h.ế.t cũng chỉ là một cái mạng đơn độc.
Còn bây giờ... Anh bà nội, Văn Tĩnh và còn thêm cả cô.
Kiều Tây nhanh nhẹn buộc tóc , đầu :
"Anh là đúng, sống sót trong thời đại thì ngừng mạnh lên. Anh cứ , nếu em ở nhà sẽ giúp chăm sóc bà và Văn Tĩnh, còn nếu em vắng, em cũng sẽ đe dọa Trần Bằng để trông chừng họ cẩn thận."
"Ừ."
Phong Dã lấy từ trong túi năm sáu viên tinh thạch đưa cho cô.
"Mấy viên tinh thạch thây ma tiến hóa tác dụng lớn lắm, em thể mang đổi lấy điểm tích lũy để mua những thứ các em cần."
Kiều Tây nhận, cô liếc qua một cái :
"Anh cứ đưa cho Văn Tĩnh và bà ."
Nói xong, cô lướt qua bước ngoài.
Lòng bàn tay đang xòe của Phong Dã chậm rãi nắm c.h.ặ.t , phụ nữ đêm qua còn mềm mại quyến rũ, tỉnh dậy biến thành một bộ dạng khác hẳn.
Anh hiểu ý cô, cô vạch rõ ranh giới với để khi rời thể dứt khoát bước tiếp.
Nằm mơ , từ cái ngày cô trêu chọc , bao giờ cho cô cơ hội rời khỏi nữa !
Từ chối những viên tinh thạch của Phong Dã, Kiều Tây thấy bước ngoài với thần sắc bình thường, dường như cũng hề tức giận.
"Bà nội, Văn Tĩnh, mấy ngày tới Tây Tây sẽ ở nhà bầu bạn với , con một chuyến."
"Lại nữa ?"
Gương mặt phúc hậu của bà Trần lập tức hiện lên vẻ tán thành.
"Bên ngoài quái vật, con mới về ngay, dù cũng nghỉ ngơi vài ngày chứ."
"Con nghỉ đủ ạ, con quá xa , vài ngày nữa con sẽ về."
Cuối cùng, bà Trần vẫn thể giữ , chỉ trân trân rời .
Nghe tiếng đóng cửa, bà Trần thở dài, nắm lấy tay Kiều Tây vỗ nhẹ.
"Thằng bé quanh năm suốt tháng chạy ngoài đường quen chân , cháu cũng đừng lo lắng quá, Tiểu Dã nó thông minh tháo vát, ở cũng sống cả thôi."
"Vâng bà nội, cháu mà."
Triệu Văn Tĩnh từ trong phòng bước , tay bưng chiếc chậu đựng mấy bộ quần áo bẩn cần giặt.
"Chị Tây Tây, chị quần áo cần giặt ? Đưa cho em, em giặt một thể luôn."
"Không cần , chị cùng em."
Vừa bộ quần áo cô dính ít m.á.u bẩn của thây ma.
Kiều Tây nhanh ch.óng phòng thu dọn quần áo bẩn, trò chuyện với bà Trần cùng Triệu Văn Tĩnh bước khỏi cửa.
Khu an điện nước nhưng lượng cung cấp lớn, còn hạn chế thời gian sử dụng.
Nếu giặt giũ thì đến khu vực dùng nước công cộng vẫn thuận tiện hơn.
Hai xuống lầu thì gặp ngay Trần Bằng mới về.
Anh lập tức nở nụ nịnh nọt, đon đả chào hỏi:
"Ồ, cô Kiều, mấy ngày gặp, cô mới ở ngoài về đấy ?"
"Xem chừng là nhớ lắm nhỉ?"
Kiều Tây nhướng mày với .
Trần Bằng xòa:
" nào dám nhớ cô, chỉ là lo lắng cho cô thôi."
Tên Trần Bằng tuy là một kẻ tiểu nhân thực thụ, nhưng hạng là kẻ quý mạng nhất.
Để sống ở đây, vô hình trung chính là tìm một gã bảo vệ cho bà nội và Văn Tĩnh.
"Đánh kẻ chạy ai đ.á.n.h chạy " Kiều Tây cũng khó , chỉ xã giao vài câu dắt tay Văn Tĩnh rời .
Băng qua ba con phố, họ đến một khu sân bãi rộng rãi, sát tường là một dãy bồn rửa và vòi nước.
Họ đến muộn nên các bồn rửa chiếm hết, thậm chí phía còn đang lục tục xếp hàng.
Triệu Văn Tĩnh nhanh trí đảo mắt một vòng, tìm một hàng ít nhất ở góc sân đợi.
"Chị Tây Tây, ở đây , sắp giặt xong ."
Sau khi hai hàng và đặt chậu xuống đất, Triệu Văn Tĩnh nắm lấy tay cô, nở nụ đầy tinh quái:
"Chị Tây Tây ơi, hôm qua lúc Phong Dã về, tin chị mấy ngày nhà, cái biểu cảm của trông đáng sợ cực kỳ luôn."