Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 87: Nghịch phản
Cập nhật lúc: 2026-01-29 03:43:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù Lục Dư Dương bận rộn đến mấy, Kiều Tây cũng hề ngơi nghỉ, cô vẫn đều đặn đưa Tạ Quyết ngoài rèn luyện.
Sau khi tạm biệt Tạ Quyết để về chỗ ở, cô bắt gặp Lục Dư Dương đang đợi lầu, dáng vẻ vẻ như chờ đợi từ khá lâu.
"Anh đợi lâu ? Tìm em việc gì ?"
Lục Dư Dương tiến lên một bước:
"Anh qua đây để thông báo với em một tiếng, việc bên xử lý xong xuôi, sáng mai chúng xuất phát, bên em liệu ?"
"Được chứ."
Đối với cô, nâng cao thực lực mới là ưu tiên hàng đầu.
Chỉ là khi dứt lời, cô thấy Lục Dư Dương vẫn yên đó, chẳng ý định rời .
Cô khẽ nhướng mày :
"Còn chuyện gì nữa ?"
Dưới ánh trăng, những đường nét xinh gương mặt phụ nữ như phủ lên một lớp kính lọc, dù vẫn còn lấm lem vết m.á.u, nhưng vẫn toát lên vẻ tả xiết.
Anh mỉm lắc đầu: "Không gì, đợi em nhà mới về."
Kiều Tây thực sự cũng thấm mệt, cô vẫy vẫy tay với :
"Vậy em đây, hẹn gặp ngày mai."
Lục Dư Dương yên tại chỗ, mãi đến khi bóng dáng cô biến mất lối tòa nhà, mới chậm rãi rời .
Thế nhưng, điều vạn ngờ tới là, ngay trong lối cầu thang tối tăm, ba gã dị năng giả do cha phái tới đang đợi sẵn từ bao giờ.
"Kiều tiểu thư, cha của đội trưởng Lục gặp cô."
Gã đàn ông cầm đầu với giọng cung kính, nhưng vị trí của chúng khóa c.h.ặ.t đường lui của cô.
"Cha của Lục Dư Dương?"
"Phải, mời cô theo chúng một chuyến."
Kiều Tây nhận thái độ của bọn chúng vô cùng cứng rắn, cô khẽ nhướng mày:
"Nếu thì ?"
"Vậy thì chúng đành dùng đến một vài... Phương thức mấy lịch sự ."
Gã đàn ông nở một nụ giả tạo, lòng bàn tay bắt đầu ngưng tụ một luồng hỏa diễm.
Ánh mắt Kiều Tây quét nhanh qua ba bọn chúng để đ.á.n.h giá thực lực.
Dù cả ba đều là dị năng giả, nhưng nếu cô trốn thoát thì cũng chẳng chuyện gì khó khăn.
Có điều, xét đến địa vị của cha Lục Dư Dương trong khu an , nếu cô , e rằng rắc rối sẽ bám đuổi dứt.
Mà cô thì vốn dĩ cực kỳ ghét rắc rối.
"Được thôi, dẫn đường ."
Sau một thoáng suy tính, cô lấy vẻ bình tĩnh.
Gương mặt mấy gã giãn đôi chút, chúng động tác mời:
"Kiều tiểu thư, mời lối ."
Băng qua tầng tầng lớp lớp chốt chặn của khu an , kiến trúc xung quanh dần đổi từ những tòa chung cư san sát thành những căn biệt thự biệt lập.
Đây chính là trung tâm quyền lực của khu an , mỗi căn nhà nơi đây đều đại diện cho một loại đặc quyền.
Dù đến khu an vài tháng, cô cũng từng đặt chân tới chốn .
Dinh cơ của nhà họ Lục còn xa hoa hơn những gì cô tưởng tượng, phong cách trang trí Trung hoa cổ điển hiện lên đầy lạc lõng giữa thời mạt thế điêu tàn.
Kiều Tây đưa phòng khách, ba tên dị năng giả theo thế chân kiềng vây quanh cô ở giữa.
"Mời ."
Kiều Tây ung dung xuống, ánh mắt lướt qua những bức ảnh gia đình treo tường.
Đó là những tấm hình Lục Dư Dương thời niên thiếu khi nhận đủ loại giải thưởng, khi gương mặt điển trai của vẫn còn nét thanh xuân xen lẫn chút kiêu hãnh.
Từng tấm ảnh như tái hiện cả quá trình trưởng thành của .
Quỹ đạo trưởng thành của chính là mục tiêu phấn đấu cả đời của bao khác, một sự ưu tú đến mức đáng kinh ngạc.
Nếu mạt thế ập đến, liệu sẽ chọn một cuộc hôn nhân chính trị vì gia tộc, sẽ cùng cô gái thầm thương trộm nhớ xây dựng tổ ấm riêng?
Mãi đến khi một mùi hương nước hoa thanh nhã xộc cánh mũi, Kiều Tây mới sực nhận trong phòng thêm một .
Một phụ nữ ưu nhã diện bộ sườn xám màu xanh thẫm đang ở cửa, thấy cô , bà nở một nụ hiền từ từng bước tiến phòng khách.
Ngay cả trong thời buổi loạn lạc , móng tay của vị phu nhân xinh vẫn cắt tỉa vô cùng gọn gàng, mái tóc b.úi cao trang nhã và đoan trang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-dai-lao-tranh-nhau-lam-cha/chuong-87-nghich-phan.html.]
"Đừng căng thẳng nhé, cô bé."
Mẹ Lục xuống đối diện Kiều Tây, giọng dịu dàng như một dì hàng xóm.
"Cô cháu là bạn của Dư Dương."
Kiều Tây đáp lời, chỉ khẽ gật đầu chào.
Cô chú ý thấy khi chuyện, ngón tay Lục vô thức miết nhẹ lên vành tách , đây là biểu hiện của đang tâm sự.
"Trước mạt thế, Dư Dương là thừa kế duy nhất của nhà họ Lục."
Mẹ Lục khẽ thở dài.
"Nếu t.h.ả.m họa , giờ đây nó chắc hẳn tiếp quản sản nghiệp gia đình và kết hôn với một cô gái môn đăng hộ đối ."
Kiểu mở đầu ...
Kiều Tây gần như đoán nội dung tiếp theo của cuộc trò chuyện.
"Hiện tại tình hình đặc biệt, nhà họ Lục cần nhiều đồng minh lớn mạnh hơn."
Giọng Lục vẫn ôn tồn, nhưng từng chữ thốt sắc lẹm như d.a.o.
"Tuyết Vi nhà họ Tô sở hữu dị năng hệ Chữa trị hiếm , gia tộc của con bé cũng sức ảnh hưởng lớn tại khu an phương Bắc..."
Kiều Tây gật đầu, ngước mắt thẳng mắt Lục:
"Vâng, những chuyện liên quan gì đến cháu ạ?"
Cô và Lục Dư Dương từng hành động nào quá giới hạn, thậm chí vì ai nấy đều bận rộn nâng cấp dị năng, khi vài ngày mới tình cờ gặp một .
Chẳng lẽ Lục tưởng và cô là một đôi tình nhân?
"Cô những lời sẽ khiến cháu khó lòng chấp nhận."
Bà vẫn giữ vẻ ưu nhã đúng mực.
" gia tộc chúng cô cũng những nỗi khổ riêng. Nếu cháu bằng lòng rời xa Dư Dương, chúng cô thể chu cấp cho cháu đầy đủ nhu yếu phẩm, thậm chí... Sau khi cháu gặp khó khăn, chúng cô cũng thể tay giúp đỡ, cháu thấy thế nào?"
Phải công nhận rằng thái độ của Lục khiến cô cảm thấy phản cảm, cô cũng thấu hiểu tâm tư bảo vệ cả một gia tộc của họ.
Giống như việc cô thề rằng kiếp sống thật lâu, thật , trở nên mạnh mẽ để thể sống tùy ý theo bản năng của .
Vì thế, cô quyết định sẽ thành cho tâm nguyện của , cô đang cân nhắc câu chữ để trả lời thì bất ngờ một đàn ông trung niên uy nghiêm xuất hiện ở cửa.
Ánh mắt ông mang theo sự dò xét sắc lẹm, từng bước một chậm rãi tiến .
"Kiều tiểu thư, hạng phụ nữ như cô thấy quá nhiều . khuyên cô nên điều mà tự rời , đừng ép chúng tay..."
Mẹ Lục lập tức dậy, mấy tán thành mà hiệu bằng mắt với chồng:
"Sao ông qua đây?"
"Chuyện cần giải quyết dứt điểm."
Ông dứt lời, thèm vợ mà thẳng mắt Kiều Tây.
"Cô bé, nếu cô lời, chúng sẽ khó cô. nếu cô cứng đầu... Chúng nhiều cách để khiến cô, thậm chí là bạn bè và của cô biến mất khỏi thế giới !"
Một câu của cha Lục lập tức khơi dậy sự nghịch phản trong lòng Kiều Tây.
Kẻ bề thì quyền dễ dàng tước đoạt tư cách nỗ lực sinh tồn của khác ?
Sắc mặt cô dần trở nên lạnh lẽo, nhưng cô kịp lên tiếng thì từ phía cửa vang lên một giọng quen thuộc.
"Cha kiểm soát con, nên sang đe dọa Tây Tây ?"
Gương mặt Lục Dư Dương hiện trong mắt Kiều Tây, vẻ mặt điển trai của tràn ngập sự thất vọng, dường như thể tin nổi cha là hạng như .
"Dư Dương, ... Cha con chỉ dọa cô bé chút thôi, thật ."
Mẹ Lục định cứu vãn tình hình, nhưng cha Lục ngắt lời:
"Nếu con vẫn cứ khăng khăng theo ý , cha là ."
Lục Dư Dương thèm để tâm đến cha , sải bước đến bên cạnh Kiều Tây, nắm lấy tay cô kiểm tra một lượt từ xuống , đó mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh chắn mặt cô, ngăn cách ánh của cha :
"Nếu cha dám đụng đến cô , con sẽ lập tức đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Lục!"
"Con dám!"
Cha Lục tức đến run cả tay.
Lục Dư Dương đáp nữa, nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Tây kéo thẳng ngoài.
Đi một quãng xa, thấy Kiều Tây vẫn im lặng gì, mới sang cô:
"Em dọa sợ ? Xin , họ ..."