Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-01-29 03:44:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Là con , thây ma."

 

Nếu là con thì cần quá lo lắng.

 

Thứ họ e ngại nhất vẫn là đám thây ma tiến hóa.

 

"Ừ, đừng bận tâm, ăn uống ngủ một giấc thật ngon ."

 

Rất nhiều thực tế đủ can đảm để bước chân khỏi khu vực sinh sống, cuối cùng họ sẽ tụ tập thành nhóm ở đây.

 

Họ lẩn khuất khắp các ngõ ngách trong thành phố như loài chuột cống.

 

Kẻ nào trốn khéo thì thậm chí thể cộng sinh với thây ma, kẻ nào sơ hở sẽ dần thây ma tiến hóa lùng ăn thịt.

 

Sau khi ăn uống xong xuôi, Kiều Tây và Tạ Quyết nhắm mắt nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.

 

Lục Dư Dương tựa lưng tường, lắng tiếng thở đều đặn khe khẽ bên cạnh, ánh mắt dừng Kiều Tây cách đầy một mét.

 

Ánh trăng ngấm đôi mắt, mang theo một tầng nhu hòa ấm áp.

 

Khi Kiều Tây thức giấc, ánh nắng tràn qua khung cửa sổ.

 

Tầm mắt mơ màng quét qua Lục Dư Dương đang tựa góc tường, cô chợt tỉnh táo hẳn.

 

Cô vò mái tóc rối, chống tay dậy:

 

"Chẳng gác nửa đêm đầu, em gác nửa đêm ? Sao gọi em dậy?"

 

"Anh buồn ngủ nên gọi."

 

"Anh là máy đấy ? Không buồn ngủ..."

 

Cô liếc một cái.

 

"Hôm nay thể xuất phát muộn một chút, ngủ , em đưa Tạ Quyết cửa tập luyện một lát, đợi tỉnh chúng tiếp."

 

Kiều Tây dậy, những ngón tay thuôn dài luồn qua mái tóc, lớp áo căng c.h.ặ.t phác họa nên những đường cong cơ thể mỹ.

 

Dưới vầng hào quang của bình minh, cảnh tượng tựa một bức tranh tuyệt mỹ.

 

Lục Dư Dương cảm nhận nhịp tim đang đập loạn, khi Kiều Tây đầu , vì sợ cô hoảng, lập tức nhắm mắt, che giấu tia sáng nồng đậm nơi đáy mắt.

 

Tạ Quyết cũng lặng lẽ thức dậy, nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc cá nhân.

 

Đối với sự sắp xếp của Kiều Tây, hề chút ý kiến nào.

 

Hai phối hợp ăn ý như , kẻ nhử diệt thây ma.

 

Nhờ sự trưởng thành vượt bậc của Tạ Quyết, giờ đây Kiều Tây đối phó với thây ma thường gần như cần dùng đến năng lực biến hình.

 

Chỉ bằng cách di chuyển linh hoạt, cô thể dễ dàng tránh né những đòn tấn công của chúng.

 

Sau khi hai tiêu diệt hết đợt đến đợt khác, bóng dáng Lục Dư Dương mới xuất hiện nơi cửa lớn.

 

"Anh nghỉ ngơi xong ."

 

Anh khoác mấy chiếc ba lô tiến gần họ:

 

"Tiếp tục rèn luyện ở đây là lên đường?"

 

"Bọn em xong , tiếp thôi."

 

Lục Dư Dương rời khu an là để săn tìm nhiều thây ma tiến hóa hơn, thể mãi chiều theo ý họ.

 

Họ trưởng thành thì cũng ngừng nâng cao độ khó.

 

Lục Dư Dương nhận họ đối mặt với thây ma thường ngày càng nhẹ nhàng, nên dứt khoát dùng dị năng giúp đỡ nữa, chỉ khi nào họ thực sự gặp nguy hiểm mới tay kết liễu.

 

Suốt cả một ngày dài, Lục Dư Dương thu hoạch hai viên tinh hạch thây ma tiến hóa.

 

Anh đang nắm tinh hạch định chuyện thì đột nhiên thấy một tiếng kêu cứu đầy sợ hãi.

 

"Tây Tây, em thấy gì ?"

 

"Vâng."

 

Kiều Tây đáp lời, xoay cảnh giác quanh.

 

"Làm ơn, xin hãy cứu chúng với..."

 

Ba tìm kiếm kỹ lưỡng hồi lâu, cuối cùng cũng thấy một già một trẻ đang ban công phía một chiếc xe buýt.

 

Ánh mắt họ tràn đầy vẻ cầu khẩn, chỉ sợ nhóm Kiều Tây sẽ lưng bỏ .

 

Nếu gặp hoặc vượt quá khả năng, lẽ Lục Dư Dương sẽ quản.

 

"Để qua xem ."

 

"Hai tự xuống ?"

 

Anh ngẩng đầu hỏi hai ông cháu phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-dai-lao-tranh-nhau-lam-cha/chuong-90.html.]

 

Ông lão trông vô cùng đôn hậu kích động gật đầu liên hồi, nước mắt rưng rưng nơi khóe mi.

 

"Được, ! Cảm ơn nhé, trai trẻ."

 

Lục Dư Dương gì, một tay bám xe buýt, sự hợp lực của ông lão, đứa trẻ cuối cùng cũng đón lấy và đặt xuống đất an .

 

Lúc Kiều Tây và Tạ Quyết cũng tiến gần chiếc xe buýt.

 

Cả hai đều im lặng, chỉ lặng lẽ quan sát đứa trẻ nhút nhát và ông lão đang đầy vẻ ơn .

 

Vóc dáng ông lão vẫn còn khá nhanh nhẹn, ông tự trèo qua ban công, trượt xuống theo sườn xe buýt, Lục Dư Dương chỉ cần đỡ một tay là ông lão tiếp đất an .

 

Sau một hồi trì hoãn, dư quang hoàng hôn tan biến , bóng tối bao trùm vạn vật.

 

"Trời tối , chúng mau ch.óng tìm chỗ nghỉ chân thôi."

 

Ông lão bên cạnh lập tức lên tiếng:

 

"Nếu các cháu chỗ ở thì cứ theo lão, nơi bọn lão ở an ."

 

Lục Dư Dương đầu Kiều Tây, ý hỏi ý kiến cô rõ ràng.

 

Ánh mắt Kiều Tây lướt qua hai ông cháu, gương mặt thoáng hiện một nụ :

 

"Được ạ, thì cảm ơn ông."

 

"Cảm ơn gì chứ? Nếu các cháu, lão và cháu trai lão chẳng sống nổi qua đêm nay."

 

Khi , những nếp nhăn mặt ông lão khẽ rung động, đôi mắt tràn đầy sự chân thành và chất phác, khiến vô thức nảy sinh lòng tin tưởng.

 

"Đi lối ." Ông giơ tay dẫn đường.

 

Kiều Tây và Lục Dư Dương theo ông, Tạ Quyết ở giữa hai .

 

"Ông ơi, mạt thế hơn bốn tháng , ông và cháu trai bình thường ăn gì ạ?"

 

Ánh mắt Kiều Tây vẫn luôn đặt hai ông cháu.

 

Dáng ông lão rõ ràng khựng một nhịp, ông đầu họ:

 

"Cái già nuôi nổi cháu trai, cũng nhờ mạt thế gặp một nhóm bụng. Bình thường chúng lão sống cùng , giúp đỡ lẫn nên lão mới sống sót trong thời loạn lạc ."

 

"Vậy là ông thực sự gặp những ."

 

Ông lão đầu cô, chỉ gật đầu lia lịa. Ông thêm gì nữa mà chỉ lẳng lặng dẫn đường phía .

 

Đi qua một con phố dài, ông đẩy một nắp cống thoát nước lên.

 

"Nơi bọn lão sống, cửa chính và cửa sổ đều bịt kín mít, thây ma bên ngoài , con cũng qua đường hầm thoát nước ."

 

Nói xong, ông tự leo xuống thang .

 

Lục Dư Dương sang cô, thần sắc rõ ràng chút d.a.o động: "Có ?"

 

"Đã đến tận đây . Đi chứ, ?"

 

Họ ngoài vốn là để rèn luyện kỹ năng sinh tồn trong mạt thế.

 

Và đối nhân xử thế với đồng loại cũng là một kỹ năng sinh tồn cực kỳ quan trọng.

 

Kiếp , cô từng kết cục của một dị năng giả mạnh mẽ mà cảm thấy xót xa.

 

Họ c.h.ế.t miệng thây ma, mà c.h.ế.t trong tay những bình thường.

 

Mặc dù hiện tại xem hai ông cháu biểu hiện gì bất thường.

 

nếu họ thực sự mưu đồ khác, thì đây mới là giai đoạn đầu của mạt thế, thủ đoạn của thường vẫn còn hạn chế, mà trong nhóm họ hai dị năng giả, một còn sở hữu dị năng biến dị.

 

Tạ Quyết thì càng , chính là một con sói non trưởng thành.

 

Một khi tay thì còn tàn nhẫn hơn cả lớn.

 

Nếu đây là một cái bẫy, thì thể dạy cho hai một bài học nhớ đời.

 

"Sắp đến nơi ."

 

Ông lão đoạn liền đẩy nắp cống phía đầu .

 

Theo ánh sáng tràn , Kiều Tây cũng thấy tiếng của nhiều .

 

"Bác Hồ, Tiểu Minh, hai về đấy ?"

 

hớn hở chào hỏi họ, nhưng khi thấy Kiều Tây và Lục Dư Dương phía hai ông cháu, sắc mặt họ rõ ràng lộ vẻ cảnh giác.

 

"Bác Hồ, họ là ai ?"

 

Ông lão lập tức ha hả :

 

"Lúc bác tìm t.h.u.ố.c kẹt nóc xe, chính họ cứu bác, nếu bác và cháu trai chẳng thể về nữa."

 

Lời của ông lão lập tức đổi thái độ của , vẻ mặt họ từ cảnh giác chuyển sang cảm kích vô cùng.

Loading...