Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hít sâu một , cố ý hung dữ nghiến răng với cô:

 

“Yết hầu của đàn ông là thứ thể tùy tiện c.ắ.n ?”

 

Ai ngờ cô hề sợ hãi, ngược còn vẻ mặt nghiêm túc hỏi:

 

“Thế chỗ nào thể c.ắ.n?”

 

Phạm Ngạn Hành cạn lời trong chốc lát, mím c.h.ặ.t bờ môi, đột nhiên cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi cô, giọng mơ hồ rõ trả lời:

 

“Chỗ .”

 

Anh còn dời , môi truyền đến một cơn đau nhức nhẹ.

 

Suýt, cô thật sự dám c.ắ.n.

 

“Anh thể c.ắ.n mà.”

 

Lương Thanh Thanh c.ắ.n xong, liền đổ ngược trách nhiệm, chặn lời tiếp theo của Phạm Ngạn Hành, nhưng may mà giờ luôn hiểu đạo lý đ-ấm xoa, xoay chủ động hôn lên môi vài cái, híp mắt :

 

“Em hề dùng lực nhé.”

 

“Anh .”

 

Phạm Ngạn Hành gì còn chút tính khí nào, xoa xoa đỉnh đầu cô, đó mới lưu luyến rời buông bàn tay đang ôm cô :

 

“Được , thời gian cũng hòm hòm , chúng cũng nên tham gia đại hội thôi.”

 

Lương Thanh Thanh gật gật đầu, theo bếp.

 

“Đồ em nhận , nếu chỗ nào cần dùng tiền thì hỏi em lấy.”

 

Lương Thanh Thanh , đường đường chính chính đung đưa chiếc hộp gỗ trong tay, xong, còn vẻ khó xử gãi gãi trán:

 

“Haiz, ai bảo em là bạn gái chứ, thôi thì tạm thời giữ giúp .”

 

“Vất vả , bạn gái.”

 

Ánh mắt Phạm Ngạn Hành nóng rực, vô cùng dung túng.

 

Tự thì thấy thẹn thùng, nhưng từ miệng Phạm Ngạn Hành thấy hai chữ bạn gái, mặt Lương Thanh Thanh đỏ rần lên vì thẹn, cố gắng ép ngọn lửa nóng đó xuống, hít sâu một , chân thành cảm ơn:

 

“Trước đây là nhà cho em dũng khí công, bây giờ là cho em dũng khí, cảm ơn .”

 

Phạm Ngạn Hành nhếch môi:

 

“Bởi vì cũng là nhà của em.”

 

“Khéo mồm khéo miệng, nghĩ quá nhỉ.”

 

Sự cảm động và cảm thương trong lòng Lương Thanh Thanh lập tức tan thành mây khói, liếc Phạm Ngạn Hành một cái, đó liền về phòng tìm một góc khuất giấu chiếc hộp gỗ , hai mới vội vàng chạy đầu thôn.

 

Sau đều cần công, trong lòng Lương Thanh Thanh đừng nhắc đến việc vui mừng thế nào, suốt dọc đường đều nhảy nhót tưng bừng, nhưng trong đầu đang suy tính nên tìm một lý do chính đáng như thế nào mới thể công đây?

 

Tổng thể với nhà là, cô dựa đối tượng nuôi chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-104.html.]

Rất nhanh, một lý do hiện thể thích hợp hơn tự tìm đến tận cửa.

 

Đợi hai canh chuẩn thời gian chạy đến đầu thôn, quảng trường nhỏ chật ních , mỗi hộ gia đình đều dắt díu già trẻ, ríu rít ngừng.

 

chú ý tới hai bọn họ xuất hiện riêng lẻ, giống như nắm thóp gì đó, vội vàng rỉ tai với bên cạnh, thỉnh thoảng còn liếc bọn họ một cái, động tác hề kiêng dè, giống như sợ khác bọn họ đang .

 

Lương Thanh Thanh chỉ coi như thấy, thấy, tầm mắt quét quét trong sân, tìm kiếm bóng dáng nhà họ Lương, Phạm Ngạn Hành bên cạnh cô nheo mắt, mặn nhạt về phía mấy vẫn đang khua môi múa mép , vẻ lạnh lẽo trong mắt vô cùng đáng sợ.

 

Không lâu , chỗ đó liền dần dần yên tĩnh .

 

“Thanh Thanh, bên .”

 

Nghe thấy tiếng gọi, Lương Thanh Thanh ngước mắt lên, liền thấy Mã Tú Chi dậy ở vị trí gần giữa sân, sức vẫy vẫy tay với cô, tìm , Lương Thanh Thanh liền cùng Phạm Ngạn Hành gian nan xuyên qua đám đông, nóng đến mức mồ hôi đầm đìa mới cuối cùng cũng xuống .

 

“Quân Trạch hai đứa sớm đến , bây giờ mới tới?”

 

Mã Tú Chi nghi ngờ quét Lương Quân Trạch đang cách đó xa một cái, cúi đầu nghịch ngón tay, giả vờ thấy.

 

Trên mặt Lương Thanh Thanh hiện lên một tia tức giận, đưa cái cớ nghĩ sẵn từ lâu:

 

“Mũ của con gió thổi bay mất, Thanh niên tri thức Phạm giúp con nhặt mới lãng phí chút thời gian, nếu chúng con vốn dĩ thể phía !”

 

Nghe , Mã Tú Chi theo bản năng về phía chiếc mũ rơm đầu Lương Thanh Thanh, thấy các góc cạnh đúng thực là dính bẩn, sự nghi ngờ trong lòng mới dần dần tan biến, gật gật đầu.

 

lúc , đội trưởng cầm loa bước lên đài.

 

“Mọi im lặng nào, đại hội sắp bắt đầu .”

 

Tạ Khánh Bảo lên tiếng, tiếng ồn ào sân lập tức im bặt.

 

“Các đồng chí, chào buổi chiều , hôm nay chúng sẽ long trọng tổ chức đại hội phổ biến kiến thức khóa đầu tiên của thôn Đại Bình tại đây!”

 

Mọi mặc dù đại hội phổ biến kiến thức cái gì, nhưng đạo lý lãnh đạo chuyện thì nên vỗ tay, thế là từng một tích cực hơn bất cứ ai, tiếng vỗ tay như sấm dậy.

 

Mặt Tạ Khánh Bảo là do nóng do xúc động, tóm là đỏ như cái m-ông khỉ, tay cầm loa lớn run rẩy.

 

“Do trận mưa lớn thời gian , xuất hiện nhiều thương, cho nên chính phủ huyện và bệnh viện mới quyết định tổ chức đại hội phổ biến kiến thức , để các đồng chí mở mang kiến thức!

 

Sau gặp tình huống đột xuất cũng thể tương trợ lẫn !”

 

“Đại hội phổ biến kiến thức sẽ tổ chức luân phiên tại các xã trấn, thôn chúng là trạm đầu tiên!

 

Tại đây, xin mặt thể nhân dân thôn Đại Bình bày tỏ sự chào đón chân thành nhất tới các vị lãnh đạo, các vị khách quý tham dự đại hội !”

 

Lại là một tràng pháo tay.

 

Lương Thanh Thanh cùng vỗ tay, đây vẫn là đầu tiên cô tham gia đại hội của thời đại , khó tránh khỏi cảm thấy mới lạ, sự chú ý đều thu hút mất, cho nên hề nhận chỗ nào đúng, cho đến khi các vị lãnh đạo xong chuyện, chính thức bắt đầu tuyên truyền và diễn tập kiến thức phổ biến, sợi dây thần kinh trong não cô mới đứt đoạn.

 

Trên đài, bác sĩ và y tá đang đối diện với một hình nhân đơn sơ giải thích cho cách triển khai cứu hộ khi gặp tình huống hôn mê, ngạt thở.

 

“Phải kiểm tra tình hình bệnh nhân , giữ cho đường hô hấp thông thoáng, kiểm tra nhịp thở và mạch đ-ập, nếu xuất hiện vấn đề thể tùy tình hình mà triển khai hồi phục tim và hô hấp nhân tạo...”

 

“Mạng quan trọng, những lúc quan trọng thế chớ nghĩ đến những thứ , kể cả là khác giới cũng cứu!

 

Nếu bạn cứu khác, khác cũng sẽ cứu bạn!”

 

 

Loading...