Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhìn khoảnh khắc bác sĩ và hình nhân môi chạm môi, đều theo bản năng về phía Lương Thanh Thanh và Phạm Ngạn Hành.”

 

Chương 49 Phần thưởng

 

Lương Thanh Thanh ngày đó hôn miệng Phạm Ngạn Hành, đúng thực là đang cứu mà!

 

Không ngờ Lương Thanh Thanh bình thường biểu hiện , hiểu nhiều như , hôm nay nếu bác sĩ đến phổ biến kiến thức, bọn họ thật sự chuyện !

 

Trong ánh mắt ít nhiều đều mang theo một tia sùng bái.

 

Thế chẳng lúc oan uổng cô ?

 

Nghĩ đến đây, lòng một trào dâng sự c.ắ.n rứt và áy náy khôn nguôi, những lời thêu dệt lúc đều giống như từng cái tát vỗ mặt, đau rát vô cùng, sắc mặt trở nên lúc đỏ lúc trắng, tóm thể gọi là dễ coi .

 

Cảnh tượng đài nghi ngờ gì đưa lời giải thích cho những lời đồn đại thời gian qua, vẽ lên một dấu chấm hết mỹ, đồng thời cũng lấy danh tiếng cho cô, thậm chí còn đưa chuyện lên một tầm cao mới.

 

Quả nhiên, lâu đội trưởng và thôn trưởng liền biểu dương hành động dũng cảm cứu của Lương Thanh Thanh, còn mời cô lên đài vài câu.

 

Khoảnh khắc dậy, Lương Thanh Thanh bất động thanh sắc liếc Phạm Ngạn Hành một cái, thời điểm đại hội phổ biến kiến thức xuất hiện quá , lý do cũng vô cùng đầy đủ, còn giải quyết một chuyện khiến cô phiền não nhất gần đây.

 

càng như , cô càng thấy đúng, đời sự trùng hợp nhiều , thì chắc chắn là trùng hợp nữa.

 

Bên cạnh cô năng lực, và động cơ để thành chuyện , ngoài Phạm Ngạn Hành , còn ai chứ?

 

Trách thời gian Phạm Ngạn Hành mặt cô một chữ cũng nhắc đến chuyện , hóa sớm nghĩ xong phương án giải quyết, âm thầm xong chuyện ở trong bóng tối .

 

tại cho cô chứ?

 

Không cho cô , cô sẽ mãi mãi vì cô mà nhiều chuyện như .

 

Bởi vì nếu cô sớm bối cảnh phận của Phạm Ngạn Hành, ước chừng lúc cũng sẽ giống như nghĩ rằng đây là ý định của cấp , chứ một nào đó vì cô mà tốn hết tâm tư mới thành .

 

Chẳng lẽ, Phạm Ngạn Hành bây giờ vẫn cho cô phận của ?

 

Hay là chính là kiểu âm thầm cống hiến?

 

Trong đầu một mảnh hỗn loạn, nhưng bước chân lòng bàn tay Lương Thanh Thanh hề loạn, từng bước từng bước lên đài, cho đến khi bên cạnh đội trưởng.

 

“Thực còn một chuyện khen ngợi đồng chí Lương Thanh Thanh thật !”

 

Trên mặt Tạ Khánh Bảo đỏ bừng rạng rỡ, giọng điệu xúc động:

 

“Trước trận mưa lớn, việc chuẩn bao cát và vật liệu chống thấm, khơi thông rãnh thoát nước...

 

đều là ý kiến của đồng chí Lương Thanh Thanh, là đội trưởng, đương nhiên thể tranh công với một cô gái nhỏ, nếu đề xuất công tác phòng ngừa, thôn mới thể kịp thời giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất, nếu thì...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-105.html.]

Những lời đó, đội trưởng hết, nhưng đều thể đoán , nếu Lương Thanh Thanh nhắc nhở, ước chừng kho lương của thôn bọn họ thoát khỏi phận ngập, thôn bên cạnh chính vì chuyện lãnh đạo công xã phê bình mấy ngày , thậm chí các thôn khác còn tình trạng ch-ết đuối .

 

Nghĩ bây giờ vẫn thấy một trận sợ hãi.

 

Hơn nữa qua sự nhắc nhở của Tạ Khánh Bảo, đều nhớ chuyện , đúng là lúc đó Lương Thanh Thanh liên tục nhắc nhở chuẩn nhiều hơn, lập tức khi tất cả về phía bóng dáng yểu điệu đài , thần sắc đều sự đổi chân thực.

 

Nói nhỏ , đây là cô giúp cứu vãn những tổn thất đáng , lớn , đây chính là ơn cứu mạng!

 

Cũng đúng là cứu mạng mà, thời buổi nếu mất lương thực, chỉ con đường ch-ết đói.

 

Tạ Khánh Bảo xong, thôn trưởng liền bưng đóa hoa đỏ lớn rạng rỡ tới, ở phía ông còn hai trai trẻ khiêng dầu gạo và một tảng thịt lợn lớn.

 

“Vốn dĩ định biểu dương đại hội cuối tháng, hôm nay liền nhân cơ hội biểu dương một luôn!”

 

Lời thì như , nhưng tầm mắt Tạ Khánh Bảo liếc mấy vị lãnh đạo huyện đang bên cạnh một cái, thâm ý trong đó tự nhiên là cần nhiều.

 

Lương Thanh Thanh nhếch môi, nếu Tạ Khánh Bảo lộ diện mặt lãnh đạo, cô cũng vui vẻ phối hợp, thế là cô hắng giọng, nhận lấy chiếc loa lớn từ tay ông, từ quốc gia, lãnh đạo tại hiện trường, cuối cùng đến bậc trưởng bối trong nhà, từ lớn đến nhỏ, cô bỏ sót một ai, đều cảm ơn một lượt.

 

Lời lẽ sắc bén, xuất khẩu thành chương, thao thao bất tuyệt xong, chỉ bà con đài đến ngẩn ngơ, ngay cả các vị lãnh đạo quen với những cảnh tượng lớn đài cũng nhịn mà nhếch khóe miệng.

 

Bọn họ vẫn là đầu tiên thấy nịnh nọt một cách thanh thoát thoát tục như thế!

 

Mặc dù là , nhưng mặt ai nấy đều nở hoa rạng rỡ, suy cho cùng ai mà thích những lời khen ngợi chứ?

 

Ngồi trong đám đông, Phạm Ngạn Hành nắm tay kề miệng, che ý kìm chế nơi khóe môi.

 

Lương Thanh Thanh xong, Lương Quân Trạch là dậy vỗ tay đầu tiên, mặt mang theo nụ kiêu ngạo đắc ý, ngay đó những nhà họ Lương khác cũng đều dậy, tiếng vỗ tay rền vang theo đó mà đến.

 

“Nói lắm!”

 

Bọn họ thực sự ngờ Thanh Thanh thể bản lĩnh !

 

Còn mặt bao nhiêu cảm ơn sự chăm sóc của bọn họ!

 

Trong lòng lập tức ấm áp lạ thường, thậm chí mắt cũng nóng lên, giống như thứ gì đó sắp trào .

 

Nhìn nhà họ Lương nở mày nở mặt, còn bao nhiêu đồ , những khác ghen tị thì ghen tị thật, nhưng trong lòng cũng là khâm phục, ai bảo bọn họ đều cái đầu óc và lòng can đảm chứ?

 

“Ngoài , còn hai đồng chí thanh niên tri thức Tô Tân Xuyên và Từ Xảo cũng đáng biểu dương, kế hoạch tái thiết mà họ đề xuất nhận sự khẳng định của bí thư công xã, thời gian qua việc thực hành tại các thôn phản hồi cũng , đặc biệt đề bạt đồng chí Tô Tân Xuyên tổ trưởng dẫn đội của thôn chúng , đồng chí Từ Xảo giáo viên cấp một của trường tiểu học công xã.”

 

Tin tức , trong sân lập tức xôn xao, đó bọn họ đến một chút tiếng gió cũng thấy, Tô Tân Xuyên và Từ Xảo âm thầm một chuyện lớn như thế!

 

“Mời đồng chí Tô và đồng chí Từ lên đài.”

 

Chuyện Lương Thanh Thanh sớm , cho nên lúc thấy cũng mấy ngạc nhiên, trái cảm thấy là bình thường, dù hai họ là nam nữ chính trong truyện, xuất sắc đến cũng quá lời.

 

 

Loading...