Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có trạm truyền thanh chỉ thể giúp nắm bắt thông tin trong nước ngay lập tức, hiểu rõ chính sách và phương hướng của nhà nước, mà còn thể học tập tư tưởng mới hơn, nâng cao tố chất tổng hợp của dân...”

 

Thực , tiện lợi nhất chính là trong thôn chuyện gì, đội trưởng cuối cùng cũng cần cầm loa lớn chạy khắp thôn hò hét nữa.

 

Mặc dù thôn Đại Bình thiết lập chỉ là một trạm truyền thanh nhỏ, nhưng cũng hơn nhiều so với dự tính của Lương Thanh Thanh, ít nhất cần chạy lên công xã các thôn khác để ứng tuyển, chỉ là tương ứng, áp lực cạnh tranh cũng sẽ lớn hơn nhiều, theo phỏng đoán của cô, trong thôn ước chừng chỉ tuyển một phát thanh viên.

 

Mặc dù cô tự tin, nhưng cũng thể lơ là khinh suất, tranh thủ thời gian tìm vài cuốn sách thử, rèn luyện khẩu tài, tìm cảm giác, trong lòng cũng sự chuẩn .

 

Cũng may nãy đội trưởng cũng hề chuyện tuyển phát thanh viên, cả thôn ước chừng chỉ một , tin tức còn nhờ Chị Phượng cho cô , huyện cảm ơn một phen thật .

 

Sau khi nghĩ thông suốt, tảng đ-á lớn trong lòng Lương Thanh Thanh cuối cùng cũng rơi xuống, hiện giờ điều duy nhất cần để tâm chính là...

 

về phía Phạm Ngạn Hành đang xách đầy đồ đạc ở phía xa, đang nghiêng đầu chuyện với Lương Quân Trạch, ánh nắng ấm áp chiếu lên phủ lên một lớp hào quang dịu nhẹ, mày mắt lạnh lùng, đường nét khuôn mặt sạch sẽ gọn gàng, lúc chớp mắt thể thấy hàng lông mi dài dày để một vệt bóng râm da thịt.

 

Lúc chuyện thì mím c.h.ặ.t môi, cả khuôn mặt trông đều thanh lãnh lãnh đạm, cứ như lúc hai mới quen .

 

Lương Thanh Thanh vén lọn tóc mai bên tai, khi thấy Lương Quân Trạch cất đồ xong liền Đào Sơn, định tiến lên phía bảo họ dẫn cô theo cùng, Mã Tú Chi lên tiếng:

 

“Thanh Thanh, lát nữa cùng thức ăn, dạy con.”

 

“Dạ?

 

À ồ ạ.”

 

Không còn cách nào khác, Lương Thanh Thanh chỉ thể tạm thời từ bỏ ý định tìm Phạm Ngạn Hành, vả cô cũng thể với Mã Tú Chi về chuyện ngày mai công.

 

Sau khi về nhà họ Lương lâu, Phạm Ngạn Hành và Lương Quân Trạch ngoài.

 

Hôm nay chuyện vui, trong nhà nhất định ăn mừng một phen, Mã Tú Chi dẫn Lương Thanh Thanh nhóm lửa, Hoàng Thục Mẫn thì vớt từ trong hũ hai cây cải bắp chua, chuẩn khi rửa sạch thái thành sợi mỏng mượn chỗ dầu mỡ khi xào thịt buổi tối để món cải chua xào ớt đưa cơm thanh đạm.

 

Vương Hiểu Mai thì giao Tùng T.ử cho Lương Thư Trạch xong liền bếp giúp đỡ.

 

Tảng thịt lợn lớn đan xen giữa đỏ và trắng treo tủ bếp, mà khiến cứ nuốt nước miếng, bọn họ đều nhớ cuối ăn thịt là khi nào , chỉ nghĩ thôi thấy trong miệng tiết nước bọt, bụng bắt đầu sôi sùng sục.

 

Phần dầu gạo giải thưởng khóa tủ bếp, tiết kiệm một chút, cộng thêm những thứ vốn trong nhà, đủ ăn hơn nửa năm .

 

Trong lòng Mã Tú Chi đang tính toán, động tác tay ngừng, còn quên chỉ dạy Lương Thanh Thanh những điểm mấu chốt khi nhóm lửa, những cái đây bà đều với cô , nhưng cái con bé chỉ sợ là ném đầu hết , thế là một .

 

Lương Thanh Thanh gật gật đầu, theo phương pháp của Mã Tú Chi thành công nhóm lửa lên, thấy lửa bốc lên, cô thầm thở phào nhẹ nhõm, con mắt đảo quanh, thấy hai chị dâu đều ở đây, liền cao giọng lên tiếng:

 

“Mẹ, chuyện trạm truyền thanh mà đội trưởng hôm nay, con chút ý tưởng.”

 

Gần như ngay khi cô dứt lời, ba khác trong phòng đều về phía cô.

 

Mã Tú Chi đầu tiên là ngẩn , một hồi lâu mới nhớ đội trưởng cuối cùng hình như nhắc đến chuyện , nhưng liên quan gì đến bọn họ?

 

Thắc mắc thì thắc mắc, hiện giờ con gái nhắc , bà tự nhiên hỏi một câu.

 

“Sao thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-107.html.]

 

“Sau khi trạm truyền thanh xây xong chắc chắn tuyển phát thanh viên, con thử xem.”

 

Lương Thanh Thanh cũng vòng vo, trực tiếp suy nghĩ của , “Con phát thanh viên đều lương, còn đủ loại trợ cấp, đãi ngộ chắc chắn hơn công.”

 

Vừa thấy lương, trợ cấp, cộng thêm con gái thử, Mã Tú Chi chắc chắn giơ cả hai tay hai chân tán thành, ngay lập tức biểu thị:

 

“Con cứ việc thử, ủng hộ con, nhưng phát thanh viên là cái gì?

 

Hai chị dâu của con thể ?”

 

Nghe thấy lời của Mã Tú Chi, Vương Hiểu Mai và Hoàng Thục Mẫn mắt sáng lên, chỉ cần lương lấy, cho dù khổ đến mệt đến , bọn họ đều sẵn lòng!

 

câu tiếp theo của Lương Thanh Thanh dập tắt ý nghĩ của bọn họ.

 

“Trước đây chúng huyện, một cây và cột xi măng cái loa nhỏ ?

 

Cái loa nhỏ đó phát tiếng chính là phát thanh viên đang chuyện thiết của trạm truyền thanh đấy, yêu cầu tiếng phổ thông chuẩn, khẩu tài , còn chữ, bản thảo mà ...”

 

Thế thì xong , bọn họ cũng chỉ là miễn cưỡng học qua mấy năm, vài mặt chữ, đừng bắt bọn họ hàng ngày đối mặt với cái máy móc đen thùi lùi mà bản thảo, chỉ cần đông một chút, bọn họ chuyện căng thẳng đến mức lắp bắp, chỉ sợ líu cả lưỡi.

 

Chưa kể còn tiếng phổ thông chuẩn, đến lúc đó trong thôn lắp loa nhỏ , chỉ riêng cái giọng địa phương vụng về mang theo âm hưởng đó truyền khắp thôn đều thấy, chẳng hổ ch-ết ?

 

Bọn họ cái gan .

 

“Thôi bỏ bỏ , thà để con đồng còn hơn.”

 

Hoàng Thục Mẫn là đầu tiên lắc đầu.

 

Hoàng Thục Mẫn cũng phụ họa theo:

 

“Cái hợp với em.”

 

“Trong nhà ước chừng chỉ con là .”

 

Mã Tú Chi cũng lắc đầu, thở dài một tiếng, trong đầu linh quang lóe lên:

 

“Ái chà, cả con học hành khá đấy... mỗi tội tiếng phổ thông kém.”

 

“Thư Trạch thì thôi , để cái tính nết đó của phát thanh viên, chi bằng lấy mạng cho .”

 

Vương Hiểu Mai che miệng, nhạo đàn ông của , đúng là hề nương tay.

 

Cũng đúng thật, để Lương Quân Trạch còn tạm , nhưng cái thằng nhóc thối đó hồi nhỏ nghịch ngợm, học hành t.ử tế, đến giờ trong bụng chẳng đựng nổi mấy giọt mực.

 

Lương Thanh Thanh theo một chút, chút ưu sầu :

 

trong lòng con cũng chắc chắn, cho nên thời gian con định tạm thời đừng công nữa, chuyên tâm ở nhà luyện tập, tuyển trúng , là một chuyện , thể diện, đãi ngộ , tuyển trúng, con tiếp tục công, dù cũng chỉ nửa tháng thời gian, lỡ chuyện gì .”

 

 

Loading...