Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 108
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:39
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh tượng một thoáng tĩnh lặng, Mã Tú Chi còn gì, Hoàng Thục Mẫn nhảy , đổi phong cách ngày thường, mỉm :
“Em thấy cái khả thi đấy, nhà chúng nếu mà một phát thanh viên, thì mát mặt bao.”
Mã Tú Chi ngạc nhiên đứa con dâu thứ một cái, trong lòng xao động, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây ?
“Hơn nữa em thấy hôm nay lúc Thanh Thanh phát biểu đài, những lời đó thật văn vẻ, một cái là học, cái khí thế đó còn hơn cả các vị lãnh đạo, tiếng phổ thông cũng chuẩn, đến lúc đó chắc chắn thể trúng tuyển!”
Hoàng Thục Mẫn đôi mắt sáng rực, Lương Thanh Thanh với ánh mắt cứ như “cây rụng tiền” , đây là chị hiểu lầm cô em chồng , Lương Thanh Thanh chỉ kẻ kéo chân cả nhà, mà hôm nay , trái là nhất định sẽ tiền đồ lớn.
Mặc dù thừa nhận, nhưng thể Lương Thanh Thanh lẽ là tầm xa trông rộng nhất trong nhà họ.
Biện pháp phòng ngừa mưa lớn, hôn miệng cứu ...
Từng chuyện từng chuyện , đặt lên khác, thì chính là quậy phá lung tung, kiếm chuyện trò, nhưng đặt lên Lương Thanh Thanh, thể tạo hiệu quả khác biệt, những ý tưởng đó kỳ quái thật, nhưng thể mang lợi ích thực tế, chỗ dầu gạo và thịt lợn đó chính là minh chứng nhất.
Cứ nghĩ đến buổi tối ăn thịt, Hoàng Thục Mẫn nhịn nuốt nước miếng.
Thế thì chuyện phát thanh viên , chắc chắn cũng sai !
Hơn nữa vạn nhất Lương Thanh Thanh thật sự trúng tuyển , hiện giờ nhà họ Lương vẫn ý định chia gia đình, cô kiếm chẳng đều nộp cho chồng , cũng coi như là của chung cả nhà.
Cho dù lùi một vạn bước mà , Lương Thanh Thanh cuối cùng trúng tuyển, giống như chính cô , nửa tháng thời gian thì lỡ chuyện gì?
Vả , cái chút sức lực đó của Lương Thanh Thanh, công vốn dĩ cũng chẳng kiếm bao nhiêu điểm công, chi bằng cứ mặc kệ cô tự xoay xở .
Càng nghĩ càng thấy khả thi, Hoàng Thục Mẫn thấy chồng hồi lâu lời nào, còn tưởng bà đồng ý, mặt đều mang theo một tia sốt ruột:
“Mẹ, thể lúc mà phạm hồ đồ đấy?
Đây là chuyện đại sự liên quan đến tương lai của Thanh Thanh!”
“...”
Mã Tú Chi khóe miệng giật giật, lườm Hoàng Thục Mẫn một cái đầy hằn học, “Mẹ , là đồng ý !”
Bà vốn dĩ xót con gái công, giờ một lý do hiện hữu bày mặt, bà thể đồng ý, hơn nữa đây còn là chuyện cho sự phát triển của Lương Thanh Thanh, dù thế nào cũng để cô thử sức một phen.
“Chuyện với đội trưởng để .”
Thấy Mã Tú Chi gật đầu, Lương Thanh Thanh thầm thở phào nhẹ nhõm, cảm kích Hoàng Thục Mẫn một cái, qua bao nhiêu ngày chung sống, cô ít nhiều cũng nắm bắt đôi chút tính nết của chị dâu thứ .
Trọng lợi, chút ích kỷ, ham rẻ, mồm mép, nhưng bản tính , cần cù đảm đang, đối với hai Lương Quân Trạch của cô cũng là thật lòng yêu thương, mặc dù trong lòng hài lòng với cô em chồng , nhưng khi gặp kẻ thù bên ngoài, vẫn thể giúp đỡ cùng đối phó, ví dụ như chuyện đ-ánh Đinh Ái Hà ...
là một mâu thuẫn, Lương Thanh Thanh là thích chị , nhưng cũng là ghét, vì mối quan hệ với hai Lương Quân Trạch, cô vẫn chung sống với chị .
“Nếu mà trúng tuyển , đúng là một chuyện đại hỉ!”
Vương Hiểu Mai vỗ vỗ cánh tay Lương Thanh Thanh, bảo cô cố gắng hết sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-108.html.]
Hoàng Thục Mẫn chịu thua kém tiến lên khoác vai Lương Thanh Thanh, “Chứ còn gì nữa, cô em cứ việc luyện tập cho thời gian , việc trong nhà cô cần bận tâm .”
“Cái ngày nắng nóng thế , đừng tụm một chỗ.”
Mã Tú Chi nhíu mày.
Nhìn cảnh tượng cứ như đang tranh sủng mắt, Lương Thanh Thanh chút dở dở xoa trán, đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, vội vàng dặn dò:
“Chuyện đừng ngoài truyền rêu rao nhé, đây chỉ là phỏng đoán của con thôi, nếu hết, đến lúc đó áp lực cạnh tranh sẽ lớn lắm.”
“Em yên tâm , chị chắc chắn lung tung .”
“Nhất định sẽ ngậm c.h.ặ.t miệng.”
Cộng thêm chuyện , hỷ thượng gia hỷ, khí trong bếp đều náo nhiệt hơn nhiều, một câu một câu tán gẫu, trái còn thiết hơn bình thường.
Từng món ăn ngon bưng lên bàn ăn, Lương Thanh Thanh món sườn xào chua ngọt , nhịn hít hít mũi, ngay cả món thịt hầm đông qua bên cạnh cũng thể thu hút nửa phần ánh mắt của cô.
“Sao vẫn về nhỉ?”
Lương Thanh Thanh rửa tay, về phía cửa bếp, lời Vương Hiểu Mai thấy, chị mỉm hỏi:
“Đang đợi ai thế?”
Nghe , mặt Lương Thanh Thanh đỏ lên, khẽ ho một tiếng cao giọng phản bác:
“Không đợi ai hết, chỉ là đói thôi.”
Không thì thôi, càng giống như lấp l-iếm, Vương Hiểu Mai sờ sờ mũi, hối hận vì hỏi câu , Lương Thanh Thanh, Mã Tú Chi đang nấu nước bếp lò, trong lòng đấu tranh xem nên phỏng đoán của cho chồng .
Do dự hồi lâu, vẫn là , chuyện của trẻ tuổi cứ để trẻ tuổi tự giải quyết, chị xen một tay tính là chuyện gì, đừng để vô cớ hỏng mối quan hệ với cô em chồng.
Hơn nữa, tận sâu trong lòng, chị hy vọng Thanh Thanh sống , dung mạo và tính cách đó của cô, sinh nên ở trong tổ phúc , chỉ là Thanh niên tri thức Phạm là bến đỗ nhất .
Cùng với hoàng hôn, bóng dáng của Phạm Ngạn Hành và Lương Quân Trạch cuối cùng cũng xuất hiện ở trong sân, bước cửa chú ý tới bóng dáng xinh cửa bếp , một đôi mắt hồ ly quyến rũ đối diện với xong, tránh né, thẳng tắp, cứ như chỉ thiếu nước mở miệng với rằng cô đang đợi .
Cơn giận kìm nén trong lòng suốt buổi chiều đột nhiên tan biến hơn nửa.
Chương 51 Đố kỵ
“Về ?”
Lương Thanh Thanh đón lấy, bước chân nhẹ nhàng, chạy đến bên cạnh Lương Quân Trạch, con mắt đen láy đặt lên ai đó, xoay tròn, đang ý đồ gì.
“Ừ, từ Đào Sơn xuống.”
Lương Quân Trạch híp mắt, nhận sự bất thường giữa hai họ, quanh một chút, thấy ngoài, liền hạ thấp giọng :
“Anh lén hái mấy quả đào, lát nữa chia cho .”