Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tức đến mức cô nhịn mà đỏ hoe cả mắt, những giọt lệ ướt át dính lông mi thành từng sợi, đuôi mắt một vệt đỏ, kéo theo cả ch.óp mũi nhỏ nhắn cũng đỏ hồng, trông cực kỳ đáng thương.”

 

Phạm Ngạn Hành nếm ngon ngọt, tự nhiên là nỡ để cô , lực đạo trong tay thả lỏng đôi chút, đôi môi mỏng hôn hai giọt lệ sắp rơi của cô, trong đầu nhớ đến chuyện gì đó, khẽ giọng dỗ dành:

 

“Qua hai ngày nữa, loại kem dưỡng da tuyết hoa cao nhờ mua ở thành phố Kinh sẽ về tới nơi.”

 

Nghe thấy lời , động tác đẩy của Lương Thanh Thanh khựng , do dự hai giây, quàng lấy vai , lầm bầm lặp :

 

“Tuyết hoa cao, cho ?”

 

Cô nhớ tới ngày đó ở cửa điểm thanh niên trí thức từng hứa với cô sẽ mua cho cô, kết quả là thực sự mua , còn âm thầm lặng lẽ sắp đưa đến tận tay cô nữa.

 

“Nếu thì ?”

 

Phạm Ngạn Hành như như liếc cô một cái, thứ vốn dĩ định coi như bất ngờ dành tặng cho cô, kết quả hiện tại , thể .

 

“Vui đến ?”

 

Rõ ràng còn trốn thật xa, kết quả thấy tuyết hoa cao, chủ động sáp gần.

 

Tay chui từ vạt áo cô, bực nhéo một cái phần thịt mềm bên má cô, ngón tay sinh cực kỳ , nhưng nữ tính, đầu ngón tay chút vết chai mỏng, lúc rơi da thịt sẽ đau.

 

Lương Thanh Thanh thấy tay , liền nhớ tới những cái nhào nặn lúc nặng lúc nhẹ , thẹn thùng ngẩng đầu lên .

 

“Biết ngay là Ngạn Hành đối với nhất mà.”

 

Được lời hứa chắc chắn của , mặt Lương Thanh Thanh lộ niềm vui sướng rõ rệt, đôi mỹ mâu nhắm tịt thành hình trăng khuyết.

 

Nghe thấy câu , ánh mắt Phạm Ngạn Hành mới thanh minh đôi chút trở nên u tối, hàng lông mi dày đặc che đậy nó , giọng mang theo sự dụ dỗ từng bước:

 

“Vậy hôn thêm nữa nhé?”

 

Nụ bên môi Lương Thanh Thanh khựng , gượng hai tiếng, mang theo ý thương lượng :

 

còn bản thảo nữa, là, nhé?”

 

“Lần , .”

 

Phạm Ngạn Hành ăn bộ của cô, ấn lấy eo cô, “Lát nữa hãy bản thảo, chậm trễ bao nhiêu .”

 

“...”

 

Hơi thở giao hòa, những chuyện định sẵn là trốn thoát .

 

Trải qua chuyện , mối quan hệ của hai bề mặt đổi, nhưng bên trong phát sinh sự đổi long trời lở đất.

 

Vì ngày hôm là ngày nghỉ, Phạm Ngạn Hành tranh thủ thời gian tình hình ở núi Đào, cho nên thực hai cũng loạn quá lâu.

 

Lương Thanh Thanh bên mép giường, ống quần và cổ áo đều ai đó quy quy củ củ chỉnh đốn , để lộ một chút da thịt dư thừa nào, cô chút tự nhiên sờ lên ng-ực một cái, cái cảm giác ngứa ngáy nóng bỏng nơi đó biến mất, nhưng vẫn để một mảnh nếp nhăn để nhắc nhở cô xảy chuyện gì.

 

Vẻ ửng hồng nơi gò má cô đậm thêm vài phần, hít sâu một , bình phục tâm trạng mới từ trong túi lấy một viên kẹo sữa thỏ trắng, thong thả bóc vỏ kẹo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-114.html.]

Không nhịn tò mò hỏi một câu, ai ngờ câu chính là tự đào hố chôn .

 

“Mấy ngày ?”

 

Hỏi xong, liền thấy Phạm Ngạn Hành u ám từ bàn học ngẩng đầu lên liếc cô một cái, khóe môi nhếch lên, tạo thành một độ cong vẻ như mỉa mai mà mỉa mai:

 

“Đối tượng cứ tránh mặt , tâm trạng mà ?”

 

Lương Thanh Thanh suýt chút nữa c.ắ.n lưỡi , gượng một tiếng, “Anh tiếp tục , bản thảo đây.”

 

Vừa , cô nhét viên kẹo màu trắng trong miệng, đôi môi đỏ hồng vẫn còn sưng, thậm chí thể thấy mấy vết răng tan, Phạm Ngạn Hành sâu một cái mới thu hồi tầm mắt.

 

Cây b.út trong tay dừng, trong lòng bắt đầu nghiền ngẫm cái “ " trong miệng cô .

 

Chương 54 Mai mối

 

Ngày hôm là ngày nghỉ, khó khăn lắm mới một nghỉ, nhưng những quen với lao động lựa chọn việc ườn ở nhà, thăm , thành phố, mảnh đất riêng của , ai nấy đều dự tính của riêng .

 

Nhà họ Lương cũng ngoại lệ, ánh nắng ban mai mới lên, trong nhà bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên.

 

Lương Học Dũng và Mã Tú Chi sang nhà bác cả thăm hai cụ già, Lương Thư Cường và Lương Quân Cường hai em đều đưa vợ về nhà ngoại ở một ngày một đêm, sáng mai mới về, như trong nhà chỉ còn Lương Thanh Thanh và Phạm Ngạn Hành hai .

 

Vốn dĩ Mã Tú Chi đưa Lương Thanh Thanh cùng, kết quả mở miệng từ chối, là cô hẹn thành phố chơi , Mã Tú Chi nghĩ ngợi nhiều, còn tưởng là cô hẹn bạn nào đó, nên gượng ép.

 

“Còn thanh niên trí thức Phạm thì ?”

 

cũng việc.”

 

Phạm Ngạn Hành mỉm , ánh mắt bất động thanh sắc liếc Lương Thanh Thanh một cái, mặt để lộ sơ hở nào.

 

Nghe , Mã Tú Chi hỏi thêm, gật đầu :

 

“Hôm nay trong nhà ai, thì khóa cửa , chìa khóa cầm.”

 

Những khác đều ý kiến, khi sắp xếp xong, lục đục khỏi cửa.

 

Đường núi sang thôn bên cạnh dễ , trong tay Lương Quân Cường xách đầy đồ đạc, tốc độ liền chậm , Hoàng Thục Mẫn trong lòng tuy sốt ruột, nhưng khi thấy miếng thịt lợn nhỏ , ngược nhếch môi.

 

Cô cũng ngờ chồng hào phóng như , đúng là cho cô đủ thể diện , đợi lát nữa về đến nơi cái lưng cũng thể thẳng lên , nghĩ đến đây, Hoàng Thục Mẫn chậm rãi thở một .

 

Hai vội vàng gấp, cuối cùng cũng đến nhà họ Hoàng buổi trưa, khi thôn gặp ít quen, thấy bọn họ tay lớn tay nhỏ xách đồ, đều khỏi khen ngợi vài câu, Hoàng Thục Mẫn lấy một nhà chồng , đến mức hai vợ chồng đều hớn hở, khép miệng.

 

“Cha , con và Quân Cường về đây.”

 

Hoàng Thục Mẫn cửa sân bắt đầu cất cao giọng gọi.

 

Điều kiện nhà họ Hoàng bằng nhà họ Lương, đối diện cửa sân là một gian nhà chính nhỏ xíu, bên trái là bếp, bên là các phòng, diện tích đều lớn, nhưng cũng may trong nhà đông, cha Hoàng Hoàng chỉ sinh một gái một trai, kể từ khi Hoàng Thục Mẫn gả , trong nhà chỉ còn ba .

 

“Về đấy ?”

 

Mẹ Hoàng thấy động tác liền từ trong nhà chính , thấy bọn họ đầu tiên là mỉm , đó thấy những thứ đồ thì nụ bên môi đậm thêm ít, vội vàng chào mời trong nhà .

 

 

Loading...